Tình yêu – Quang Nguyễn

Yêu!Trang giấy viết lên những vần thơ
Bằng cả hồn tâm trí sự tôn thờ
Hồn ta hóa thành ngòi bút giọt mực
Viết lên đời tuyệt dịu dòng chân thực

Yêu!Cho tất cả về bến yên bình
Mộng trắng tinh gọi tìm trong giấc ngủ
Yêu…yêu..yêu..yêu bao nhiêu cho đủ
Như sơn khê hay trùng dương biển khơi

Xem thêm →

Tưởng tượng em

Trăng đã lên,trên đầu ngọn cây
Thả nỗi nhớ buộc mảnh trăng gầy
Gió đến non cao, gió yên ả
Anh nhớ về em mãi nơi này

Hai đêm ngủ, giật mình đất lạ
Mơ thấy em, gọi anh đêm trường
Biển vẫy sóng ngoài xa trùng dương
Giật mình dậy …ôi chỉ là mộng

Gần em chỉ nói chuyện trên trời
Đi xa ray rứt, lòng bồi hồi
Đời anh là muôn nghìn ngọn lửa
Đốt sôi máu tình.Yêu mãi thôi

Trăng Miền Trung như mắt em dỗi
Sáng ngời theo anh đi vạn lối
Gió hiền thổi như hơi thở quen
Tiếng sóng biển….giọng nói dịu dàng.

Quang Nguyễn (Thobuon.com)

Bâng khuâng – Quang Nguyễn

BÂNG KHUÂNG 

Em ơi … 
Thu về giăng lối cũ 
Con đường xưa … 
Ấp ủ mối tình đầu 
Tiếng chim ca …
Hòa đôi tim bé nhỏ 
Như xưa tan trường …
Ta về qua con đường thay lá 
Giờ mình ta …
với thu xưa trông đợi 
Đôi mắt sầu vì em một nơi xa 
Chẳng còn thấy áo trắng giờ tan học 
Không tóc dài rũ rượi mỗi khi qua 
Em đã ném mùa thu qua cửa sổ ..
vụt bay mất tình đầu đổ vỡ tan 
Rồi năm tháng anh tìm về lối cũ 
Chỉ còn lại thảm buồn ta với thu .
Quang Nguyễn

Thơ buồn nữ sinh

NỮ SINH 
Anh vẫn trông con đường bình minh hé
Những sớm mai nắng hồng nhẹ dịu êm
Cỏ đầy sương ướt đẫm đôi chân lẹ
Những xe đạp nụ cười quá êm đềm
Anh vẫn trông những áo dài trong gió
Ngõ đến trường bay bổng mùi hương say
Thả vào hồn anh yêu từ dạo đó
Tim rung cảm với màu áo trắng bay
Dáng thướt tha môi chạm vào xuân thắm
Tóc buông dài gợi duyên mãi muôn nơi
Anh thẩn thờ dang tay mà bắt nắm
Cái yểu điệu nhịp nhàng đang đón mời
Anh vẫn yêu tuổi học trò áo trắng
Ngày qua ngày vẫn đứng bên ven đường
Trông em qua dù trời có đổ nắng
Lòng vẫn chờ những áo dài dễ thương .
Quang Nguyễn

Ngây thơ – Quang Nguyễn

NGÂY THƠ 

Ngày xưa cô bé hay khóc nhòe
Mai ô trang vở chia trái me
Gặp lại , cãi nhau , rồi hờn dỗi
Xa nhau bổng nhớ tìm về hè
Sân trường tinh nguyên tuổi mười ba
Mực tím lem vụng bài thơ “ngà”
Tặng em cô bé tóc hai bím
Má đỏ thẹn thùng chẳng nhận quà
Cô cười tay chỉ vào cây me
Bắt đền tôi hái , đưa tay xòe
Tôi ra đi bỏ mình cô lại
Mắt cô sầu như cay vị the
Rồi ngày nay cô đẹp lạ thường
Tuổi đôi mươi thật là dễ thương
Cô nhìn tôi như người xa lạ
Chẳng còn nhớ người chung lớp trường
Bài thơ ” ngà ” viết giữa mùa hè 
Chẳng ai nhớ thảm sầu tiếng ve
Nàng trách hờn suốt ba năm đợi
Tôi chẳng về chia cùng trái me .
Quang Nguyễn

