Về Bên Mẹ

* Về Bên Mẹ***
Trần Thu Hoài
Con lại về quỳ bên gối Mẹ
Đôi mi hờ …khép nhẹ tuổi thơ
Tiếng hát Mẹ thoang thoảng ru mơ
Đôi tay mềm nhẹ vơ mái tóc.
Tim thổn thức và chợt như muốn khóc
Mẹ vỗ về … hãy ngủ ngủ đi con
Tiếng hát ru ngày thơ ấu vẫn còn
Để mẹ hát cho con thơ mẹ ngủ
Con tim mẹ như thầm nhắn nhủ
Con dại khờ …Chưa đủ lớn khôn
Nên dạ con …khắc khoải bồn chồn
Và tâm hồn con ngây thơ lắm
Tôi nhìn Mẹ …một cái nhìn say đắm
Khẽ mỉm cười … rưng lệ mặn thấm môi
Và mẹ cười rồi ôm trầm lấy tôi

Một cảm giác …Ôi sao mà hạnh phúc.

Mùa Vu lan nhớ

Nén nhang thơm ngát hương xưa
Dìu con trôi về miền nhớ
Chập chờn Vu Lan mấy thưở
Chuông chiều thấm ướt hơi mưa
Nổi chìm nhăn nếp trán cha
Khóc cười cạn vơi mắt mẹ
Dậm dài lòng con vò xé
Ngày đi biền biệt chia xa
Vu Lan này con không về
Cũng chẳng lên chùa tụng niệm
Thắp nén nhang nhờ gió chuyển
Gửi thơm lòng đất phương quê

Vu lan nhớ mẹ

Mẹ tôi là người ngay thẳng
Trần gian sớm phải đọa đày
Lam lũ một đời mưa nắng
Bao lần ngậm đắng nuốt cay
Thân cò dãi dầu lặn lội
Tất bật long đong tối ngày
Thế thời mấy phen thay đổi
Gặp buồn nhiều hơn gặp may
Cam phận con sâu cái kiến
Bơ phờ thật giả vần xoay
Bẽ bàng, niềm vui, nỗi tủi
Ngẩn ngơ, vận rủi, cái may
Kiếp người có chi thay đổi
“Con cò mày đi ăn đêm”…
Cái cò mà đi ăn đêm
Chẳng may đạp phải cành mềm
Phận hèn ai thèm cứu vớt
Tủi buồn cứ chất mãi lên
Thế nên mái đầu sớm bạc
Thế nên xác héo hon gày
Bữa đói bữa no đạm bạc
Cháo rau đắp đổi qua ngày
Mấy lần nước mắt mẹ rơi
Tiễn từng đứa con ra trận
Đêm đêm mẹ khấn lên trời
Cầu cho lũ con nguyên vẹn
Nhưng rồi có đứa không về
Chiến trường xa con nằm lại
Chiều chiều mẹ ra bờ đê
Nước mắt theo dòng sông chảy
Một đời nước mắt chảy xuôi
Thắt lòng vì con ,vì cháu
Riêng mình mẹ bỏ quên đời
Chỉ biết nắng mưa tần tảo
Mẹ tôi nay đã không còn
Thắp nén hương thơm tưởng nhớ
Người ta bảo mẹ lên trời
Cổng thiên đường đang rộng mở
Tôi biết mẹ chẳng đi đâu
Vẫn ở ngay bên con đó
Mẹ thương con cháu mẹ nhiều
Tháng ngày chúng còn vất vả
Vì bao năm tháng khỏ đau
Mẹ lo cho các con mẹ
Thiên đường có đẹp có cao
Mẹ bỏ con đi không dễ
Y – C Theo blogcongchien

Mẹ ơi?

Xưa nghèo con chẳng có gì
Khi về thăm mẹ gói mì nắm thôi.
Bây giờ cuộc sống khá rồi
Của ngon, vật lạ khác hồi ngày xưa
Con về gọi mẹ, chẳng thưa?
Lẫn vào trong gió, trong mưa ngoài đồng.
Mẹ đâu rồi, có biết không?
Con cùng với chồng về lạy mẹ đây.
Mênh mông Trời thẳm Đất dầy…
Giàu mà… mất mẹ, lòng này sao đang!

Quà thăm mẹ chỉ khói nhang
Nghẹn lòng con với hai hàng lệ rơi.
Sưu tầm

Thơ về mẹ MẸ ƠI, ĐỜI MẸ

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.


-Huy Cận-

Bài thơ mẹ

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới! 


(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân – 1986)

Thơ về mẹ Mùa thu và tình mẹ

Em ơi! nắng ấm thu về
Dừa xanh nghiêng bóng chiều quê thơm nồng
Cánh diều say gió thong dong
Ngoài đồng lúa đã vàng bông khoe màu
Nằm nghe gió hát rì rào
Tiếng ru vọng lại thuở nào bên tai
Mẹ già tóc điểm sương mai
Bao mùa chờ đợi nhạt phai má hồng
Con đi thỏa chí tang bồng
Có hay mắt mẹ đôi dòng lệ rơi
Từ ngày cách biệt đôi nơi
Thương con mẹ vẫn một đời hy sinh
Mong sao con sống yên bình
Rừng bao nhiêu lá….?
….. sao bằng tình mẹ con ?

Thơ về mẹ Lời ru của mẹ

À ơi…tiếng mẹ à ơi

Là muôn trùng sóng biển khơi cuộn trào
Lời ru cánh võng bay cao
Nghe như tiếng hát ngọt ngào mát trong

À ơi…con nhớ nằm lòng

Cành non khéo uốn lên vòng nguyệt hoa
Lời thương mẹ dạy xưa xa
Như gương soi tỏ bến bờ đục trong

Hắt hiu ngọn gió chiều đông

Lá vàng rơi để muôn dòng lệ rơi
Còn nghe vẳng khúc à ơi…
Cất vào sâu thẳm những lời mẹ ru…

Dòng sông mẹ

Chiều buông hạt nắng vu vơ
Sông quê ai thả câu thơ giữa dòng
Một dòng mấy khúc đục trong…
Bên tươi màu nắng-bên hồng sắc hoa
Bên sương rụng, bên mưa sa
Vẫn chung dòng chảy quê ta dặt dìu…
Dõi theo dáng mẹ liêu xiêu
Thân cò lặn lội bóng chiều dần xa

Thời gian ghi dấu phôi pha
Dòng sông mẹ chảy trong ta suốt đời…

Bài thơ gia tài của mẹ

Hỏi thế gian ! Có thứ tình cảm nào bằng

tình mẹ cho con.

Từ ngày mẹ mới mang thai

Tình yêu dành trọn tháng ngày cho con
Đợi mong chín tháng mỏi mòn
Bao niềm hạnh phúc nhìn con chào đời
Sớt chia ánh mắt nụ cười
Mong con chóng lớn nên người mai sau
Những khi giông bão thét gào
Sợ con trở bệnh mẹ đau buốt lòng
Những ngày trời chuyển sang đông
Sợ không đủ ấm mẹ bồng trên tay
Những ngày nắng gió heo may
Mo cau mẹ quạt con say giấc nồng….

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top