Tháng năm rực trời hoa phượng đỏ

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ!.
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ.
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ.
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó.

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở.

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu.

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi!

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ…!

Tháng Năm sang nhớ một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má.

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả …khúc tình xa./.

Uyên Nhi

Tình khúc tháng năm

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ

Tháng Năm sang gợi một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả … viết tình xa.

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Mùa hoa phượng

Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn.
Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay..!
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay.

Có tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành , ngoảnh lại buồn hơn.

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
Giờ truy bài, phút ra chơi cả những lần đi học muộn
Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu.

Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu đâu
Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
Tím miên man….tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở.
Của mùa thi mỗi lúc một gần….

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào!

Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu…..!!!

@Uyên Nhi

Hè kỷ niệm

Mình quen nhau, cũng vào đầu hạ
Nắng sân trường, nhốm đỏ màu hoa
Hè trưa loang đổ mái nhà
Ngân nga, vọng lại, ve sầu thở than

Hạ năm đó, chúng mình cuối cấp
Lòng bồi hồi, sợ lắm chia xa
Anh đi em ở lại nhà
Lên đường nhập ngũ, anh ra biên thùy

Nơi nắng gió, thao trường, anh đến
Những buồn vui, anh gói yêu thương
Cánh thư ngày một dày thêm
Chờ cơn gió Đến, mang về bên em

Vì tổ quốc, đang hồi nguy khốn
Quê hương mình, còn lắm đau thương
Em ơi, hãy nén niềm riêng
Ngày mai đất nước, vẹn nguyên anh về

Bao năm tháng, rời xa quê Mẹ
Anh miệt mài, tận chốn biên cương
Thương em , tắm những phong sương!
Ngày ta gặp lại, điểm sương, mái đầu

Hạ lại về , nhuộm màu nhung nhớ
Em lang thang, tìm kỷ niệm xưa
Nắng nghiêng, dệt những ướt mơ
Kết thành cơn gió, trao về bên anh!
LD!

Ký ức tháng năm

Sao lòng ta mãi cứ bâng khuâng
Khi Phượng thắm tháng năm về rực lửa.
Dẫu muốn quên đi nhưng trái tim giục nhớ
Nụ hôn đầu trong ký ức xa xôi.

Tuổi thơ trôi theo những cánh hoa rơi
Bỏ lại sân trường trang sách viết dở.
Bao hoài bão của một thời rực lửa
Vẫn sắc màu Phượng thắm tháng năm.

Bạn bè ra đi mỗi đứa một phương
Mang theo cả cánh Phượng hồng ép vội.
Như cất giữ những mối tình khờ dại
Của một Thời Hoa Đỏ đam mê.

Tháng năm về vẫn Phượng thắm, tiếng ve
Như giục giã, như gợi về ký ức.
Màu Phượng thắm cho lòng ta rạo rực
Nhớ nao lòng những kỷ niệm đã xa!

Lớp cũ, trường xưa sao chẳng thấy ai về
Người đi mãi, lạc phương trời xa lạ.
Chẳng biết cánh Phượng hồng ai còn giữ ?
Mối tình đầu – Ôi tuổi thơ tôi…!
——————–
THỜI HOA ĐỎ

Hoài niệm gửi cho người

Tháng Tư về cho nỗi nhớ bâng khuâng
Ghế đá, hàng cây, góc sân trường hiu vắng
Biết tìm đâu..em..của một thời áo trắng
Phượng nở rực trời..cháy bỏng ký ức xưa..

Mùa hạ hờn ghen để mình mãi cách xa
Dưới cơn mưa nhạt nhòa bao thương nhớ
Mối tình đầu như bong bóng trời mưa tan vỡ
Lưu bút ngày xanh..xin trả lại cho người..

Em đi rồi..chỉ còn một mình tôi
Đợi chờ hoài..mà sao người không nhớ
Nhặt cánh phượng rơi..ngỡ em về qua phố
Áo trắng ai bay..theo gió..đến nao lòng..

Tháng Tư về rồi..em còn nhớ không
Có một người trước cổng trường đứng đợi
Hoài niệm trong anh vẫn còn khắc khoải
Biết đến bao giờ…em trở lại..trường xưa..

Viết cho tôi, viết cho người..viết cho những mối tình đầu thoáng qua như giấc mộng..mà vẫn mãi hằn sâu trong lòng những ký ức chẳng thể phôi phai..

Thơ +Hue Nguyen

Vu vơ

Xuân chưa đi qua hè đã tới
Sân trường , phượng đỏ mấy tuần qua
Hè ơi có phải mùa ly biệt
Ta sắp xa rồi chưa nói ra
♧♧♧
Một thời áo trắng phượng hồng ơi
Rạng rỡ lung linh mắt sáng ngời
Nhớ trộm , thương thầm nhưng chẳng nói
Để rồi xa cách nhớ không nguôi .

@Thơ Trần

Tôi Mơ Về Áo Trắng Ơi..!

Tôi muốn làm quay lại thời tuổi thơ
Để cắp sách ngày hai buổi tới trường
Và long nhong tụm năm,thêm tụm bảy
Đựơc vui đùa bên bè bạn thân thương…

Tôi nhớ lắm… mỗi ngày năm,bốn tiết
Học mỗi giờ.. không thích lại trốn luôn
Đứa trèo tường…đứa leo rào né tránh
Sao đỏ tìm… kể tiết lại sổ tên…

Ôi còn đâu…thời áo trắng mộng mơ
Nay xa cách mỗi nơi còn đâu nữa..
Mái trường xưa còn kia.. giờ dĩ vãng
Xóa nhạt nhòa ao ước tuổi mộng mơ..

Hoài nhớ

Một Thời Để Nhớ

Một thời áo trắng rơi đâu mất
Tôi tìm lây lất bấy lâu nay
Áo ai lã lướt vui với gió
Lá vàng rũng rĩnh nhè nhẹ bay

Cái thủa thiếu thời đôi tà áo
Dăm ba đứa bạn vốn tào lao
Bán dưa nhanh hơn cô hàng chợ
Vô tư , đùa nghịch vui làm sao

Thỉnh thoảng vui tình chuyện trẻ con
Rung rinh tim nhớ bạn cùng lớp
Mỗi lần xáp lại là tranh cãi
Ấy mà thư tay lén trao nhau Xem thêm →

Top