Nửa hồn thu

Anh viết tặng em vần thơ tháng chín
Cái nắng buồn bịn rịn níu câu thơ
Chữ thương kia sao chờ đợi ngẩn ngơ
Để chữ yêu thẫn thờ chiều thu vắng

Em có hay trời hôm nay nhạt nắng
Lối quen xưa rụng trắng lá thu buồn
Gió mơn man tìm kẽ vắng lách luồn
Hiu hiu lạnh trời tuôn mưa ướt áo

Em đi đâu giữa đường thu mờ ảo
Lá vàng rơi xào xạc gót chân hồng
Đã bao năm em cất bước theo chồng
Để lại anh chờ trông hình bóng cũ

Chiếc ghế đá anh từng ru em ngủ
Nay lạnh tanh ủ rũ vắng hơi người
Ở nơi đó em hạnh phúc mỉm cười
Có chợt thấy chạnh lòng về nơi ấy

Anh ngồi viết vần thơ tình trên giấy
Gửi cho người …..
Đã lấy …..
Nửa hồn thu !
Hồng Giang.

Chờ đợi – Hồng Giang

Có một ngày thơ dỗi bỏ đi đâu
Để cho em phải âu sầu chờ đợi
Bởi em yêu vần thơ tình vời vợi
Nên muôn đời nghĩ ngợi nắng hanh hao

Em mong rằng vần thơ ấy bay cao
Từ nơi anh luôn ngọt ngào tình ái
Đến bên em vờn tóc mây mê mải
Để lòng em đầy hoang hoải chờ trông

Vần thơ anh luôn đượm thắm mầu hồng
Của quê hương cánh đồng cò bay mỏi
Bữa cơm chiều bếp rạ đun đầy khói
Bên ấm trà cha nói chuyện ngày xưa Xem thêm →

Quên một nửa khó không

Quên một người….có phải khó lắm không?
Mà má hồng.. cứ bạc màu vì nhớ.
Học bao lâu.. mà nghe trong hơi thở.
Vẫn mệt nhoài… vì không thể lãng quên.

Khi không còn… hạnh phúc ở kề bên.
Có cách nào… để quên tên không nhỉ.?
Viết nghìn lần… trong lòng càng rầu rĩ .
Bởi chân tình… chung thủy… chẳng thể phai. Xem thêm →

Thôi đành buông tay

Là yêu lắm… nhưng đành phải buông tay.
Bởi vì anh… đâu như ngày mới gặp .
Mình đã chia.. hai con đường thẳng tắp.
Chẳng thể nào… mà nối gặp được nhau.

Là yêu lắm…nên có lẽ mới đau.
Khi mà anh… phôi phai màu nhung nhớ.
Những dòng tin… cũng núi sông cản trở.
Khiến nỗi lòng… thêm nức nở sầu thương.

Tội cho ai… thao thức cả đêm trường.
Rồi thoi thóp… trong màn sương lạnh giá.
Môt người dưng… một trái tim sắt đá.
Tình nhạt nhòa… như nước lã trôi sông.

Là yêu lắm… nhưng lạc giữa mùa đông.
Cứ chờ hoài … không nắng hồng hé nở.
Thôi đành buông… cho cuộc tình đã lỡ.
Để trở về …. nơi ấy chỉ riêng em.

JANA

Xin lỗi em trở lại được không

Trời hôm nay ..sao bỗng đổ cơn giông.
Cái lạnh lùng… của mùa đông ập đến.
Giọt lệ rơi, trên người mình yêu mến.
Đã muộn rồi, cho những lúc lãng quên.

Phải làm gì… để em lại ở bên.
Khi nơi đây.. một mình anh trên cát.
Ôm hình em… mà lòng anh xáo xác.
Khúc nhạc nào.. cho em tỉnh lại đây.

Xin lỗi em… là tình anh hao gầy.
Để bây giờ.. chất đầy trên khóe mắt.
Nước mắt rơi… gom những điều nhỏ nhặt.
Những lỗi lầm… đang lặn tận đáy tim. Xem thêm →

Cố Nhân!..

