Chiều thu

Chiều vào Thu nghe hồn hoang vời vợi
Muốn ru tình, đan sợi nhớ cho ai!
Hoàng hôn buồn một màu tím chưa phai
Trong mắt biếc là hình hài xưa cũ.

Ánh trăng thề soi nghiêng nhành liễu rũ
Bao tháng năm ấp ủ cõi im lìm
Lòng ngậm ngùi nuốt giọt lệ vào tim
Phương xa ấy có chung niềm trăn trở ?

Gió Thu nồng như từng làn hơi thở
Đã muôn chiều thương nhớ một người thương
Chiếc lá nào rơi đổ ngập trời tương
Cho lòng lạnh khi mưa buồn, hiu hắt. Xem thêm →

Hạnh phúc vì yêu anh

Phương trời ấy anh ơi có thấy?
Em nhớ anh , em nhớ đến cháy lòng
Muốn hét thật to “ Ôi! nhớ anh nhiều lắm”
Nhưng anh ơi có lẽ là không thể

Bởi em muốn em phải thật dịu dàng
Trong mắt anh và trong mắt của bao người
Em yêu anh một tình yêu say đắm
Cứ ngấm dần nồng ấm khắp con tim Xem thêm →

Cho em mượn nhé anh

Em mệt mỏi rồi, cho em mượn vai anh
Để em dựa vào, không nhiều đâu, một chút
Để em thấy mình không cô đơn, hẫng hụt
Giữa nẻo bộn bề, giữa lòng người hanh hao?

Em mệt mỏi rồi, nên cũng muốn khát khao
Một vòng tay ôm giữa đêm hè.. lạnh giá
Giúp em vững tin, giúp em không gục ngã
Trước nhịp bon chen, hối hả của dòng đời..

Em mệt mỏi rồi, chỉ muốn mượn anh thôi
Mượn cái siết tay tiếp cho em ngọn lửa
Mượn lời vỗ về “Nhóc ơi, đừng khóc nữa”
“Sóng gió đời thường, em phải, mạnh mẽ lên!”

Em mệt mỏi rồi, cần mượn anh ở bên
Chỉ hôm nay thôi, ngày mai em trả lại
Để em thỏa thê hét lên trong chốc lát
Rồi lúc mệt nhoài sẽ tựa vào vai anh..
Em mệt thật đấy, mượn cả đời nhé anh???

Hàn Vũ

Mưa ướt tình em

MƯA ƯỚT TÌNH EM
Thuy Anh Lam

Ru tình khẽ gọi mênh mang
Ru cho mong nhớ dịu dàng chữ thương
Ru đời nghe chợt vấn vương
Ru em tuyệt khúc về nương gối mềm

Ru cho mưa lướt qua thềm
Nhạc tình du khúc êm đềm như nhung
Dẫu mai mưa lạnh gió chùng
Ấm tình anh … xóa mịt mùng tim em

Ru cho màu mắt dịu êm
Bóng hình giữ lại cùng đêm mượt mà
Lặng nghe lời gió ngân nga
Tóc mây em trải tình ca nắng đầy Xem thêm →

Xin trở lại ngày xưa

Em đã biết, tình ta không còn nữa.
Cà phê buồn, đang lạc giữa phố vui.
Quán hôm nay, nghe rộn rã tiếng cười.
Chỉ một người, đang gục bên bàn nhỏ.

Ly cà phê, niềm đam mê còn đó.
Nhưng chỗ ngồi, nay chỉ gió ngang qua.
Lời hôm nao, anh nói rất đậm đà.
Mà hôm nay, đã nhạt nhòa tan chảy.

Em đã biết, tình không còn nồng cháy.
Có bao giờ, trốn chạy được tình rơi?.
Ly cà phê, đang nhỏ giọt rã rời.
Đành làm bạn, với tim côi lạnh giá. Xem thêm →

Biển đợi

Anh yêu ơi hôm nay cuối thu rồi.
Em vẫn ngồi, nơi bến sông ngày ấy.
Bác chủ thuyền, đang đưa tay chào vẫy.
Hỏi em rằng…sao không thấy anh đâu.?

Em mỉm cười có lẽ tại mưa ngâu.
Nên mấy mùa… hai bên cầu thương nhớ.
Những phút giây, của kẻ đi người ở.
Miệng mỉm cười, mà nức nở trong tim.

Em ngồi đây, run rẩy viết dòng tin.
Gửi đến anh, khi hoàng hôn chiều tím.
Anh có nghe, tiếng tơ lòng bịn rịn.
Có trở về, cuối tháng chín này không.? Xem thêm →

Ngỡ ngàng

Hạnh phúc yêu thương và nhung nhớ
Để đêm về văng vẳng tiếng thời gian
Xa xa lời nhớ mãi ngút ngàn
Xếp hành trang gói mộng nỗi đợi chờ

Đêm nay..đêm mai..đêm mai nữa
Ta nhớ một người..Người nhớ ta không?
Hay ta nhớ người..mãi ngóng trông
Phút chạnh lòng thao thức giữa thâu canh.

Thi Ngoc Loan Vo

Tiếng lòng

Có một ngày… chợt vô tình vấp ngã.
Cũng chỉ vì… đời hối hả mênh mông.
Kìa chữ tâm, sao không thể ấm nồng?
Vồn vã chi… cho mùa đông ghé đến.

Có nghĩa gì, khi hai từ thương mến.
Chỉ bên ngoài, không đến tự con tim.
Vậy làm sao… cho lòng dạ ấm êm?.
Đừng nên gọi, những màn đêm bao phủ.

Hãy buông đi, những gì là vụn cũ.
Để thấy đời, như đứng giữa dịu êm.
Ngày mưa buồn, nắng cũng chẳng thể lên.
Hà cớ chi… sang bên thềm gọi gió. Xem thêm →

Làn hơn ấm

Nghe đài báo hôm nay trời trở lạnh.
Ở nơi nào có cô quạnh không em.
Có cô đơn và chợt thấy khát thèm.
Bờ vai ấm ru em chiều thu muộn.

Anh vẫn biết rằng em còn bận rộn.
Bao lo toan bề bộn giữa dòng đời.
Đã khi nào lòng xao xuyến chơi vơi.
Thấy trống vắng rối bời tim buốt giá.

Anh muốn gửi về cho em tất cả.
Để em quên vất vả giữa đời thường.
Cho thu này em sống giữa yêu thương.
Nắng ấm sẽ ngập tràn đường em bước. Xem thêm →

Tình yêu rẽ lối

Em nhốt mình, trong không gian bé nhỏ.
Tiếng rì rào, của cơn gió ngang qua.
Chợt lạnh lòng, cho một nỗi xót xa.
Kẻ cô đơn, nhìn người ta hạnh phúc.

Từ khi nào, anh mãi trong tiềm thức.
Mà tình yêu, sang bờ vực đổi thay.
Để hôm nay, trong thương nhớ vơi đầy.
Chuyện ba người….. kẻ héo gầy tê tái.

Anh ra đi, với người ta mê mải
Chuyện tình mình, là khờ dại hay sao?.
Tiếng bão giông, đang réo rắt thét gào.
Những yêu thương, đã đi vào ngõ cụt. Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top