Nhớ mùa phượng vỹ

Hè về hoa phượng Quê Hương
Nở đầy trên khắp nẻo đường Việt Nam
Lung linh trong ánh nắng vàng
Màu hoa phượng thắm ngỡ ngàng chia ly

14530hinh-nen-hoa-phuong-vi-ky-niem-tuoi-hoc-tro

Cũng là báo hiệu mùa thi
Bao năm kinh sử đến kỳ thành công
Đời vui như cánh phượng hồng
Bõ công đèn sách đẹp lòng Mẹ Cha

Ve sầu trổi giọng hòa ca
Trên từng phiến lá thiết tha giọt buồn
Làm tôi xao xuyến ngõ hồn
Quay về dĩ vãng tuổi hồng mộng mơ Xem thêm →

Phượng hồng thủa xưa

Thuở xưa em thích phượng hồng
Mỗi khi hè đến tôi vòng lên cây
Hái nhành phượng vĩ kết mây
Đề thơ tôi tặng quà này cho em
Phượng hồng tươi thắm ngọt mềm
Như môi em đó màu son ngọt ngào
Chữ tình ai chẳng ước ao


Chữ duyên chữ nợ đã trao nhau rồi
Ha đi từ lúc thu rơi
Lá vàng lớp lớp em rời xa tôi
Không lời giả biệt em ơi. ..!
Để nay hạ đến phượng rơi cánh hồng
Thẩn thơ đếm cánh long đong
Biết bao nhiêu cánh nhớ mong cho vừa. ..

Thinh Tran

Người ra đi không một lần từ biệt

Người ra đi không một lời từ biệt
Cảm nhận sao Người vẫn ở rất gần
Vẫn âm thầm theo dõi những bước chân
Ngày ngày em vẫn đi tới lớp !!!!

Người ra đi không một lần từ biệt

Vẫn hiện về trong cơn mơ thổn thức
Lau dùm ai  giọt nước mắt nhạt nhòa
Giọt mưa hay giọt sương rơi
Đậu vô tình vương trên mi mắt !?

Chưa bao giờ Người trở nên xa lạ
Trong tim kia  một nỗi nhớ đong đầy !
Đó chính là tiền duyên từ kiếp trước
Đến kiếp này  mãi day dứt về nhau ..!
Kim Oanh Lê

Tôi của ngày xưa

Trưa nắng đổ, chiều mưa rào bất chợt
Hai bóng hình vẫn chung một lối đi…
Em đi trước, anh đi sau thầm lặng
Đường vào đời đã có anh và em…

Tôi của ngày xưa

Anh đã quen gọi hai tiếng “em ơi” !
Từ cái dạo anh, em còn đi học…
Em đi trước vai tròn ôm cặp sách
Anh theo sau, bộ vó dạng khinh đời !
Tóc rối tung anh chẳng cần lược chải
Cặp kính cận dầy như đít đáy ly !
Áo màu trắng, cổ sờn, vai bạc thếch
Sớm nát nhàu bởi ngủ giữa sân trường…

Sáng chào cờ, tên anh vinh hạnh đọc
(bởi yêu thơ rồi thao thức làm thơ…)
Em nhíu mày ! người gì đâu kỳ lạ !
(học như chơi, chơi mà học như anh !)

Xem thêm →

Người đưa đò

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ

Tựa đầu bảng đen ông thầy đồ
Mười năm đứng giảng tuổi Xuân khô
Thời gian điểm tóc màu sương trắng
Phấn bụi bên thầy một kiếp đồ

Vận thái dương,tình thầy biển cả
Bao la ngọn sóng cuộn ngoài khơi
Bao nhiêu hạt cát trần gian có
Bấy nhiêu ơn thầy suốt một đời Xem thêm →

Kỷ niệm thời áo trắng

Đã lâu rồi không trở lại trường xưa
Nhớ thầy cô, hàng cây và lớp học
Đã lâu rồi em không còn nhớ nữa
Hình bóng anh buổi áo trắng đến trường

Em cảm ơn cuộc sống đời thường
Đã cuốn em vào dòng người bận rộn
Để quên đi hình ảnh ngày xưa ấy
Để quên đi tình yêu thủa học trò


Xem thêm →

Tình yêu – Quang Nguyễn

Yêu!Trang giấy viết lên những vần thơ
Bằng cả hồn tâm trí sự tôn thờ
Hồn ta hóa thành ngòi bút giọt mực
Viết lên đời tuyệt dịu dòng chân thực

Yêu!Cho tất cả về bến yên bình
Mộng trắng tinh gọi tìm trong giấc ngủ
Yêu…yêu..yêu..yêu bao nhiêu cho đủ
Như sơn khê hay trùng dương biển khơi

Xem thêm →

Phượng xưa – Thanh Tùng

Đã bao mùa hạ qua rồi
Mà sao lòng vẫn bồi hồi phượng ơi!
Nay về nhặt cánh hè rơi
Nhặt hồn áo trắng một thời mộng mơ.
Bất ngờ nhặt được câu thơ
Ướp trong trang sách để chờ tặng ai
Ngỡ mình chạm phải tương lai
Buâng khuâng nhớ dáng tóc dài phượng xưa.
Nguyễn Thanh Tùng
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top