Tôi có một người bạn…

Tôi có một người bạn…

Thơ của Ái Nữ
Tôi có một người bạn chưa biết mặt
Nhưng tôi biết những nỗi đau
Tôi từng thức bao đêm thâu
Đọc những dòng tâm sự như máu ứa.
Bạn đi rồi, không còn bên tôi nữa
Nước mắt trong tim bạn vẫn nóng bỏng hồn tôi
Tôi hình dung gương mặt bạn khô khốc, phớt đời
Trên môi bạn là nụ cười lạnh lẽo
Khinh khỉnh nhìn, không cần ai phải hiểu…
Tôi có một người bạn không xưng tên tuổi
Nhưng giữa muôn người tôi vẫn nhận ra
Lối khen chê của bạn làm động lòng người ta
Vì bạn mang trái tim đầy thương tổn
Không ai để tâm giữa cuộc đời bận rộn
Những gì bạn ghét, bạn yêu…
Bạn ghét những khi người ta làm vẻ cao siêu
Ghét những lời kiểu cách và giả dối
Bạn yêu người, tình yêu xót xa như muối
Nhưng người chỉ tin lời đường mật ngọt ngào…
Tôi cầu nguyện với trời cao
Hãy đem nắng rót vào tim phiền muộn
Hãy cho mưa rơi vào mắt vắng
Đổ lệ tràn xuống môi
Tôi muốn cảm nhận nụ cười
Trong tim bạn trong hồn tôi hoa nở
Giữa muôn người, mặt trời lên bỡ ngỡ…
Trong tim tôi, bạn như một sợi tơ mỏng mảnh
Xướng lên những nốt nhạc vút cao
Tôi e sợ dây đàn căng dễ đứt
Nhưng không muốn ngăn suối nhạc tuôn trào.
Đã cất lên bao điệu buồn day dứt
Đã ngân lên những ước muốn thẳm sâu
Hạnh phúc đau thương hòa vào nhau
Lạ hòa quen, dữ dội hòa êm ái…
Một người bạn không bên tôi mãi mãi
Tình còn đây tôi vẫn ủ trong tim
Lần từng trang blog mỗi đêm
Gặp một giọng quen lại bừng hy vọng
Bạn có biết rằng tôi trông ngóng
Một chuyến đi xa, một sự trở về…
Dù bạn là ảo ảnh hay là một cơn mê
Có bạn, tâm hồn tôi đã thành bài hát mới.

Mẹ cho con

Mẹ cho con nụ cười tươi,
Lưng ong duyên dáng một thời còn son.
Trường Sơn in dấu chân con,
Thương mẹ năm tháng mỏi mòn chờ mong…

Con về phai nét môi hồng,
Con tim loạn nhịp phập phồng mẹ lo.
Bao nhiêu khao khát đợi chờ,
Chẳng nhiều bên mẹ phút giờ bình yên.

Mẹ đi mang cả ưu phiền,
Thương con với những nỗi niềm long đong.
Tình thương thấu tận đáy lòng,
Giúp con qua được bão giông cuộc đời.

Tháng năm ghi dấu tình người,
Con đi vững bước như lời mẹ răn.
Vẫn bên con những thăng trầm,
Cho con tất cả… tháng năm làm người.

Thuhienhoa

Bài Hát Ru Em

Bài Hát Ru Em
Hồ Dzếnh

Ngủ đi, em bé anh yêu, 

Phòng em gió sáng dặt dìu tiếng hoa . 

Thu về, mùa đã nghe xa … 
Hoàng hôn nhân thế phai nhòa nhớ thương. 
Riêng em tóc biếc, môi hường 
Vui say bên nỗi đoạn trường là anh. 
Chiều đồi: cây tạ hồn xanh, 
Sương the lảng đảng, hoa cành tả tơi . 
Em vui, xuân sắc riêng trời, 
Hồn say giấc bướm, miệng cười vẻ hoa . 
Em ơi, chiều thế đương nhòa, 
Môi khô khôn níu, tên đà nhạt tên. 
Bao nhiêu nguyền cũ đương quên, 
Bao nhiều tình cũ đương rền rĩ than. 
Tiếng sầu mất giữa nhân gian, 
Nàng đi xa lắm và nàng đã vui . 
Anh về, lòng góa, tim côi, 
Lửa thiêng đem sấy lại đồi lạnh khô . 
Gửi em, giấc mộng đầu mùa, 
Hoa phai ghi dấu những giờ xót thương ; 
Anh run, quỳ gối chân giường: 
– Em ơi! Cực lạc, thiên đường là em!

Lặng Lẽ Hồ Dzếnh

Lặng Lẽ  
Hồ Dzếnh

Tôi không chọn nắng, cầu mưa, 

Nhớ người không cứ về trưa hay chiều . 
Tôi yêu vì nắng cây reo, 
Bướm bay vô cớ, gió vèo tự nhiên. 
Đời tình: hoa thắm thêu duyên, 
Tóc mây vắt mộng, mắt huyền gợi mơ . 
Em là “người ấy” hay cô 
Sầu chung duyên kiếp làm thơ, đủ rồi . 
Tôi tin người để tin tôi, 
Để tin tưởng mãi rằng đời dễ tin. 
Tôi vui lòng sống trong im, 
Hồn nương bóng gió, lời chim đến người . 
– Yêu là khó nói cho xuôi, 
Bởi ai hiểu được sao trời lại xanh ?