Nhớ người xưa!! ta lật dòng dĩ vãng..
Xếp tâm tư…bải hoải giữa bụi đời
Ta ngược gió mặc cho hồn phiêu lãng
Gửi lại em…một nguyện ước chiều tàn!

Đạp đất bằng! ta ngó.. mồ dĩ vãng…
Ngóng chiều hoang gửi gió chút bụi hồng
Còn sót lại trong vần mây ký ức
Xóa nỗi đau ta vụt sáng …chói lòa!!

Sao phải thế!! Sao ta lại phải thế???
Buồn làm chi khi ký ức tràn về
Ký ức xưa!! những vết dao băm bổ???
Khiến trí trai! đã gục ngã một thời…

Ta hận em!! Hay ta hận số kiếp
Giết tình ta bằng lụa gấm ngọc ngà
Hay tại bởi..thân ta…ôi!.. nghèo quá..
Nên suốt đời ta chẳng có được em!?? Xem thêm →

Tiếng lòng

Có một ngày… chợt vô tình vấp ngã.
Cũng chỉ vì… đời hối hả mênh mông.
Kìa chữ tâm, sao không thể ấm nồng?
Vồn vã chi… cho mùa đông ghé đến.

Có nghĩa gì, khi hai từ thương mến.
Chỉ bên ngoài, không đến tự con tim.
Vậy làm sao… cho lòng dạ ấm êm?.
Đừng nên gọi, những màn đêm bao phủ.

Hãy buông đi, những gì là vụn cũ.
Để thấy đời, như đứng giữa dịu êm.
Ngày mưa buồn, nắng cũng chẳng thể lên.
Hà cớ chi… sang bên thềm gọi gió. Xem thêm →

Tình yêu rẽ lối

Em nhốt mình, trong không gian bé nhỏ.
Tiếng rì rào, của cơn gió ngang qua.
Chợt lạnh lòng, cho một nỗi xót xa.
Kẻ cô đơn, nhìn người ta hạnh phúc.

Từ khi nào, anh mãi trong tiềm thức.
Mà tình yêu, sang bờ vực đổi thay.
Để hôm nay, trong thương nhớ vơi đầy.
Chuyện ba người….. kẻ héo gầy tê tái.

Anh ra đi, với người ta mê mải
Chuyện tình mình, là khờ dại hay sao?.
Tiếng bão giông, đang réo rắt thét gào.
Những yêu thương, đã đi vào ngõ cụt. Xem thêm →

Đôi mắt

Có buồn gì…thì hãy để cho anh…
Em đừng thế…đừng để buồn lên mắt
Anh thấy vậy…mà trong lòng đau thắt
Phút dỗi hờn…anh biết phải làm sao…

Nụ cười nào…sao chẳng thấy ngọt ngào
Ánh nhìn ấy…Có điều như muốn nói
Đôi mắt biếc…em ôm sầu mệt mỏi….
Anh giận mình…bỗng thấy quá nhỏ nhoi…

Chẳng biết làm gì…cho mắt em vui…
Anh không được…như người ta vẫn có
Anh kém cỏi…giữa muôn vàn điều khó…
Biết thương mà…vẫn để lệ người rơi…

[[ SẦU ĐÔNG ]]

Trở lại người dưng

Hoàng hôn về, công viên buồn hiu hắt.
Nhìn lá rơi, mà se sắt cõi lòng.
Chợt giật mình, trong nỗi nhớ đang hong.
Chỉ còn đây, một vòng tay đơn lẻ.

Nỗi cô đơn, trải dài theo lặng lẽ.
Muốn bờ vai, chia sẻ.. một đôi lời.
Nhưng còn đâu, khi chỉ thấy lệ rơi.
Yêu thương kia, đã xa rời nhân thế.

Nỗi đau thương, cho cuộc tình dâu bể.
Tơ duyên ơi, sao không thể đến bờ.
Để con tim, nghẹn đắng….nỗi bơ vơ.
Mối tình si, bây giờ như đã chết. Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top