Đơn côi

Hoàng hôn xuống cho lòng em buồn thẳm
Hạnh phúc nào sao mãi vẫn xa xăm
Gió vẫn thổi vào hồn em lạnh buốt
Mưa tâm hồn làm lệ mãi tuôn rơi
Em vẫn biết cuộc đời là bể khổ
Mải mê tìm tia hạnh phúc mong manh
Đường em đi không biết anh có đợi?
Nắm tay em đi tới cuối con đường!
Có thể em không cùng anh chung bước
Nhưng xin đừng quên hết kỷ niệm xưa
Vì em biết trong dòng đời tấp nập
Vẫn rất cần hơi ấm một bàn tay
Lá vẫn bay trong buổi chiều gió lộng
Lướt mắt tìm trong khoảng trống hư không
Em mong lắm nụ cười anh ở đó
Cho hồn em vơi bớt nỗi đơn đơn côi…
St

Tống biệt hành

Ta tiễn em đi về phương đông
Ta rót cho em chén rượu hồng
Rượu sẽ mềm môi,cho em khóc
Còn ta !
Em có hiểu ta không ?
Ta tiễn em đi về phương tây
Ta rót cho em chén rượu đầy
Rượu sẽ làm cay đôi mắt ướt
Còn ta !
Lệ rớt giữa lòng tay!
Ta tiễn em đi về phương nam
Ta rót cho em chén rượu tràn
Rượu sẽ làm hoen thân áo bạc
Ta về !
Khật khưỡng ,dưới hoa tan
Rượu sẽ vì ta,nói với em
Mỗi khi mưa vắng,lúc lạnh đêm
Tan,hợp,đời người ai biết được
Chân cứng,đá mềm,dặm chuân chiên
Ta tiễn em đi,ôi,tiễn ôi !
Chiều nay,thu nhạt,úa mây trời
Hơi may se sắt,vườn cô tịnh
Ta tiễn em,mà,tiễn ta thôi!!!
Nguyễn Văn Vui

Mùa đông

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi, về chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.
Rồi nữa, một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi
Qua rồi mùa ân ái
Đàn Sếu đã sang sông
Em ngồi bên song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Mỗi ngày mỗi cách xa…
Để mặc anh đau khổ
Ái ân, giờ, tận số
Khép chặt đôi cánh song
Khép cả một tấm lòng.
Nguyễn Văn Vui

Mệt và không mệt

Vui cười không mệt, buồn phiền mới mệt.
Yêu thương không mệt, ghen ghét mới mệt.
Chân thật không mệt, gian dối mới mệt.
Khiêm nhường không mệt, khoe khoang mới mệt…
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt
Thể chất mệt chưa thật mệt, tâm can mệt, mới mệt.
Cuối cùng.
Đọc những điều này không mệt, thực hành mới mệt!
St.

Thơ tình đừng trách Gì Em..

Đừng Trách Gì Em..

Đừng trách hờn gì em
Sao mắt buồn muôn thuở
Chuyện tình xưa tan vỡ
Chữ yêu thương nhạt nhòa
Nhìn nắng vàng phôi pha
Trên tàng cao chót vót
Ngỡ nụ hôn mật ngọt
Trao nhau buổi thu về
Để mùa đông tái tê
Sương mù giăng kín ngõ
Để heo may bỡ ngỡ
Gió bấc ghé qua thềm
Đừng trách hờn gì em
Áo tím màu nhung nhớ
Cho lời yêu muốn tỏ
Không dưng…cứ ngại ngần
Đừng trách hờn, phân vân
Đừng nói câu tuyêt vọng
Chờ em tàn cơn mộng…
Đưa nhau đến cuối trời .
Đỗ Mỹ Loan

Nghèo – Đình Phùng

Ta đã khóc trong đêm dài lặng lẽ
Thổn thức lòng theo gió nhẹ đêm mưa
Cuộc đời ơi, biết nói sao cho vừa
Nghèo không đủ cho tình đùa theo gió
Kiếp nghèo hèn gặp người không dám tỏ
Than trách đời với gió nhẹ mưa bay
Thân lầm lũi trong cô đơn mỗi ngày
Ôi số kiếp vần xoay theo con tạo
Tấm thân tàn chao đảo chốn phồn hoa
Lắm bạn bè dần dà cũng lánh xa
Đời cô độc lang thang dưới chiều tà
Cũng tại nghèo đời ta vô lễ nghĩa

Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top