Không có anh

Không có anh … em cũng vẫn là em
Tim vẫn đập khát thèm theo hơi thở
Vẫn bướng bỉnh … dấu nhèm đi nỗi nhớ
Miệng vẫn cười vô cớ để làm duyên

Không có anh … em cũng vẫn an yên
Thích điểm tô như tiên mỗi buổi sáng
Thích điệu đà rồi lại hay làm dáng
Nghe nhạc buồn thấy chán đổi cà phê

Không có anh … em cũng thích say mê
Bấm điện thoại thỏa thê mạng xã hội
Lướt từ từ chẳng việc gì phải vội
Nằm thấy buồn , thấy đói lại đi ăn

Không có anh … em cũng chẳng khó khăn
Đi một mình lăn xăn trên con phố
Chạy vòng vòng rồi cũng tìm được chỗ
Cùng bạn bè ngồi đố những chuyện vui

Không có anh … em cũng vẫn thắm tươi
Chỉ có điều nói dối nhiều hơn trước
Dấu cảm xúc rất hay … không bị trượt
Nhớ anh nhiều … nhưng miệng cứ nói không…

Minh Phương

Nếu một mai lạc lối

Nếu một mai thuyền tình anh trôi mãi
Không trở về neo đậu bến bờ em
Không sẻ chia những hạnh phúc êm đềm
Em có phải vì anh mà hờn dỗi?…

Nếu một mai thuyền tình anh lạc lối
Gió đẩy đưa con nước lớn ngược dòng
Anh về nơi bến khác đậu thong dong
Em có trách và đi về nơi hướng khác?…

Nếu một mai thuyền tình anh phiêu bạt
Về phương trời nhuộm tím sắc đam mê
Anh vô tình quên nguyện ước đã hẹn thề
Em có còn vì yêu anh mà vẫy gọi?…

Nếu một mai ánh biệt ly chiếu rọi
Duyên nợ ngày nào cũng từ giã ra đi
Trong đêm đen buồn đau về ngự trị
Trên đỉnh sầu anh không thể vượt qua.

Nếu một mai anh cho em mật đắng
Giọt tủi hờn mặn chát đẫm vành môi
Lương tâm anh sẽ mang màu tội lỗi
Dằn vặt dâng đầy…
….. năm tháng chẳng cạn khô.

Nguyên Nguyên

Em còn gì để giữ anh đâu

Em vẫn biết đường đời không suôn sẻ
Thời gian trôi tuổi trẻ cũng hao gầy
Mấy nẻo đường, tự hỏi lối nào đây?
Còn đi thẳng…ôi sao đầy trắc trở!

Anh từng nói với em là phải nhớ
Dòng sông sâu cũng bến lở bãi bồi
Trái tim chân thành, ý chí sục sôi
Vượt giông bão, nối đôi bờ ngăn cách

Cung tình ái trỗi lên cùng nhịp phách
Những gian truân, thử thách sẽ không còn
Bình minh hồng xua quãng tối héo hon
Tìm nắng ấm hong giòn tươi môi mắt

Nhưng anh hỡi! cõi lòng em quặn thắt
Bằng cách gì?kết chặt mảnh tình chung
Thế gian này thiếu hẳn sự bao dung
Nhiều đôi lứa ngại ngùng… rồi tan vỡ Xem thêm →

Tình xưa ngõ vắng

Chiều chủ nhật sương mù giăng kín lối
Cành cây khô trơ trụi giữa dòng đời
Chiếc lá buồn đơn lẻ đứng chơi vơi
Cố nứu kẻo khỏi rụng rơi cuộc sống

Cafe nóng chẳng mang về hơi ấm
Điếu thuốc tàn tắt ngấm giữa cô đơn
Buổi chiều đông giọt nắng cũng tủi hờn
Co cụm lại chờn vờn trong buốt giá

Ngoài đường kia dòng người đang hối hả
Phút tan ca muôn ngả kéo nhau về
Chỉ còn đây chiều thanh vắng não nề
Giọt mưa vương dầm dề trong ngõ tối

Dẫu vẫn biết cuộc đời trăm ngàn lối
Tại sao người cứ mang tội vì yêu
Để tâm hồn theo cơn gió liêu xiêu
Chiều đông muộn nhặt nhạnh điều mơ ước

Nếu có thể một lần thôi xin được
Góp ân tình …..
Cho sau trước ….
Bình an !
Hồng Giang.

Tình xưa ngõ vắng

Hoang hoải mãi, với nỗi buồn sâu thẳm
Mối tình xưa, cứ thăm thẳm hương yêu
Chân lạc lõng, bước về chốn liêu xiêu
Rồi lặng lẽ, đi về con ngõ vắng

Chiều hoàng hôn, chút sợi vàng hanh nắng
Mờ nhạt dần, rồi khuất nẻo ngàn mây
Rượu chẳng uống, mà lòng cứ mãi say
Nồng hương lúa, ủ men tình ngày cũ

Bờ vai nhỏ, nhớ vòng tay ….. ủ rũ
Nhớ cái ôm, xiết nhẹ giữa mênh mông
Nụ cười duyên, gửi ánh mắt thẹn thùng
Bao kỷ niệm, cứ ngượng ngùng quay mặt