Tình đã vỡ

Lặng nhìn những áng mây trôi
Lá đưa theo gió, mưa rơi rì rào
Con tàu vượt sóng lao xao
Người thương năm cũ nơi nào gởi thân ?
Để rồi lòng mãi buâng khuâng
Luyến thương cho mấy cũng phần riêng ta
Ta đây, người đó cách xa
Sông Ngân cách trở, bao giờ gặp nhau
Lòng anh trĩu nặng ưu sầu

Tương tư ôm khối tình đầu vỡ tan!

Lấy chồng xa xứ

“Ba đồng một mớ đàn ông”
Vội chi em sớm lấy chồng phương xa ?
Để nơi phố thị phồn hoa
Ánh đèn mờ ảo, xót xa tình nhà

Còn đâu dưới ánh trăng tà
Đầu xanh hai mái thiết tha nguyên cầu
Mong rằng tình được bền lâu
Đừng ai để khổ, để sầu cho ai !

Thương nhau lòng chớ đổi thay
Dù cho tháng lụn, năm dài xa nhau
Một lời ân ái đã trao
Dẩu cho địa vị, sang giàu chẳng ham

Nhưng rồi em đã sang ngang
Lấy chồng xa xứ bẽ bàng duyên tôi
Bây giờ em cảnh đơn côi
Nhớ cha, thương mẹ, nhưng người còn đâu

xa con người quá ưu sầu
Nhớ con mang bệnh sớm chầu Diêm vương
Giờ thì cách trở âm dương
Mộ đà xanh cỏ, con cưng chưa về

Em ơi hảy chọn tình quê
Sớm nên thức tỉnh quay về nơi xưa

Thơ buồn đêm

ngồi buồn trông hướng phương xa
đêm khuya còn lại mình ta với đời
ngồi đây ta đếm sao trời
một mình lẻ bóng ở nơi quê người
làm sao có thể mỉm cười
khi ta là một con người cô đơn
làm sao người hiểu ta hơn
làm sao vơi bớt nỗi cô đơn này
làm sao có những tháng ngày
chia bùi sẻ ngọt đắng cay cuộc đời.

Bài thơ buồn tha hương

gió chiều nay thổi về đâu

cho lòng man mát nỗi sầu cô đơn
gió chiều thổi nhẹ từng cơn
cho đàn lỡ nhịp nỗi hờn vương cao.
gió chiều nay thổi lao xao
lá rụng về cội,mưa rào lê thê
xa xăm một bóng đi về
cô đơn người bước,tỉ tê giọt sầu.
người đi chẳng biết về đâu
chân mang nghĩa nặng tình sâu bước dời
người đi bóng khuất giữa đời
lòng mang tâm sự chẳng lời nên câu.
người đi đi mãi về đâu
phong ba số kiếp biết đâu là bờ
người đi biết đến bao giờ
tìm gặp hạnh phúc ,bến mơ đợi người.

Buồn vì một kẻ si tình

Còn đây một cánh hoa tàn

Tơ lòng đã đứt dây đàn chẳng kêu
Người buồn cảnh vật đìu hiu
Đàn sao lỡ nhịp mang nhiều tiếc thương
So dây cho vẹn đôi đường
Lắng lòng chợt nghĩ chuyện thường xảy ra
Đời người đâu mỗi riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai
Tình buồn rồi cũng phôi phai
Năm dài tháng rộng có ngày cũng quên
Nhớ người ta lại gọi tên
Vu vơ lại nghĩ bắt đền thời gian
Làm thơ ta lại đánh đàn
Tình như mây khói lỡ làng còn đâu
Đàn kêu cung oán cung sầu
Không gian tĩnh lặng đêm thâu một mình
Để cho một kẻ si tình
Say sưa ca hát quên tình dỡ dang !
Nguyễn Hữu Hiệp

Buồn vu vơ …

Lúc buồn lại nghĩ vu vơ

Gom mây góp gió làm thơ tình buồn
Buồn nào làm giọt lệ tuôn
Tình nào đem đến nỗi buồn trong ta
Hay là tiếng hát lời ca
Nghe sao thương quá thiết tha lòng người
Nghĩ gì đây hỡi người ơi
Biết bao nhiêu chuyện cuộc đời ngổn ngang
Đời theo năm tháng phai tàn
Có ai đứng đợi thời gian quay về
Đường đời dài bước lê thê
Quên đi giấc mộng ngủ mê qua rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Có chăng còn lại mỗi tôi nơi này
Đứng nhìn xa tít chân mây
Trông nơi đầu gió cho ngày qua mau
Ngày mai ai biết thế nào
Đời ta rồi sẽ ra sao hỡi người
Bây giờ buồn quá người ơi
Thôi ta đi ngủ cho đời thêm vui.
Nguyễn Hữu Hiệp

Top