Hương sứ – Quang Nguyễn

HƯƠNG SỨ 

Đêm nay anh về 
Tìm mùi hương hoa sứ 
Từ ngày ta xa nhau , hương nhạt theo tháng ngày 
Vẫn nhớ mùi tách trà 
Lâng hương hoa sứ lạ 
Đom đóm về đốt đèn
Rực sáng tình đôi ta 
Bỗng nhiên hai năm thành xa lạ 
Hoa sứ chẳng còn mùi hương tỏa
Con đường anh qua , không còn gió thoảng mùi 
Đêm nay anh về 
Thui thủi con đường năm cũ 
Vẫn nhớ mùi tóc em , ủ hương hoa sứ thơm 
Đom đóm nay chẳng về 
Gió thổi miền sơn khê 
Đâu rồi những ánh đèn quanh thân xứ 
Em lấy chồng về xứ lạ hai năm .
Quang Nguyễn

Nhớ gái nhỏ

NHỚ GÁI NHỎ 

Mai anh đi Gái Nhỏ chớ khóc nhé 
Trang vở mộng đừng chép ngày tháng buồn 
Sao quên được tóc dài bay nhè nhẹ
Như thu vàng yểu điệu hạt mưa tuôn 
Anh sẽ nhớ áo dài ngày khai giảng 
Nét dịu dàng quyến rũ ngất hồn anh 
Thôi chia tay những kỉ niệm năm tháng 
Mang hành trang trên những bước đường quanh 
Em trao anh cơn nắng ngày cuối hạ 
Anh mang theo suốt cả mùa đông dài 
Gái Nhỏ ơi ! Mùa hạ tuôn sợi nhớ 
Phượng rơi buồn như nhớ đôi mắt nai 
Đôi mắt ấy trong veo như hạt ngọc 
Tóc bím nhỏ nghề ngộ tuổi ô mai 
Anh sẽ về khi bằng lăng tím ngõ 
Cho tình đầu lên hương nồng bay xa .
Quang Nguyễn

Đường quê – Quang Nguyễn

ĐƯỜNG QUÊ 

Cho con về ngày thơ 
Tan trường Má đứng chờ 
Con đường những năm cũ 
In hằn dấu thiên thu 
Đòn gánh trên vai Má
Ngọt ngào tiếng rao xa 
Những con đường thơ ấu 
Đầu làng mấy hàng dừa 
Tỏa bóng mát trên cao.
Tuổi thơ con là đây 
Ngọt ngào tiếng rao Má
Con lớn theo từng ngày 
Vẫn nhớ con đường xa 
Má ơi nay con về 
Con đường rãi thành nhựa 
Đâu rồi bóng mát quê 
Tuổi thơ như ngày xưa .
Quang Nguyễn

Xuân mộng thầm

XUÂN MỘNG THẦM 

Xuân về trên những vòm cỏ non 
Xanh mởn thảm ngọc , tận chân trời 
Xuân một cõi hé chờ hạt sương lạnh 
Rực cánh đào ngọt như bờ môi em 
Xuân đến rồi đất trời thay sắc mới 
Mây dịu dàng nũng nịu giống nữ nhi 
Gió đưa đi hé rực một sắc nắng 
Nắng xuân chiều , lòng tôi chợt bâng khuâng 
Làn da trắng xuân thì của trinh nữ 
Hương thiên thần tự hồn tôi ngã say 
Cánh bướm bay lạc vào chốn hoa đẹp 
Lả lơi tình quyến rũ chốn nhân gian 
Xuân sẽ nở khi bình minh thức dậy 
Xây cỏi tình mộng thầm kiếp hồi sinh .
Quang Nguyễn

Viết cho người – Quang Nguyễn

VIẾT CHO NGƯỜI

Mùa thu qua cửa
Đi tìm cơn mưa chiều thứ bảy
Mối tình đầu lem ướt dưới mưa bay
Mùa thu còn đó ..
Xơ xác từng chiếc lá

Tiếng chim ca , ngậm ngùi trong khản vọng
Đi tìm người …
Con song mùa hạ cạn
Rồi thu sang nắng vàng đượm mắt sầu
Người nơi đâu ….
Hồn tôi những thu cũ
Lá rơi đầy trên những vùng kỷ niệm

Đi tìm người ….Suốt cả một đời si .

Quang Nguyễn

Má Miền Trung

MÁ MIỀN TRUNG 

Con đã đi …
Xa tít một phương trời
Ôi quê nhà , Má tôi ngóng đầu ngõ
Thấy ai qua ….
Giật mình tưởng con về
Bông khế rụng tím sân bao lần nở
Con chưa về , Má chờ cả tuổi xuân

Có chú chim vi vút bao lời vang ….
Đôi mắt Má ướm lệ mi dõi theo
Nó về tổ sum họp bên tổ ấm
Con xa xăm bao giờ như chim non
Hàng cây xanh ngoài ngõ xưa Má đón
Nay già nua lá vàng rơi khắp đường
Má thương con như những ngày thơ ấu
Bên cánh võng và giấc ngủ đầu nôi
Ôi Má quê người là vầng thái dương

Sóng dạt dào gọi con về quê hương . 

Quang Nguyễn

Hạ buồn – Quang Nguyễn

HẠ BUỒN 
Vá dùm anh cái mùa hạ cũ 
Đã rách nát khi thu xuân vừa qua 
Em đã đi sân trường cô quạnh quá
Dại khờ tìm hạ giữa nắng vàng 
Ba tháng qua em vẫn là kẻ lạ
Ngày qua ngày lưu giữ mãi trong anh 
Nay đâu còn mùa hạ buồn tơi tã
Phượng vẫn hồng , áo dài đã đi nhanh .
Quang Nguyễn
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top