Bụi phấn xa rồi

Bụi phấn xa rồi
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

– Thái mộng trinh-

Anh Vẫn đợi, vẫn chờ

Chưa nắm tay nhau đã dại khờ
sách đèn bút mực cũng bơ vơ 
nhìn trăng, trăng lạnh ngoài song cửa 
nghe gió ru thầm câu ngẩn ngơ 
Hối tiếc sao lời không dám ngỏ 
để quên câu hẹn với câu chờ 
người đi bỏ lại niềm vương vấn 
lưu bút ngày xanh dệt ước mơ 
Anh vẫn nhớ em đến bây giờ
Người xưa cảnh cũ vẫn trong mơ 
Bây giờ có lẽ em lấy chồng 
Nhưng trái tim anh vẫn đợi chờ !

Nguồn: Xqnb.Net

Một chút tên tôi đối với nàng

Một chút tên tôi đối với nàng 
Một chút tên tôi đối với nàng 
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn lan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng, 
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.
Ngày nào đó trên mặt trăng kỷ niệm 
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn 
Giống như hình phác trên mộ chí 
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm…
Tên cũ từ lâu bị lãng quên 
Chẳng còn gợi lại được cho em 
Tình xưa êm ái và trong trắng 
Trước mối tình ai mới dấy lên.
Nhưng nếu gặp ngày buồn đau đớn 
Em thầm thì hãy gọi tên lên 
Và hãy tin còn đây kỷ niệm 
Em vẫn còn sống giữa một trái tim…
— | Thơ A. Pushkin, Thuý Toàn dịch

Nhớ một mùa hè

  NHỚ MỘT MÙA HÈ

Mùa hè năm trước anh và em

Hai đứa hẹn nhau trước cổng trường

Cùng đi hái phượng ép vào thơ

Anh viết tặng em ngày mới quen.


Những chùm hoa đỏ mang tên phượng

Mà anh hay gọi là người thương

Tên em nào khác loài hoa ấy

Đỏ thắm xinh tươi đẹp lạ thường.


Mùa hè năm ấy thương nhau lắm

Quấn quýt yêu đương chưa trọn năm

Thì bài thơ xưa thành dang dở

Vì em đi rồi thật xa xăm.


Để đến hôm nay hè lại về

Lòng buồn man mác làm sao vơi

Một lần xa cách trăm lần nhớ

Nhớ một mùa hè hoa phượng ơi!
Sưu tầm

Tại ai ?

TẠI AI?
Chẳng phải tại anh, tại em đâu
Tại trời hôm đó sắc đổi màu
Vô tình kết chúng mình gặp gỡ
Rồi lòng ngờ ngợ có hình ai
Nếu bảo tại hai đứa đều sai
Vì những đêm thời đó đâu dài
Có nói yêu đâu mà chỉ nhớ
Thổn thức trong lòng trống vắng ghê
Ừ nhỉ chúng mình đâu có thề
Mà bảo tại ta thật chán ghê
Gặp nhau hai đứa đều bẽn lẽn
Trộm nhìn và thẹn, má thêm màu
Chẳng phải tại anh, tại em đâu
Chỉ tại cơn mưa nó tủi sầu
Ướt lạnh lòng mình từ ngày ấy
Luôn mơ được thấy bóng áo ai
Em ơi! Tại em hay tại anh?
Khi xa trời đất vẫn trong lành
Bão lòng nhớ thương trong hai đứa
Thầm trách nhau chẳng hứa bao giờ
Tại ai mà hai đứa vẫn chờ
Sống hoài với ngày đó “tuổi thơ’”
Chỉ tại những ngày yêu dấu đó
Chẳng phải tại anh, tại em đâu.
Sưu tầm

Tôi là tôi

Tôi là tôi
Tôi thích cố đơn, thích một mình, 
Thích ngồi lặng lẽ để suy tư. 
Mà sao văn vè là tình tứ?! 
Để tôi dệt mãi một giấc mơ… 

Tôi đã biết yêu tự bao giờ?! 
Đêm đêm lại nghĩ chuyện vu vơ. 
Có khi ôm nỗi niềm trống vắng, 
Trách sao tình ấy quá hững hờ. 

Có lẽ tại tôi quá ngu ngơ, 
Cô đơn đâu phải kẻ dại khờ! 
Yêu làm chi để rồi đau khổ?! 
Để biết rằng mình thật ngu ngơ. 

Tôi muốn là tôi của hôm nào, 
Là “kẻ độc hành” chẳng thiết chi. 
Chẳng cần văn vẻ hay tình ý, 
Chỉ một mình thôi, chẳng nghĩ gì…

Sưu tầm

Giọt Mưa Mùa Hè

Giọt Mưa Mùa Hè
Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
Bé không tin chấm thử vài lần
Một là được thầy cho mười điểm
Hai là tim bé bị … bâng khuâng.
Anh làm thơ toàn bằng viết bic
Làm quen chưa biết viết bằng gì
Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
Sân trường tím đẫm một cây si
Bài hát nào “sợi thương sợi nhớ”
Còn thơ anh “giọt nhớ giọt thương”
Một hôm anh biến thành quyển vở
Tình nguyện yêu giọt mực đang buồn !
Bùi Chí Vinh

Áo Trắng Bên Sông

Áo Trắng Bên Sông
Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?
Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.
Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .
Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi .
Em biết gì không, biết hay không :
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng…
Trịnh Bửu Hoài
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top