Người ấy đau rồi ?

Ngày hôm qua đã qua … rồi lại qua

Tôi hững hờ, lẳng lặng giữa phố hoa

Ngắt một nhành mai – hương đang tỏa

Vắng bóng người xưa, mắt nhạt nhòa

Ngày hôm nay đã qua … rồi lại qua

Tôi hăm hở vội tặng người ấy quà

Valetin chờ, xa xa quá

Đủng đỉnh cùng tôi, lệ cùng quà

Rồi ngày mai sắp qua … rồi sẽ qua

Tôi thẫn thờ nhìn người ấy đi xa

Cây rừng lặng lẽ rời muôn lá

Nước mắt tôi ơi! chớ rớt mà

Và ngày kia sẽ qua… rồi cũng qua

Tôi im lìm trong thế giới danh ma

Người ấy với tôi, là tất cả

Một phút thời xưa, ngẫm xót xa!

Thơ buồn lạnh lùng

“Anh nỡ lạnh lùng đến thế sao?
Tim em tan nát từ hôm nào…
Gìơ đây đã nát càng thêm nát.
Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào…

Sao anh không nói một lời gì ?
Dù chỉ một lời không đáng chi …
Cũng đủ cõi lòng em ấm lại,
Bao ngày xa cách buổi anh đi…

Anh giết tình em nữa phải không ?
Anh đem băng tuyết lấp hoa hồng…
Anh đem hờ hững vùi thương nhớ.
Anh giết tình em trong lạnh lùng …”.

Sáng tác : Ưng Việt Lang

Thơ buồn biết người đã quên


Đã bao nhiêu chiều lòng dặn lòng
Tôi ơi đừng buồn nữa được không
Đừng thương , đừng nhớ nữa người ấy
Tình đã chết rồi cuối mùa đông

Đã hơn trăm bận tôi trách mình
Trông ngóng làm chi mãi bóng hình
Người giờ ngăn cách xa xôi lắm
Sao hoài nuôi mộng một chữ tình

Nhiều lần giữa đêm ngồi lặng im
Giận mình mềm yếu một trái tim
Nhớ thì không thể quên chẳng được
Nên sầu cô liêu cứ đến tìm

Do tôi dại khờ …là tôi sai
Ấp ủ tháng ngày hương tình phai
Có còn gì đâu ngoài dư ảnh
Cùng những giọt buồn đầy đắng cay.

Chờ gì khi người chẳng trở về
Bởi chốn phố thị đang mãi mê
Đắm say sắc thắm bên hoa mới
Quên lãng lâu rồi mối tình quê.
Song Nhi

Thơ Buồn Nhớ

Anh nhớ em nhiều, em có hay? 
Ráng chiều ẩn hiện cuối chân mây 
Linh hồn bỏ ngỏ theo mây trắng 
Nước thủy triều dâng nhớ thật đầy 

Em có nhớ, như anh nhớ em? 
Nhớ lần hò hẹn buổi đầu tiên 
Biển xanh biêng biếc ru tình thắm 
Môi ngát hương thơm nụ ước nguyền 

Nhớ quá đi thôi chuyện chúng mình 
Ngại ngùng em liếc sáng niềm tin 
Lời chưa kịp ngỏ hồn say đắm 
Chìm đáy mắt em một thoáng nhìn 

Biển sóng nhịp nhàng vỗ lả lơi 
Như người yêu thỏ thẻ đôi lời 
Tình yêu tỉnh giấc mơ thầm lặng 
Để nói yêu em suốt cả đời 

Biển vắng chiều nay cũng nhớ em 
Du dương lời biển gọi êm đềm 
Nhớ đôi chân sáo in trên cát 
Giờ vắng em rồi biển cạn thêm 

Gió Bụi 
03/19/2011

NỖI NHỚ EM

Nỗi nhớ em 
Như nước chảy ngầm trong vách đá
Lúc âm thầm 
Lúc bọt tung trắng xóa

Nỗi nhớ em 
hiển hiện trong tim
Mặn chát bờ môi
Tái tê đầu lưỡi
Kỷ niệm về cấu xé tròn canh

Nỗi nhớ em
Ngun ngút trời xanh
Thẳm sâu biển cả
Như điều rất lạ
Chưa bao giờ anh quên em.

ĐỪNG NÓI LỜI CHIA LY

Anh không muốn nói lời chia li

Cho tâm hồn mang nhiều đau khổ

Tình chúng mình như dòng sông nhỏ

Nhưng dễ gì ngăn cản đâu em!

Làm sao xa ánh mắt thân quen

Sao quên được bóng hình yêu dấu

Kỷ niệm cũ vẫn còn neo đậu

Thì thuyền tình sao nỡ cách xa

Dẫu cuộc đời còn có lắm phong ba

Dẫu cuộc sống còn nhiều điều trắc trở

Anh vẫn muốn bên em như ngọn gió

Thổi vơi đi cảm giác ưu phiền

Tình yêu ơi xin những phút lặng yên

Để suy nghĩ những điều trăn trở

Hãy cất giữ tình thương và nỗi nhớ 

Vào dòng sông kỷ niệm hôm nào

Tình yêu này ta đã trót trao

Những nỗi nhớ niềm thương theo ngày tháng

Niềm vui và niềm cay đắng

Xin nâng niu như hạt ngọc trên đời.

Tình vẫn còn mãi mãi – dấu yêu ơi!

Thơ tình buồn nhớ

Trong nỗi nhớ của anh luôn có em.
Nhưng tất cả đã chỉ còn là quá khứ…
Em và anh …………
Em giờ đây vui bên tình yêu mới,
Anh nơi đây vẫn mãi ngóng chờ.
Chờ một điều mà anh biết trước …
Anh và em…
Vẫn không thuộc về nhau…
Anh lang thang giữa trời đông giá rét.
Đi tìm em giữa dòng đời xuôi ngược…
Mưa vẫn rơi , anh nhớ đến một người…

Kí ức

Khoảng trống nào trong đó nỗi nhớ được đặt tên,
Miền ký ức ngày ta hò hẹn
Trên con đường xào xạc lá me bay
Vương trên tóc cánh lá me xanh,
Hương tóc em nồng nàn theo gió.
Anh kiếm tìm trên phố ngày xưa,
Đâu dáng em phất phơ áo lụa
Để bay giờ lạc mất nửa hồn anh.

Thơ buồn tàn tro

Em đi để lại con đường
Hàng cây đứng đó bên đường chơi vơi
Gió lay từng chiếc lá rơi
Cơn mưa mùa hạ cuối trời đìu hiu

Ngày xưa em thật mĩ miều
Hào hoa hương sắc ít nhiều đẹp đôi
Ngày xưa em đến bên tôi
Như làn gió nhẹ cho tôi phiêu bồng

Duyên tình ấp ủ những mong
Tình sâu nghĩa nặng trong lòng còn ghi
Bây giờ em đã ra đi
Sang sông để lại sầu bi tim nầy

Mong sao hoa lá cỏ cây
Bốn mùa tươi tốt từ đây tới già
Còn tôi nhớ mãi tình xa
chôn vào kỷ niệm tình ta với người
bao giờ cây chết lìa đời

mới thôi không đứng dưới trời đợi em .

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top