Thơ về mẹ MẸ ƠI, ĐỜI MẸ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.


-Huy Cận-

Bài thơ mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới! 


(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân – 1986)

Thơ về mẹ Mùa thu và tình mẹ

Em ơi! nắng ấm thu về
Dừa xanh nghiêng bóng chiều quê thơm nồng
Cánh diều say gió thong dong
Ngoài đồng lúa đã vàng bông khoe màu
Nằm nghe gió hát rì rào
Tiếng ru vọng lại thuở nào bên tai
Mẹ già tóc điểm sương mai
Bao mùa chờ đợi nhạt phai má hồng
Con đi thỏa chí tang bồng
Có hay mắt mẹ đôi dòng lệ rơi
Từ ngày cách biệt đôi nơi
Thương con mẹ vẫn một đời hy sinh
Mong sao con sống yên bình
Rừng bao nhiêu lá….?
….. sao bằng tình mẹ con ?

Thơ về mẹ Lời ru của mẹ

À ơi…tiếng mẹ à ơi

Là muôn trùng sóng biển khơi cuộn trào
Lời ru cánh võng bay cao
Nghe như tiếng hát ngọt ngào mát trong

À ơi…con nhớ nằm lòng

Cành non khéo uốn lên vòng nguyệt hoa
Lời thương mẹ dạy xưa xa
Như gương soi tỏ bến bờ đục trong

Hắt hiu ngọn gió chiều đông

Lá vàng rơi để muôn dòng lệ rơi
Còn nghe vẳng khúc à ơi…
Cất vào sâu thẳm những lời mẹ ru…

Dòng sông mẹ

Chiều buông hạt nắng vu vơ
Sông quê ai thả câu thơ giữa dòng
Một dòng mấy khúc đục trong…
Bên tươi màu nắng-bên hồng sắc hoa
Bên sương rụng, bên mưa sa
Vẫn chung dòng chảy quê ta dặt dìu…
Dõi theo dáng mẹ liêu xiêu
Thân cò lặn lội bóng chiều dần xa

Thời gian ghi dấu phôi pha
Dòng sông mẹ chảy trong ta suốt đời…

Bài thơ gia tài của mẹ

Hỏi thế gian ! Có thứ tình cảm nào bằng

tình mẹ cho con.

Từ ngày mẹ mới mang thai

Tình yêu dành trọn tháng ngày cho con
Đợi mong chín tháng mỏi mòn
Bao niềm hạnh phúc nhìn con chào đời
Sớt chia ánh mắt nụ cười
Mong con chóng lớn nên người mai sau
Những khi giông bão thét gào
Sợ con trở bệnh mẹ đau buốt lòng
Những ngày trời chuyển sang đông
Sợ không đủ ấm mẹ bồng trên tay
Những ngày nắng gió heo may
Mo cau mẹ quạt con say giấc nồng….

Người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con_một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con cũng chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh

Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi

Anh ấy có thể sống với con suốt trọn cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai, có thể !
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.

Đêm thổ

Cúi lạy mẹ con trở về Kinh Bắc

Chiều xưa giẻ quạt voi lồng
Thân cau cụt vẫy đuôi mèo trắng mốc
Chuồn chuồn khiêng nắng sang sông
Đê mười tám khúc Văn Giang
Chuông Bách môn đổ xô gò má
Mây thành thổi lửa
Nẻo Đông Triều khép mở gió kỳ lân
Chớp rạch dáng tiên vén xiêm xõa ngủ
Thoắt chìm
Gấu đẩy đá Thiên thai
Đi đâu

Tràng mày xếch vòng cung

Bắn nát chiều mai ráng đỏ
Châu chấu ma vờn cổ yếm xây

Không gặp người quen

Hờ
Ngõ cũ

Đêm xuống

Làm lầu hoang
Trò chuyện gì ai đâu
Mồ tháng giêng mưa sũng
Đằm ca dao sáo diều chiều lịm tím lưng trâu

Bưởi Nga My sao Mẹ bắt đèo bòng

Mẹ của anh

Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh

Nào là hoa bưởi hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa

Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắc chiu từ những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

Top