Nỗi nhớ bỏ quên

Anh vô tình nhặt về đây nỗi nhớ
Mà hôm nào em cố ý đánh rơi
Để lòng anh bao mong ngóng chơi vơi
Sao nỗi nhớ lại rã rời đến vậy

Nỗi nhớ này của mùa xuân năm ấy
Hoa gạo rơi em lấy rải đỏ đường
Má ửng hồng làn môi thắm vấn vương
Anh chìm đắm trong tình thương hạnh phúc
Nỗi nhớ bỏ quên
Nỗi nhớ kia hạ về đang thúc giục
Cánh phượng hồng háo hức gọi tiếng ve
Chia tay nhau giữa một buổi trưa hè
Lòng lưu luyến thoảng nghe tim bối rối

Bởi mùa thu cũng dường như rất vội
Hoa sữa nồng nàn kín lối ta đi
Gió đông về em biết nói điều chi
Kẻo nỗi nhớ thầm thì trong buốt giá

Ôi nỗi nhớ chiều nay sao buồn quá
Anh chờ em …..
Nghiêng ngả ….
Cả chiều thu !
Hồng Giang.

Chia ly tình hè

Mỗi khi nhìn thấy phượng hồng
Là em cảm thấy trong lòng xuyến xao
Nhớ vào hè trước năm nào
Ta cùng người ấy đi vào mộng mơ

Năm nay sao phải đợi chờ
Bởi vì người đã làm lơ ta rồi
Hè về nay đã tới nơi
Nhìn theo cánh phượng sao đời buồn ghê Xem thêm →

Viết cho mùa hè

Phượng đã rợp trời thắp lửa anh ơi
Ve cũng đã gọi hè, với điệu sầu tha thiết
Con đường vẫn như xưa, sao bóng người mải miết
Phương trời nào, anh có biết hay không?

Em cũng chẳng còn là cô gái long nhong
Nhặt cánh phượng rơi, rồi dấu vào trong vở
Lòng muốn trao nhưng lời không dám ngỏ
Cứ ngập ngừng, rồi cứ thế hè qua

Mỗi khi hè về sao lòng bỗng thiết tha
Lại ngóng trông anh trong thẫn thờ khắc khoải
Lời nói hôm nào anh đi rồi trở lại
Nhưng bao mùa rồi mà đâu thấy anh đâu

Hay bởi tại vì đời muôn vạn nẻo sầu
Nên gặp nhau chỉ mà thương mà nhớ
Rồi cách xa cho tim ngàn mảnh vỡ
Để kiếp này trăn trở mãi thương đau

P/s: cảm tác bởi mùa hè đầy tiếng ve ngân và phượng hồng ngập lối
Chúc mọi người ngủ ngon nhé

(Ban Mai)

Phố cũ lạnh lùng

Ta đứng trước…
Sân trường mùa phượng vĩ!
Những chùm hoa…
Đỏ thắm thủa yêu đầu!
Tháng năm qua…
Theo dòng đời lưu lạc!
Em hôm nào…
Giờ trôi dạt về đâu?

Sân trường xưa…
Vẫn xanh màu kỷ niệm!
Buổi trưa nghiêng…
Bóng nắng tuổi học trò!
Con bướm vàng…
Tung tăng ngoài cửa lớp!
Em không về…
Ta lặng đứng buồn xo!

Trên vòm cây…
Khung trời tình xanh biếc!
Mây bâng khuâng…
Ngủ trên gió tự tình!
Từ xa em…
Ta vào đời lang bạt!
Đến bây giờ…
Đời vẫn mãi linh đinh!

Một ngày nào…
Hãy cho ta gặp lại?
Xem má xưa…
Vẫn còn thắm hoa đào!
Mái tóc dài…
Một thời ta ve vuốt!
Mà bây giờ…
Em quên rồi thật sao?

Chiều ở đây…
Hàng cây tràn gió lộng!
Ta lặng đi…
Trên phố cũ lạnh lùng!
Lá me bay…
Chập chùng vùng ký ức!
Nhớ em nhiều…
Hiu hắt mảnh tình chung!

________Hơn…cả…mong…đợi_______

Thơ học trò mùa hạ

★Em có biết…Mùa hạ đã sang rồi?
★Chùm phượng đỏ…Ửng hồng theo sắc nắng!
★Em hững hờ…Lướt qua tà áo trắng!
★Để ngập lòng…Thơ thẩn một mình ai?

★Tiếng ve sầu…Như nức nở đắng cay?
★Như oán trách…Mùa sang không báo trước?
★Ghế đá kia…Vẫn nguyên lời hẹn ước!
★Kỷ niệm nào…Trong lưu bút còn in??

★Đã lâu rồi…Ôi cái chuyện chúng mình!
★Giờ nhìn lại…Đã mấy mùa phượng nở?
★Em bây giờ…Nơi phương trời cách trở!
★Có hay chăng…Mùa hạ đã sang rồi!?

_________Hơn…cả…mong…đợi______

Nhớ mùa phượng vỹ

Hè về hoa phượng Quê Hương
Nở đầy trên khắp nẻo đường Việt Nam
Lung linh trong ánh nắng vàng
Màu hoa phượng thắm ngỡ ngàng chia ly

14530hinh-nen-hoa-phuong-vi-ky-niem-tuoi-hoc-tro

Cũng là báo hiệu mùa thi
Bao năm kinh sử đến kỳ thành công
Đời vui như cánh phượng hồng
Bõ công đèn sách đẹp lòng Mẹ Cha

Ve sầu trổi giọng hòa ca
Trên từng phiến lá thiết tha giọt buồn
Làm tôi xao xuyến ngõ hồn
Quay về dĩ vãng tuổi hồng mộng mơ Xem thêm →

Phượng hồng thủa xưa

Thuở xưa em thích phượng hồng
Mỗi khi hè đến tôi vòng lên cây
Hái nhành phượng vĩ kết mây
Đề thơ tôi tặng quà này cho em
Phượng hồng tươi thắm ngọt mềm
Như môi em đó màu son ngọt ngào
Chữ tình ai chẳng ước ao


Chữ duyên chữ nợ đã trao nhau rồi
Ha đi từ lúc thu rơi
Lá vàng lớp lớp em rời xa tôi
Không lời giả biệt em ơi. ..!
Để nay hạ đến phượng rơi cánh hồng
Thẩn thơ đếm cánh long đong
Biết bao nhiêu cánh nhớ mong cho vừa. ..

Thinh Tran

Người ra đi không một lần từ biệt

Người ra đi không một lời từ biệt
Cảm nhận sao Người vẫn ở rất gần
Vẫn âm thầm theo dõi những bước chân
Ngày ngày em vẫn đi tới lớp !!!!

Người ra đi không một lần từ biệt

Vẫn hiện về trong cơn mơ thổn thức
Lau dùm ai  giọt nước mắt nhạt nhòa
Giọt mưa hay giọt sương rơi
Đậu vô tình vương trên mi mắt !?

Chưa bao giờ Người trở nên xa lạ
Trong tim kia  một nỗi nhớ đong đầy !
Đó chính là tiền duyên từ kiếp trước
Đến kiếp này  mãi day dứt về nhau ..!
Kim Oanh Lê

Top