Em rất sợ

Em rất sợ khi chính mình yếu đuối
Không thể kìm lòng em lại gọi cho anh
Trái tim này thật sự rất mong manh
Dù ngàn lần em ước mình mạnh mẽ

Em rất sợ khi biết mình không thể
Quên đi anh để có thể nhẹ lòng
Tự hỏi mình như thế có đáng không?
Đợi chờ chi một người không về nữa Xem thêm →

Giọt đắng tình say

Có không em những dòng thư tình cũ
Những ngọt ngào đã từng xếp lên ngôi
Những đam mê từng cháy bỏng trong tôi
Còn ở đó ? hay xa rồi em nhỉ ?

Tình yêu đến rồi đi trong vị kỷ
Để lòng buồn người thổn thức tình si
Để rồi đau và nước mắt lâm ly
Làm sao có một tình yêu tuyệt mỹ ?

Có không em những nồng say dấu kỹ
Đã một thời ta bỏ lại chơ vơ
Tận hồn đau đầy vết tích tình vờ…
Đâu hạnh phúc mà ta hằng mong đợi?

Đâu là lúc lời thương yêu vời vợi
Như mây trời mãi lờ lững rong chơi
Như hoàng hôn còn lãng đãng xa khơi
Trên biển vắng bước chân nào xa lắng…

Hạnh phúc buồn như dòng tóc ai bay
Hạnh phúc say như mộng đã sang ngày
Còn ở lại chút bụi mờ dĩ vãng
Rất lặng trầm như giọt đắng ngậm cay..

@Thuy Anh Lam

Sống đôi khi phải biết học cánh chấp nhận

Đừng  hối  tiếc  vì  những  ngày  còn  trẻ
Đã  yêu thương  rất  tha  thiết  một  người
Dù  không  thể  cùng  nhau  đi  đến  cuối
Nhưng  đã  từng  rất  hạnh  phúc  đó  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  ngày  cũ  xa  xôi
Đã  yêu  người  nhiều  hơn  yêu  mình  nữa
Đó  là  người  ta  đã  từng  chọn  lựa
Yêu  hết  mình  sao  lại  nỡ  đếm  đong.

Đừng  hối  tiếc  vì  sau  những  nhớ  mong
Người  chẳng  thể  vững  lòng  để  ở  lại
Chẳng  ai  biết  điều  gì  là  mãi  mãi
Duyên  không  còn  nên  ắt  phải  đi  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  đã  hứa  chung  đôi
Nhưng  cuối  cùng  có  một  người  thất  hứa
Dù  nhiều  đêm  ta  một  mình  trăn  trở
Nhưng  những  vui  buồn  đều  đáng  nhớ,  phải  không.

@Ngoc Nguyen

Ký ức tháng năm

Sao lòng ta mãi cứ bâng khuâng
Khi Phượng thắm tháng năm về rực lửa.
Dẫu muốn quên đi nhưng trái tim giục nhớ
Nụ hôn đầu trong ký ức xa xôi.

Tuổi thơ trôi theo những cánh hoa rơi
Bỏ lại sân trường trang sách viết dở.
Bao hoài bão của một thời rực lửa
Vẫn sắc màu Phượng thắm tháng năm.

Bạn bè ra đi mỗi đứa một phương
Mang theo cả cánh Phượng hồng ép vội.
Như cất giữ những mối tình khờ dại
Của một Thời Hoa Đỏ đam mê.

Tháng năm về vẫn Phượng thắm, tiếng ve
Như giục giã, như gợi về ký ức.
Màu Phượng thắm cho lòng ta rạo rực
Nhớ nao lòng những kỷ niệm đã xa!

