Đông tàn

Đông lại trở về bên phố núi

Chăn chiếu buồn lạnh giá cô đơn
Em dại khờ bỏ tôi đi mất
Dối lừa nhau em có được gì?
Em đi để lại những niềm đau
Tôi chẳng trách dẫu đôi lần nhớ đến
Em chắc sẽ vô tình sang bến mới
Bờ bên này ai ngóng trông theo
Quá khứ buồn chỉ một cơn mê
Rồi quên hết những lỗi lầm ray rứt
Tôi sẽ đốt những bài thơ viết tặng
Cứ như một lần lầm lỡ tin em.
Đông tàn rồi vẫn thế có gì đâu
Ở bên ấy gió có xuôi miền nhớ
Rồi một ngày tàn phai bến bãi
Lau sậy buồn cho một thưở ngu ngơ…
Trần Quốc Dũng

Phố mùa đông

Phố mùa đông

Một tối mùa đông trên phố vắng
Anh về tìm lại dấu chân xưa
Phố nay dáng cũ dường như lạ
Có phải vì đã vắng em không?

Anh về nơi đấy, phố mùa đông
Thóang như say trời đêm rét lạ
Phố cũ không còn em ở đó
Tình như xa, tình cũng như quên


Anh đã lặng yên nghe tiếng chuông
Thánh thất đêm khuya vọng vọng buồn
Đèn đêm mờ quá sau sương lạnh
Phố mùa đông … im lặng vương sầu

Em vắng thật rồi, đã đến đâu?
Có bao giờ nhớ tiếng kinh cầu
Anh đi trong rét vai so lại
Chợt nhớ hôm nào ta có nhau.
Trần Quốc Dũng

Mùa đông Đà lạt

Đã đến đông rồi em có hay?
Sương đêm lạnh buốt ướt vai mềm
Gió đêm xao xác lên từng tiếng
Nơi ấy hàng thông có gục đầu.

Đã đến đông rồi, đến đã lâu
Em thôi đan áo tặng cho người
Nên ngày mai ấy trong đêm lạnh
Vẫn có một người hay nhắc tên.

Đã đến đông rồi nắng có phai
Chiều đông màu nắng nhặt thưa dần
Giờ đây trên ấy người thơ thẩn
Trong quạnh buồn ngơ ngác nhìn trông.

Đã đến đông rồi em biết không
Trời nay lạnh lắm phải chăng là…
Vì trong sương khói người hiu quạnh
Hay gối mộng giờ… xa vắng em?
Trần Quốc Dũng

Khóc một mùa đông

Em đừng đến mùa đông sẽ khócmua da lat
Đà Lạt ơi!  lạnh đã giao mùa
Dã quỳ buồn tiễn biệt người đi
Mimosa bạc màu vì thương nhớ
Hàng phượng tím cúi đầu ủ rũ
Người xa rồi đến để mà chi
Ngựa mỏi vó ven hồ sương trắng
Trăng liêu trai mờ chốn hồng hoang
Ta lẩn thẩn trong làn sương bạc
Dạo ven hồ như kẻ mộng du
Thủy Tạ xa mờ trong ảo ảnh
Ta có là Từ Thức trong mơ

Này ngựa ơi còn chi luyến tiếc
Hãy đưa ta đến chốn vô thường
Em đừng đến tìm chi quá khứ
Vó ngựa buồn khóc một mùa đông

Trần Quốc Dũng

Cũng chỉ biết thương anh vậy thôi

Lờ lững dòng sông cuốn chảy trôi
Tình duyên nhằn nhọc mãi đơn côi
Bờ ơi níu chặt đau lòng sóng
Cứ để lặng im, bến sẽ bồi.
Trời không độ lượng bước anh qua
Vùng vẫy vũng đời đau xót xa
Anh bỏ mặc thời đen với trắng
Sân si chi để tuổi thêm già.
Thảy hết nỗi buồn lấp đẫy sông
Nợ đời cơm áo hỏi buồn không?
Chí trai một thuở vùng sông nước
Nay phó cho trời,trời đếm đong.

Cũng chỉ biết thương anh vậy thôi
Niềm đau muốn gánh,nhưng than ôi!
Nữ nhi phận mỏng đời chưa tỏ
Nghe rõ đêm này, giếng mắt rơi.

Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Một mình ta đi giữa mùa đông

Một mình ta đi giữa mùa đông
Có gió mây vờn lên tóc rối
Cảm thân ta như người mang tội
Nghe rêu dày phủ lối tâm tư.

Ta nhọc nhằn để bước qua thu
Nơi lòng trần ngại ngần sương gió
Như đông về,cây trần truồng đứng đó
Chẳng chiếc lá nào, che đậy thương yêu.

Một mình ta đi hết cô liêu
Chỉ bóng tối đêm đen phủ xuống
Ta- con nhạn, lạc đường về muộn
Bỗng vấp lòng cuồn cuộn nhớ thương.

Chỉ mình ta níu giữ sợi tơ vương
Cứ chen lấn giữa trần ai nghiệt ngã
Một mình ta cùng mùa đông băng giá

Rét cóng đời ,rét nát cả sầu đau.

Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Tùy tục

TÙY TỤC

Nguyễn Trọng
Đến hỏi cô em mượn chiếc “ghe”?
Bừng bừng mặt đỏ vội tay che!
Chồng em đã có ai nào giám
Vợ ảnh yên bề chớ hỏi nghe!
Mượn tắm bơi sông dùm hộ nhé?
Cho đằm lội bến giúp qua hè
Xem qua thử lại cười rung bụng
Bắc gọi là thuyền Nam cứ “he”!

Chồng già

CHỒNG GIÀ

Nguyễn Trọng
Vợ trẻ chồng già có chán không?
Người ham cấy lúa kẻ trồng bông
Cơm ngon bỏ phí đòi ăn phở
Chả ngậy dư thừa kiếm thịt công
Sức yếu còn mong hòng của lạ
Mềm gân cứ thích đợi chờ trông
Bàn đi tính lại thôi đành chịu !
Sụn rắn nhường đời cháo để ông.

Lại Một Noel Lạnh Giá

Lại Một Noel Lạnh Giá
Ngọc Vân

Noel không anh, một mình chợt khóc

Hồn còn một nửa_ nhớ lao đao
Hạt mưa bay chẳng hiểu vì sao
Phố nhộn nhịp và lòng trống trải
Đất trời bao la_ em nhỏ bé
Mang trái tim nhức nhối vì đâu
Ta không xa như một tinh cầu
Nhưng chẳng thể có nhau lần nữa
Noel không anh, đêm dài dằng dặc
Lãng quên góc nhỏ_ có em ngồi
Chênh vênh buồn thơ thẩn mình thôi
Chênh vênh nhớ như vầng trăng khuyết
Phố núi còn in lần tiễn biệt
Và Sài Gòn lưu luyến khôn nguôi
Đêm ngồi ôn lại những niềm vui
Thủa yêu thương sao ngùi dấu lệ
Noel không anh, trần gian buồn thế
Ngập ngừng..chao chát gió đông ơi
Đã bao mùa gió thổi qua đời
Hanh hao rót vào lòng vị đắng
Em rưng rưng_ soi bào ảnh lặng
Một lần mơ, thấy dáng tình nhân..
Bóng thời gian in vách nến vô ngần
Có hằn rỏ ánh sầu_ giăng mắt nhớ?

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top