Cô hàng xóm cali

Cô hàng xóm cali
Tác giả : Tùng Nguyễn

Đã mấy năm qua , người cũng lạ
CÔ bé ngày xưa , thoáng bước qua
Em lớn lên sao , lại xa lạ
Như những hoa đời , quá thướt tha


Bao năm xa cách , ngày tháng hạ
Bên HÀNG quán vắng , chẳng ai qua
Ly cà phê đắng , vương khói đọng
Vọng tiếng em cười , hay tiếng ca

Xuân nay anh thấy , sao khác lạ
Ong về bướm cũng , rộn hơn hoa
Bên trong XÓM vắng , nhà ai mở
Đón gió xuân về , rước xuân qua

Bình minh mai thắm , mai lại nở
Quán vắng trăng dời , chẳng thiết tha
NHÌN Em cà phê , sầu thêm đắng
Khói thuốc dâng tràn , ngập hơi sương

Em có vấn vương , lời anh ngỏ
Em nói còn nhỏ , chẳng giám thương
Em nhún vai cao , tròn mắt ngó
Hỡi NGƯỜI em nhỏ , tình anh cho

Em vẫn là em , cô bé nhỏ
Chẳng giám nhận lời , em phải lo
Hãy coi em như , em gái nhỏ
Như những hoa đời , BẰNG em thôi

Đã thấy trong em , ngày thơ ấy
MỘT đóa hoa khôi , bước vào đời
Anh vẫn là anh , người bên ấy
Sao nay đã dời , đời phải thay

Nay em đi qua , về lối nhỏ
CON bé hôm nao , nay thế nào?
Hương thơm một cõi , hoa một góc
Ngất ngây bao người , lặng tiếng ai

Xôn xao bao tiếng , người khôn tả
Đưa MẮT quay nhìn , tìm bóng ai
Bao năm xa cách , người ở lại
Quán nước có còn , vương khói bay

Bên trong quán vắng , người không thấy
Vật đổi sao dời , em có hay
VỚI em , anh vẫn là tất cả
Và đã vô tình , rời tầm tay

Khi xưa nhất đắc , giờ cũng đã
Nhắc chuyện của lòng , khắc ngàn sau
Lời thương em ghi , ngày anh ngỏ
Rõ TẤM chân tình , chằng đắn đo

Làm sao cho quên , LÒNG em rõ
Tìm dáng hôm nào , lời anh trao
Ngày đã lên cao , anh thế nào?
Vẫn cà phê đắng , khói có vương

Lời thương em giữ , mấy năm trường
Anh người NHIỆT huyết , tình đơn phương
Giờ anh nơi đâu , anh có rõ
Có người em nhỏ , tình em cho

Ôi đã xa xôi , đã hết rồi
Hết đời chung mộng , thành lứa đôi
Em nghe trong tim , mình thổn thức
Như bức tranh TÌNH , mình chung đôi

Sao mong manh quá , đời không ngã
Đường nào dẫn đến , chuyện đôi ta
Giờ anh đã xa , càng xa mãi
NHƯNG tình em giờ , chỉ anh thôi

Vườn hồng em quây , giờ không ngã
TRÁI sầu chết lịm , giữa đôi môi
Ung dung em vẫn , lòng rộn rã
Không tham với đời , lẫn xa hoa

Ngày tháng trôi qua , đời thong thả
Hai người đôi ngã , bỗng hiện ra
TIM ta xao xuyến , lòng khôn tả
Bóng dáng yêu kiều , người em yêu

Chết chưa tôi đứng , giữa bóng chiều
Tóc giờ đã bạc , màu hoa tiêu
Tình xưa son SẮT , nay còn đó
Em có vô tình , tôi vẫn yêu

Nhìn tôi em chẳng , nói một lời
Ôm chầm khóc lẫy , giận nơi tôi
Tại tôi em mất , thời son trẻ
Giờ ĐÁ hóa vàng , em chẳng ngơi

Lòng quá chơi vơi , lời chưa ổn
Cả đời em chẳng , nói yêu tôi
Ngay giữa phố đông , người qua lại
KHÔNG lẽ mắt mờ , lại lãng tai

Ai đã cho tôi , đời đôi ngã
CHỨA chan ân tình , mộng chung đôi
Tình đã xa xôi , nay trở lại
Hay mình vẫn mộng , tình đơn côi

Em đã không xa , tình chẳng lạ
Tay bắt mặt mừng , lệ rưng rưng
Em quyết không tha , tình chẳng trả
CHẤP vái giữa trời , đời nở hoa

Tình sống trong ta , chuyện chẳng già
Sóng tình vẫn vỗ , chuỗi ngày qua
Giữa phố bôn ba , MỌI người lạ
Em có bằng lòng , sánh bước không?