Lớp cũ, trường xưa sao chẳng thấy ai về
Người đi mãi, lạc phương trời xa lạ.
Chẳng biết cánh Phượng hồng ai còn giữ ?
Mối tình đầu – Ôi tuổi thơ tôi…!
——————–
THỜI HOA ĐỎ

Lá thư tình em viết

Thư em viết khắc tình vào năm tháng
Sợi vấn vương em xe nối mỗi ngày
Dòng mực tím yêu thương đầy lai láng
Chữ nghiêng nghiêng từng nét thật thơ ngây

Thư em viết để anh hoài nhung nhớ
Tình Trương Chi si nàng Mỵ tương tư
Mỗi gặp gỡ reo vui giòng máu đỏ
Hạnh phúc tràn về đêm mộng thực hư

Xếp cánh bướm thả tình thư theo gió
Lời nồng nàn lòng biển sóng dịu êm
Từng xao xuyến đôi tâm hồn bỏ ngỏ
Thế gian này là riêng cõi anh, em

Sưởi đời nhau bằng làn hơi thở nóng
Nghe đê mê trong máu chảy rộn ràng
Lá thư tình rõ in bờ môi mọng
Nụ hôn nồng say đắm em gửi sang

Thư em viết trang giấy hồng ngọn nến
Chứa chan tình tha thiết lắm em ơi!
Thần sứ giả tình yêu vừa tìm đến
Buộc yêu thương vào duyên thắm tuyệt vời

Từ kiếp nào đã trao lời hứa hẹn
Khi thu sang phong lá nhuộm đổi màu
Nụ tình yêu vừa chín thơm trọn vẹn
Cắn chia đều trái cấm mộng khát khao

ST.

Trách ai vô tình

Ai đã vô tình …bóp tim vỡ nát ?
Cho cung đàn lỡ khúc nhạc thương đau
Nếu mai nầy… đường hai ngã xa nhau
Xin đừng nhé ! đừng làm đau dĩ vãng…

Với kỷ niệm… ai là người lơ đãng
Lỡ nhịp cầu chớ đổ tội người ta !
Đường đi tìm hạnh phúc quả khá xa
Thôi dừng lại ! Em nhường anh đi trước… Xem thêm →

Khoảng trống mình ta

Ta giấu lại … những mùa yêu năm ấy
Chẳng phải vì tình ái đã dần phai
Bởi bên đời mọi thứ mãi cuồng quay
Ta ngụp lặn giữa vòng xoay cuộc sống

Chữ tình yêu ở tim … đà trống rỗng
Bao năm rồi còn đọng nét suy tư
Ở nơi kia người vẫn mãi tươi cười
Nhưng ta biết niềm vui không trọn vẹn

Một lời hứa đã cho là lỡ hẹn
Thì đâu còn vun vén sợi yêu thương
Sợ tương lai nhiều sóng gió vô thường
Ta hiểu chứ người vẫn luôn buồn bã

Chỉ ước được hóa thân thành nắng hạ
Sưởi cho người khỏi băng giá con tim
Mà cớ sao mùa đông cứ đi tìm
Nên chẳng chịu ngủ yên nơi lòng đất

Nước đã rơi! Người ơi ta … khóc thật
Bởi lời yêu chợt mất ở bên trời
Từng nỗi buồn lặng lẽ vỗ chiều rơi
Một khoảng trống chơi vơi mình ta bước.

Thái Thanh Phong.

Ngày em đi

Em đi rồi anh có thấy vui không,
Có hạnh phúc ngập lòng hay trống vắng?
Em nhớ anh, bờ môi khô mặn đắng
Sóng cuộn bạt lòng em ngã quỵ giữa ngày xanh.

Em đi rồi trả bình yên cho anh
Luôn giữ mãi nụ cười chân thành anh nhé.
Xin được mang theo ánh mắt anh khi nhìn em dịu nhẹ
Làm hành trang trên nẻo độc hành.

Ngày em đi nơi ấy chắc trời vẫn trong xanh
Anh vẫn điềm nhiên nói cười vui vẻ
Em biết mà, anh của em luôn mạnh mẽ.
Chẳng thể buồn bởi những chuyện cỏn con.

Em vẫn nghe người ta bảo trái đất tròn
Chắc sẽ có một ngày hai ta gặp lại
Liệu có thể không anh hay mình xa mãi mãi
Mà thôi anh à, gặp lại để làm chi….
Dã Qùy

Chúc các bạn đọc những bài thơ tình yêu thật vui vẻ

Top