Đôi bàn tay, từ bao giờ nắm chặt
Chẳng còn mềm, nhè nhẹ đón bàn tay
Hương yêu xưa, trao gửi chút thơ ngây
Giờ còn lại, chỉ mình em thương nhớ

Hạnh Nguyễn

Mùa đông trong em

Em gởi anh một khoảng trời đầy gió
Thu qua rồi lãng đãng đến đông sang
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi thắm ngọt ngào

Em gởi anh quãng đường đầy nhung nhớ
Lối đi xưa heo hắt bóng người xưa
Trong tim vỡ biết bao hình bóng ấy
Đợi anh về héo hắt tuổi xuân xanh

Em gởi cho anh muôn vạn nỗi nhớ
Một chút buồn bên khói thuốc vàng bay
Và nhung nhớ tháng ngày dầy lên mãi
Vương vấn nào níu lấy bước chân em

Em gởi anh mùa đông sang nơi ấy
Để anh hiểu băng giá nơi phương này
Một chút buồn hơn cả trời băng giá
Và nơi em đông từ lúc anh đi…

ST Ngọc Loan

Bộn bề tháng mười hai

Thế là đã tháng mười hai rồi nhỉ.
Bao bộn bề không phải chỉ nhớ thương.
Cơm áo gạo tiền kiếp sống tha hương.
Lại vội vã kiếm tìm đường…về Mẹ.

Mười hai tháng trong năm trôi lặng lẽ.
Hết vụ rồi thấy vắng vẻ nhiều hơn.
Ai cũng lo khiến giấc ngủ chập chờn.
Có thời gian đâu, mà hờn với trách.

Còn bao thứ chông gai và thử thách
Cuối năm về muốn quét sạch dở dang.
Anh còn nợ em tiếng pháo rộn ràng.
Và người lạ, thành họ hàng thân thiết.

Nhưng tạm gác vì còn đang mải miết.
365 ngày chẳng biết ở quê…
Liệu Mẹ Cha có mạnh khỏe…đề huề.
Hay là cứ, buồn lê thê mong ngóng.

Thời gian hỡi xin chạy đi nhanh chóng.
Để ưu phiền cánh cửa đóng tại đây.
Cho giấc mơ lại tỏa ngát hương đầy.
Như những ngày ta vui vầy bên Mẹ!.

JANA

Mùa đông trong em

Em gởi anh một khoảng trời đầy gió
Thu qua rồi lãng đãng đến đông sang
Một chút nắng phớt hồng đôi gò má
Chút mưa thơm cho môi thắm ngọt ngào

Em gởi anh quãng đường đầy nhung nhớ
Lối đi xưa heo hắt bóng người xưa
Trong tim vỡ biết bao hình bóng ấy
Đợi anh về héo hắt tuổi xuân xanh

Em gởi cho anh muôn vạn nỗi nhớ
Một chút buồn bên khói thuốc vàng bay
Và nhung nhớ tháng ngày dầy lên mãi
Vương vấn nào níu lấy bước chân em

Em gởi anh mùa đông sang nơi ấy
Để anh hiểu băng giá nơi phương này
Một chút buồn hơn cả trời băng giá
Và nơi em đông từ lúc anh đi…

ST Ngọc Loan

Đông sang

Em đừng buồn vì thu đi nhanh quá
Đông ùa về nghiêng ngả nắng hanh hao
Cái rét kia sao tràn đến ngọt ngào
Bao mong ngóng lọt vào theo nỗi nhớ

Bài thơ tình anh viết còn dang dở
Bởi câu vần cứ ngỡ vẫn mùa thu
Đêm nôn nao nghe văng vẳng lời ru
Cơn mưa muộn kéo sương mù kín lối

Đông vội vã làm lòng em bối rối
Chờ trông ai trong giận dỗi tủi hờn
Ngọn đèn khuya theo cơn gió chập chờn
Se se lạnh tóc mây vờn hiu hắt

Giọt lệ rơi bờ môi hồng đắng ngắt
Nhìn về đâu đôi mắt đắm suy tư
Quên đi em xin chớ có ngần ngừ
Thời gian sẽ từ từ mang đi hết

Đông về rồi giấc mơ hồng thêu dệt
Vui nhé em ……
Mỏi mệt …..
Sẽ dần trôi !
 Hồng Giang.

Nhắn nhủ 2

Đài lại báo gió mùa về rồi đấy
Ở nơi nào em có thấy nhớ anh
Có thấy thèm một đôi chút nắng hanh
Bờ vai anh với ngọt lành tình ái

Trời trở lạnh em vẫn còn mê mải
Bao âu lo hoang hoải giữa đời thường
Trong lòng em liệu có thấy vấn vương
Câu yêu thương anh vẫn thường nhắn nhủ

“Nếu ra đường nhớ mặc thêm áo, mũ
Đêm gió lùa lúc ngủ đắp thêm chăn”
Dẫu đời em vẫn còn lắm khó khăn
Em hãy nhớ rằng anh luôn chung bước

Ở nơi này anh vẫn thầm ao ước
Luôn gần em sau trước được chở che
Và thì thầm nhắn nhủ để em nghe
Để em khỏi e dè trong trống vắng

Gió mùa về trời hôm nay lạnh lắm
Gửi về em ……
Say đắm ……
Mối tình xa !
Hồng Giang.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top