Đông phong đã đến , TÌNH lại đọng
Rộng cửa tâm hồn , lòng đợi mong
Môi hôn vẫn thắm , tình vẫn ngọt
Giọt lửa mưa tình , dội đôi ta

Ta đã đi qua , ngày thơ dại
Còn lại chữ tình , vẫn chưa phai
Hôm nay ngày mai , và mãi mãi
YÊU người yêu mình , mộng thiên thai…

Tặng Trinh Cali (Cohangxom Cali)

Hạt buồn rơi

Hạt buồn rơi
Giữa chiều…tôi nhặt hạt buồn rơi… 
Nửa nhói tim đau, nửa bồi hồi 
Tự nhủ lòng thôi vương vấn nữa 
Khói mây…thì đã khói mây rồi! 
Đừng đợi, đừng chờ…đừng thương nhớ 
Chim chiều sao khản giọng, bơ vơ? 
Hay bởi tiếng lòng đang nức nở 
Đến gió ngoài kia cũng thẩn thờ! 
Hiu hắt nắng chiều bên song cửa 
Nhớ sao nhiều quá những đêm mưa…
Nguyệt Thu

Đâu đó buổi tàn thu

Ta thả lòng trôi với tháng ngày 
Với miền hiu quạnh, áng thu lay 
Để nghe đâu đó câu hoài cảm 
Đọng lại tâm tư một chốn này! 
Đã thử đôi lần nương theo gió 
Theo trăng về với cõi thiên nhai 
Mơ nhặt vô ưu xâu chuỗi lại 
Một độ nhân gian đỡ miệt mài… 
Đã thử đứng trên ngọn giang đầu 
Nhìn dòng cuộn chảy tới nơi đâu 
Chợt thấy bơ vơ… trùng trùng sóng 
Xoáy đời mê mải giữa ngàn sâu… 
Loanh quanh, quay lại ngày tháng cũ 
Mệt mỏi, ơ thờ câu lãng du 
Còn chút niềm mơ nào lóng lánh 
Gửi vào đâu đó buổi tàn thu…
Nguyệt Thu

Người ấy và anh, em chọn ai?

Người ấy và anh, em chọn ai?

Bia tươi một cốc – Rượu một chai
Khuya về phố vắng mưa nặng hạt
Hỏi chốn lầu son cửa đã cài?
Người ấy và anh, em chọn ai?
Tiền nhiều hay sói hiền như nai
Nói đi em!!! đằng nào chả chết
Và nhớ …ko được chọn cả hai
Người ấy và anh, em chọn ai?
Hay là em thích chọn cả hai
Chia lịch đồng đều hai bốn sau
Ba năm và bảy tính lượt ai
Người ấy và anh, em chọn ai?
Một to, một bé, đều là khoai
Sức yếu out nhanh hay phang sướng 
Em hãy chọn đi, một không hai.
Người ấy và anh, em chọn đi
Nói xem người ấy có được gì
Đẹp trai làm được gì cơ chứ
Năm chục năm nữa cũng ra đi
Thôi để anh chỉ em chọn sao
Chọn anh cho tình bớt lao đao
Chứ ngồi đan lưới tình tam giác
Sau rồi ế hỏng chẳng ai vào
Sưu tầm

Xuân lạnh

Xuân lạnh

Xuân cận đấy mà sao vẫn lạnh
Để lòng người hiu quạnh từng giây
Mong nhiều ánh nắng đong đầy
Cho hoa khoe sắc trên cây lộc chồi
Mưa giăng khắp để đời than thở
Quặn thắt lòng nỗi nhớ xuân ơi
Sao còn tím buốt rụng rơi
Xám mầu tất cả xám lời hát xuân.
Sưu tầm

Nhận được tin em sắp lấy chồng

Nhận được tin em sắp lấy chồng

Hồn này chết lặng tựa tầng không

Em vui hạnh phúc nào đâu ngóng
Tôi khóc âu sầu cứ mãi trông
Mộng tưởng chi nhiều đều vỡ mộng
Mong chờ cho lắm cũng tàn mong
Nhưng mừng em đã tròn hi vọng
Ta cũng hân hoan tận cõi lòng…!!
LPT

Anh Biết Em Đi

Anh biết em đi chẳng trở về

Dăm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.
Em nhớ làm chi tiếng ái ân
Đàn xưa đã lỡ khúc dương cầm
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.
Bên gốc thông già ta lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc xuân thì.
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gốc thông già ta lỡ ghị
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm
Ái ân sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em.
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn…
Em đừng nên giận tình phai lạt
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.
Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về. 
Thái Can

Mưa xuân

Em là con gái trong khung cửi

Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!
Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Sưu tầm

Câu thơ lạnh

Câu thơ lạnh

Trời đã vào đông chưa hỡi em?
Người co ro lạnh giá băng về
Em tôi có khóc – dòng dư lệ
Có lạnh lùng ôm gối mộng buồn.
Chắc hẳn là đông đến nơi đây
Người đi héo hắt buồn trong gió
Tôi gửi hồn thơ nơi quán trọ
Men rượu nồng đón tiết đông sang.
Đã đến mùa đông giấc mộng tàn
Tự tình ngày ấy có buồn không
Ngàn mây buồn quá chiều xa vắng
Sương lạnh giọt buồn xuống thế nhân.
Đông đã về đây, đến thật gần
Mùa đông lạnh lắm gió mùa sang
Rượu ngon một gánh nâng ly cạn
Uống để quên đi giấc mộng buồn.
Trần Quốc Dũng

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top