Thơ vui mười thương

MƯỜI THƯƠNG

Một thương em trắng như Miên
Hai thương miệng móm có duyên vô cùng
Ba thương ngáo ngáo khùng khùng
Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh
Năm thương 2 má em phình
Sáu thương mắt hí đa tình làm sao
Bảy thương răng tựu hàng rào
Tám thương đôi mắt giận nhau cả ngày
Chín thương nải chuối bàn tay
Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo.
Sưu tầm

Mắt lệ chưa khô

Mắt lệ chưa khô

Mười năm mắt lệ đong đầy
Bến xưa bờ cũ, còn đây dấu hài
Người tình đi lạc cõi say
Mờ con mắt giữa bóng ngày phôi pha
Mười năm dâu biển nhạt nhòa
Áo xuân bạc thếch cánh hoa lan rừng 
Mười năm lòng mãi rưng rưng
Tím buồn rụng xuống đong chừng..mười năm
Mười năm dệt kiếp tơ tằm
Có bao nhiêu mối tơ lầm lỡ vương?
Mười năm chưa cạn sầu tương
Mộng bao nhiêu giấc chưa tường mơ xa
Mười năm như thoáng chiều qua
Như bao thu mãi lơi là người ơi
Chợt nghe tiếng vỡ bên đời
Chính ta vừa mới đánh rơi tuổi trần..
Mười năm trở gối giai nhân
Giấc u mê ấy bao lần miên man
Tàn đêm vẫn thấy mơ màng
Tỉnh ra mới biết đã tan nát lòng!
Ngọc Vân

Bây giờ tôi sẽ ra đi

BÂY GIỜ TÔI SẼ RA ĐI
Bây giờ tôi sẽ ra đi
Người ơi người có nói gì nữa không?
Ba năm ân ái mặn nồng
Cũng đành chớp bể, mưa giông cuối trời
Nụ hoa trót nở mất rồi
Bướm ong, ong bướm đã dời cánh đi
Lời thề người thưở hàn vi
Trước khi từ giã xin ghi trả người
Đợi khi tôi xuống đò rồi
Pháo người hãy nổ cho người khác vui
Người hãy cười thật là tươi
(Nụ cười ngày mới quen tôi thưở nào)
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Xin lỗi các em

Xin lỗi các em
Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
-Trần Ngọc Hưởng-

Người lái đò

Người lái đò
Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…
-Thảo Nguyên-

Tặng những cơn mưa…

Tặng những cơn mưa…
Mưa vui có lúc ngập tràn
Mưa buồn tí tách vài làn nhỏ nhoi
Mưa yêu giúp hạt đâm chồi
Còn như mưa ghét – đất trời ngả nghiêng
Mưa kín đáo là mưa riêng
Mưa vô tư thả mọi miền – mưa chung
Mưa ông – phong thái ung dung
Mưa bà -nhân hậu trải cùng thế gian
Mưa con trai hét trên ngàn
Và mưa con gái – tiếng đàn cất lên
Mưa đẹp là mưa thần tiên
Còn khi mưa xấu – quỷ lên thay người…
Đừng buồn ta nhé, mưa… ơi
Lòng ta chỉ muốn mưa… vui…
thôi mà!!
Nguyễn Minh Tâm

Bóng hình

Bóng hình
Ngày mai nàng bước theo chồng
mang theo pháo đỏ rượu hồng tiển tôi
xe hoa sắp đón nàng rồi
tôi buồn tự hỏi mình còn nhớ thương?
bóng hình người ấy vấn vương
bóng hinh người ấy như hương hoa quỳnh
nàng đi! để lại được chi ?
ngoài bao kỷ niệm ngày tôi có nàng
nàng đi còn lại được gì?
ngoài hai hàng lệ u buồn của tôi
nàng ơi! bên ấy xa xôi
nàng ơi! có nhớ đến tôi bên này
nàng ơi! nàng có nào hay
nàng ơi! nàng có thấu chăng tình này!
Theo Blog : Tinhvo1983

Không Em – Tuyền Linh

Không Em
Rã rời…hư, thực…thực, hư…
Không em như thể ngày chưa là ngày
Không em con bướm buồn bay
Con chim buồn hót, con tằm buồn ăn
Không em ngày thể như đêm
Hạt sương ngủ thiếp bên thềm lạnh căm
Đường về bóng lẻ trăng khuya
Chiếu chăn lạnh ngắt, bốn bề cú kêu
Tình chừ rồi cũng hư không
Còn đâu một thuở ngóng trông đợi chờ
Dấu xưa rêu phủ xanh mờ
Vườn xưa hoa lá ngẩn ngơ hao gầy
Còn chăng một chút heo may
Mang bao nỗi nhớ rắc đầy lối xưa
Đường tình lãng đãng sớm trưa
Cơn mơ dậy sóng chưa vừa hồn đau
Thu tàn, tiếp lại tàn thu
Em như ngọn gió mịt mù đường bay
Nẻo nào ấm lại tình xưa
Xin em chút nắng để vừa lòng nhau ?
Trăm năm nào có là bao !
Không em như thể đời chưa là đời
Tuyền Linh
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top