Bài thơ thứ nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.
Sưu tầm

Xem thêm →

Đôi mắt

Có buồn gì…thì hãy để cho anh…
Em đừng thế…đừng để buồn lên mắt
Anh thấy vậy…mà trong lòng đau thắt
Phút dỗi hờn…anh biết phải làm sao…

Nụ cười nào…sao chẳng thấy ngọt ngào
Ánh nhìn ấy…Có điều như muốn nói
Đôi mắt biếc…em ôm sầu mệt mỏi….
Anh giận mình…bỗng thấy quá nhỏ nhoi…

Chẳng biết làm gì…cho mắt em vui…
Anh không được…như người ta vẫn có
Anh kém cỏi…giữa muôn vàn điều khó…
Biết thương mà…vẫn để lệ người rơi…

[[ SẦU ĐÔNG ]]

Nhớ người

Người xa khuất nẻo phương trời
Mà sao ta thấy như gần bên ta.
Hay vì yêu quá thiết tha
Cho nên ngỡ tưởng bóng ta là người.

Nhớ lời thề nguyện cùng nhau
Buồn vui chia sẻ trước sau vẹn tình
Dù đời sóng gió bể dâu
Tình ta vẫn mãi ngàn năm vuông tròn.

Lương Tiến Thuận

Trở lại người dưng

Hoàng hôn về, công viên buồn hiu hắt.
Nhìn lá rơi, mà se sắt cõi lòng.
Chợt giật mình, trong nỗi nhớ đang hong.
Chỉ còn đây, một vòng tay đơn lẻ.

Nỗi cô đơn, trải dài theo lặng lẽ.
Muốn bờ vai, chia sẻ.. một đôi lời.
Nhưng còn đâu, khi chỉ thấy lệ rơi.
Yêu thương kia, đã xa rời nhân thế.

Nỗi đau thương, cho cuộc tình dâu bể.
Tơ duyên ơi, sao không thể đến bờ.
Để con tim, nghẹn đắng….nỗi bơ vơ.
Mối tình si, bây giờ như đã chết. Xem thêm →

Mùa thu băng giá

Bởi vì đâu lại trở nên như thế.
Có phải vì, ta chưa đủ…. tin nhau.
Khiến tình yêu, bỗng chốc, héo rũ nhàu.
Để giọt buồn, vào tim .. đau tê tái.

Bởi vì đâu có hai từ khờ dại.
Khiến tình yêu, cứ mãi mãi âu sầu.
Ánh mắt nhìn, mà xa ngái tận đâu.
Sự hững hờ, làm phai màu hạnh phúc.

Bởi vì đâu ta đành phải kết thúc.
Cái lạnh lùng, không thúc giục tình yêu.
Bình minh lên, rồi chết trong buổi chiều
Vì giá lạnh, giữa cô liêu hoang dã. Xem thêm →

Gửi anh một trái tim yêu

Em chỉ có một trái tim
Nhỏ nhoi như một cánh chim giữa trời.
Nhưng mà nồng ấm anh ơi.
Luôn luôn chứa đựng những lời yêu thương.

Bình minh lan tỏa ánh dương.
Gửi anh chữ nhớ vấn vương trong lòng.
Nụ cười trong phút chờ mong.
Là niềm hạnh phúc đang hong rộn ràng.

Tiếng yêu trọn vẹn em mang.
Chờ ngày hội ngộ nhẹ nhàng trao anh.
Vỗ về một ước mơ xanh.
Con đường mang chữ chân thành từ tim.

Mong anh nơi ấy dịu êm.
Không còn khoảng lặng những đêm giao mùa.
Nắng vàng đang chiếu niềm mơ.
Gửi anh tất cả vần thơ ngọt ngào.

JANA

Vần thơ tháng tám

Anh viết tặng em vần thơ tháng tám.
Mà nắng chiều cháy rám cả hàng me.
Nắng khô rang như thể những trưa hè.
Thoảng trong gió thoáng nghe thu xào xạc.

Trời vào thu nỗi buồn sao man mác.
Lá vàng rơi xơ xác gót chân em.
Em đi về trên đường phố thân quen.
Chợt thoang thoảng đan xen mùi hương cốm.

Chiếc lá khô giữa chiều thu vàng rộm.
Cũng cong mình lẫn trộn sắc mùa thu.
Anh thoáng nghe trong gió thoảng lời ru.
Từ cổ tích trái mù u chờ đợi.

Tháng tám về có bao điều nghĩ ngợi.
Bởi tình mình còn vời vợi cách xa.
Giọt mồ hôi chảy xuống cũng nhạt nhòa.
Bao mong ước cho ngày ta gặp mặt.

Anh lại viết bao vần thơ góp nhặt.
Chiều thu buồn …..
Xanh ngắt…..
Mấy tầng không !
20/08/2015 Hồng Giang.

Bài thơ tình tháng chín

Tháng chín rồi, nơi ấy anh khỏe không?
Ở nơi này nghe lòng, mênh mông quá.
Giữa cuộc sống, còn bao nhiêu vất vả.
Nỗi nhớ anh, không tả xiết…khôn nguôi.

Anh yêu ơi! Tháng chín đã đến rồi.
Em đã về, nơi rừng thu thay lá.
Nhìn dòng người, đang tưng bừng…hối hả.
Chỉ vắng anh, mà sắc lá thay màu.

Có lẽ là, ta không thể thiếu nhau.
Mượn bút nhỏ, gửi mau về nơi đó.
Những yêu thương, của tình yêu thắm đỏ.
Dù bão giông, hay mưa gió chẳng mờ.

Tình yêu ta, em xin nguyện tôn thờ.
Dưới rừng thu, em ngồi chờ anh đó.
Mong anh về, với người yêu bé nhỏ.
Khi mùa đông, đang theo gió lại gần.

JANA

Liệu có người nào sẽ vì ta

Liệu sau này sẽ có người yêu ta
Sẽ dìu ta qua bao thăng trầm không nhỉ
Liệu có người nào sẽ cùng ta thủ thỉ
Những vui buồn khi xuân, hạ, thu, đông

Liệu có người nào cùng ta vượt gió giông
Ôm chặt ta cho lòng thôi lạnh giá
Liệu có người nào nguyện sẽ làm tất cả
Để ta mỉm cười quên giá rét, chơi vơi

Liệu có người buồn những lúc ta không vui
Chìa bờ vai ra cho ta vùi đầu khóc
Xoa mái đầu cho ta quên mệt nhọc
Liệu có người nào nguyện cười khóc cùng ta Xem thêm →

Em đã – Thúy Nhân

EM ĐÃ

Em đã kiên cường và mạnh mẽ để quên,
Bởi phôi pha là một điều rất khó.
Còn quên như thế nào chỉ có em biết rõ,
Nhắn nhủ tim ơi! Thôi đỏ mắt mà chờ..

Em đã hụt hẫng bao lần với lạnh nhạt thờ ơ
Mới có thể buông tay một người em đã thương như thế!
Rồi sau khi trải qua khoảng thời gian tồi tệ,
Em lại biết thương yêu nhưng không tin tưởng quá nhiều!
Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top