Ngày xa – Quang Nguyễn

NGÀN XA 

Những mùa hè anh hay tới 
Đạp xe đi về chốn nhớ thương 
Con đường xưa những chiếc lá me bay 
Mắt cay nồng ngồi ôm bao kỉ niệm 
Nhớ ai ! Đôi chân mãi đi tìm 
Áo hoa cà màu tím còn đó chăng 
Như khi xưa che nắng chung tàu lá 
Mối tình đầu rồi bỗng chợt bay xa 
Em có nghe Tân Hồng đầy tiếng thở 
Bao mùa hè anh thương nhớ bấy nhiêu 
Có chú ve đau tình nói bao điều 
Suốt ba tháng vẫn đứng chờ áo tím 
Thấy ai qua giật mình kêu tiếng khản 
Ba tháng dài tưởng em về ghé thăm .
Quang Nguyễn

Gánh thơ về với người

GÁNH THƠ VỀ VỚI NGƯỜI 

Có một đêm nghe mưa nhớ Tân Hồng 
Thả nỗi lòng như về tận quê hương 
Con đường xưa ta đi từng bước nhẹ 
Gặp bóng mẹ mắt đẫm hai hàng mi 
Ta đã nghe tiếng thì thầm cỏ lá 
Trăng dậy thì hút sắc những tháng qua 
Như cô gái Tân Hồng bao chàng ngó 
Như chuyến đò về kịp chở trăng thơ 
Nhà ai xa đèn dầu sáng lấp ló 
Đêm dịu hiền ngoài ngõ có ai trông ? 
À …. Cô gái Tân Hồng ta yêu đó ! 
Tình ngạt hương cho bay khắp mọi miền 
Đây chân trời thị trấn những ngày nhớ 
Đã tắt lịm rồi tìm về trong mơ 
Ta viết thơ những đêm trời nhỏ lệ 
Cho ướt dầm tâm hồn kể trong đêm 
Và lạnh ngắt đóng băng tim gan lại 
Nhốt kỉ niệm giữa năm tháng nơi đây 
Có phải em ! Sa Rài người thương nhớ 
Để thi nhân gánh thơ về với người .
Quang Nguyễn

Mưa trong hồn

MƯA TRONG HỒN 

Mưa rơi ! Trên những vùng kỉ niệm 
Tâm hồn tôi ướt đầm cơn giá lạnh 
Buồn ! Quạnh hiu , nhớ những cơn mưa cũ 
Mối tình đầu , ấp ủ , rồi vỡ tan 
Tôi vẫn đi bên cạnh với năm tháng 
Mưa ở hồn tâm tư buồn thênh thang 
Ở ngoài kia con đường lần đầu hẹn 
Nay mịt mờ chẳng còn cảm giác quen 
Mưa nhớ ai ! Ngân vang điệp khúc buồn 
Gõ vào hồn tuôn mắt hương vị cay 
Đêm về khuya dạt dào nhớ em gái 
Mưa vẫn rơi …qua từng hàng cây dại 
Hồi ức xưa lại về với mưa bay 
Em đã đi lòng tôi đầy bão tố 
Như đêm này , thả nỗi nhớ vào ai .
Quang Nguyễn

Miền xa – Quang Nguyễn

MIỀN XA 

Anh sẽ nhớ một phương trời cách biệt 
Lần gặp em viết trao bài thơ đầu 
Rồi em đi trong những lần anh tiếc 
Mắt ướm lệ , đượm sầu mấy canh thâu 
Vùng kỉ niệm in hằn chốn đường cũ 
Bao hè sang ngậm đắng tiếng ve sầu 
Anh vẫn nhớ bàn tay chiều thứ bảy 
Mưa giăng lối ngút ngàn dãy đường phong 
Đôi tay ấy xa xăm ngày không lại 
Dư âm buồn đọng suốt một đời trai 
Rồi năm tháng con đường đã thay lá 
Bốn mùa sang , anh vẫn đứng chờ em .
Quang Nguyễn

Cô dạy trẻ

CÔ DẠY TRẺ

Cô yêu những má đỏ 
Vườn xuân của tuổi hồng 
Ôi những bông hoa nhỏ 
Nở suốt mùa thế gian 
Vàng khuyên hát trên cành 
Đôi mắt sao long lanh 
Cuộc đời lắm tươi đẹp 
Cho em ngày trong xanh 
Cô đưa em vào đời 
Khi ngày mai nắng đợi 
Như chú sơn ca nhỏ 
Hát vang trên cõi đời 
Rồi mai em lớn lên 
Chớ quên cô dạy trẻ 
Khi thơ trông từng bước 
Như mẹ hiền yêu thương .
Quang Nguyễn
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top