Thôi thì

Thôi thì

Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn, người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn

Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ đơn côi rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm

Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa
Đóa hồng nguyên vẹn, người vừa trao ai

Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?

Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều
Thôi thì qua một tình yêu…

Đinh Thu Hiền

Nỗi Niềm Đà Lạt

Nỗi Niềm Đà Lạt
 
Về: Cẩm Nhung Basancon, Paris France
 
Anh về Thiền Viện Trúc Lâm
Nghe câu kinh kệ mỗi lần nhớ em
Hoa đào nở rộ bên thềm
Nhắc anh ngày tháng lênh đênh phận người

Mới đây…hai mốt năm rồi
Từ ngày em bỏ núi đồi ra đi
Bỏ luôn cả tuổi xuân thì
Bỏ thương bỏ nhớ mà đi xứ người
 
Lòng anh mở cửa biển khơi
Cũng không ngăn được khung trời của em
Đành thôi, lỡ phận lỡ duyên
Paris – Đà Lạt xin nguyền kiếp sau
 
Chừ đây ngồi giữa núi đồi
Nghe câu kinh kệ cho nguôi nỗi niềm
Bóng trăng ngày cũ nằm yên
Chắp tay niệm Phật xin quên tháng ngày
 
Đà Lạt giá rét đã về
Nhìn hoa đua nở mà se sắt lòng
Còn đâu để nhớ để mong
Gánh câu thơ chạy lòng vòng cõi hư
 
Hai mốt năm – một thoáng qua…
Biết bao giờ hết nỗi xa xót tình !
Đêm về. Em đó…đứng im…
Ngày lên. Nắng đã…xua hình bóng tan..
 
Bây chừ Đà Lạt mùa sang
Tiếng thơ anh thả giữa ngàn thông reo
Gió đưa vọng tiếng lưng đèo
Paris – em có thấy heo hút buồn ?
 
Tuyền Linh
12.2009

Mùa Hạ Bên Đường

Mùa Hạ Bên Đường

Tháng Tư hạ chớm về rồi
Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve
Em về tập vở nghiêng che
Ta theo bước nhỏ, lòng nghe thoáng buồn
Hạ ơi đừng khép cổng trường
Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng !
Ngày mai trên vạn nẻo đường
Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao ?
Còn đâu tiếng guốc xôn xao ?
Còn đâu ánh mắt người trao cho người ?
Còn đâu nữa những nụ cười ?
Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương.
Tháng Tư mùa hạ bên đường
Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.
Giạ Lê

Em yêu …

Em yêu tiếng lá lao xao
Trưa hè tre thả bóng vào dòng sông
Em yêu hương lúa trên đồng
Cánh diều no gió,trăng non mỉm cười.
Em yêu bờ cỏ xanh tươi
Tiếng chim ríu rít như lời hát ca
Nghiêng nghiêng chiếc áo đôi tà
Tinh khôi mây trắng là đà cuối thôn.
Em yêu những lúc hoàng hôn
Trời như ôm đất vào hồn lãng du
Xa xa vọng tiếng hát ru
Đất trời ca khúc thiên thu hữu tình.
Em yêu mỗi sớm bình minh
Nỗi lòng Ba gởi ánh nhìn về em
Mẹ trao lời lẽ ngọt mềm:
“Cuộc đời mài dũa ngọc kim sáng ngời”.

August 11,2013
Anna L

Yêu Người – Tuyền Linh

Yêu Người
Yêu Người, Người hiểu được tôi ?
Làm sao Người biết tình vơi tình đầy
Người cho tôi phút nồng say
Chắc mai mốt nọ tôi đày đọa tôi
Bên Trời nhìn áng mây trôi
Là hồn tôi đó, một trời nhớ thương
Vấn vương…vương vấn khôn lường
Tôi hoài cất giữ mùi hương thuở nào
Đêm đêm níu gọi chiêm bao
Người về lộng lẫy ngạt ngào xiêm y
Từ đi trong phút phân kỳ
Nghe hồn mắc cạn, giọt lưu ly sầu
Sầu lên ngọn cỏ bãi dâu
Sầu trong quán vắng nát nhàu tương tư
Yêu Người, yêu cả thực, hư
Nguyện xin giữ mãi tương tư phút nầy
Nhỡ mai bến lở cát bồi
Thì xin Người hãy cho tôi tỏ lòng ?

Người về bướm gánh mùa sang
Vàng bay rải mộng, thu càng biếc thu
Nhẹ bay qua đám sương mù
Có đôi nhạn trắng hát lời ru xưa
Mùa vàng trẩy hội hoa đăng
Xóa tan bao nỗi muộn phiền ngày nao

Tuyền Linh

Lạc Thu

Lạc Thu
Em về tình lạc hư không
Vần thơ vỡ nát trôi trong nỗi sầu
Áo xưa vóc cũ đã nhầu
Cõi mơ còn lại đôi câu phũ phàng
Giọt tan trong sắc thu tàn
Lòng vô tâm để thơ tràn đêm nay
Đường xưa hoa áo bay bay
Dở dang xé nghiến những ngày yêu đương
Bóng chiều qua nửa con đường
Giật mình mới biết người thương chưa về
Biển dâu đầy sóng u mê
Giấc sơ nguyên mộng chưa đề tên em.

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Lần đầu anh bắt đền em.
Làm anh xao xuyến – Con tim rối bời!
… Thế rồi ngày tháng cứ trôi.
Trái tim rạo rực – Bởi lời mến thương.

Cách nhau chỉ một dặm đường.
Mà như xa lắm, ở phương trời nào?
Hỏi trời thì ở quá cao.
Hỏi đất, đất biết nói sao bây giờ?
Buồn cho một mối tình “HỜ”.

Đã làm thổn thức – ngẩn ngơ cõi lòng.
Hỏi người có hiểu thấu không.
Để ai đêm ngóng, ngày trông tình “HỜ”.
Tình “HỜ” có tự bao giờ?
Để cho ai cứ thẫn thờ ĐƠN PHƯƠNG !
Để ai thao thức đêm trường.
Tình “HỜ” ẩn… hiện – Buồn thương – nỗi niềm!
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top