Thơ buồn thôi nhé người cũ

Thôi nhé quên đi đừng bao giờ nhắc tới

Cũng đừng buồn đừng nhớ để làm chi
Người hổng thương dù ta còn vương vấn
Thì bụi mờ cũng phủ lấp lối ta đi
Khi bao nhiêu ân tình chia lối rẽ
Dù con đường ta chọn của riêng ta
Dù ai thương ai hờn hay ai oán
Biết đoạn trường ta đã lỡ trót mang
Dẫu bao nhiêu tủi hờn và căm giận
Trách làm gì lỡ nhịp mối đường tơ
Người cũng quên đừng bao giờ nhớ nữa
Thôi cũng đành theo lối cũ đường xưa?
Nguyễn Hữu Hiệp

Thơ buồn nửa đêm

Đêm khuya người lại đánh đàn
Ngân nga khúc hát lỡ làng không tên
Vì buồn người cố tìm quên
Hay vì nỗi nhớ trong đêm làm buồn

Người buồn ai có biết không?
Hay là người giữ trong lòng mãi thôi
Cũng buồn lặng lẽ đêm trôi
Thời gian đâu có đợi người mãi đâu

Cớ sao nhớ mối duyên đầu
Tình rơi vực thẳm hố sâu mất rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Núi kia còn đợi bồi hồi tiếc thương

Giống như bốn bể trùng dương
Sóng xô sóng trước lẽ thường mà thôi
Biết sao đây hỡi cuộc đời
Nói cho ta biết một lời mà thôi

Để không nghĩ chuyện xa vời
Tìm về lặng lẽ một thời xa xưa ?!

Nguyễn Hữu Hiệp

Thơ tình buồn nguồi ngắm trăng

Ngồi buồn ngắm ánh trăng thanh
Sao thời gian lại trôi nhanh hững hờ
Có trăng có gió thành thơ
Có đàn ta hát vu vơ lời tình
Buồn vì chỉ có một mình
Phải chi có bạn tâm tình thì vui
Buồn theo năm tháng chôn vùi
Câu ca tiếng hát làm vui cuộc đời
Men say tiếng nhạc lả lơi
Quên đi những chuyện trong đời đã qua
Lời tình một khúc hoan ca
Lắc lư theo nhạc mình ta với đời!

Nguyễn Hữu Hiệp

Một người đã xa


Một người đã xa
Em muốn khóc cho nhẹ bớt cõi lòng
Cho vơi đi hình bóng anh, trong em luôn rực cháy
Có những lúc em muốn vùng ra và bỏ chạy
Để nỗi nhớ anh không dậy sóng trong tim.
Có những khi em muốn nhấn chìm
Những cảm xúc trong em bừng lên, thiêu đốt
Có phải đôi mình trẻ con và bồng bột?
Làm hoang tàn, lạc lối một tình yêu.
Cũng có thể ta yêu nhau chưa đủ nhiều
Nên buông tay nhau trong chiều buồn, hoang hoải
Có khi nào, anh chợt giật mình nhìn lại
Để thấy mắt em sương đọng lại trên mi
Có những khi em muốn ngủ li bì
Để khi dậy, em cho anh vào giấc mộng
Khi đấy tim em không còn nhói đau và xúc động
Những lúc ai đó vô tình gợi nhắc tới anh
Một đêm dài, mình em nhỏ bé, mong manh
Gió mùa đông quất từng hồi làm em buốt lạnh
Mưa vô tình sao không chịu tạnh
Cứ mãi rơi hoài, gió gào thét tên anh
Trái tim em có phải quá mong manh?
Tưởng mấy lần đã lành sao còn buốt nhói
Những lúc buồn nó vẫn cồn cào và réo gọi
Bao yêu thương nhung nhỡ mãi khôn nguôi
Đã bao lần em gửi anh vào miền kí ức xa xôi
Nhưng sao em cứ quay đầu nhìn vào quá khứ?
Nụ cười anh, tâm trí em sao cứ giữ?
Để mỗi đêm về lại nhung nhớ ưu tư…
Nỗi đau mà sao em cứ cố giành lấy khư khư
Sao không cho ngủ yên nơi thẳm sâu miền kí ức
Để một ngày nó không còn đau và thổn thức
Bầu trời bình yên, nắng sẽ sáng rực tình em.
Nguồn sưu tầm

Phố buồn cô đơn

Phố buồn cô đơn
Gió đã trở mùa… em ở đâu?
Để anh tan nát trong cõi sầu
Cafe một mình anh đơn độc
Phố vắng, đêm buồn… nhớ thương nhau
Đông đã sang rồi đông đã sang
Phố buồn mình anh bước lang thang
Đường đời lắm nẻo đầy sương gió
Kiếp làm người còn phải gian nan
Mùa noel nào ta có em
Tình vẫn ngọt ngào sao nở quên?
Bên nhau rồi để xa nhau mãi
Bồi hồi trong nỗi nhớ dịu êm
Từ mùa đông ấy anh ra đi
Giọt sầu ai khóc buổi chia ly?
Hoàng hôn màu tím loài hoa biển
Cũng gục đầu cho mối tình si.
Nguồn sưu tầm

Chiều mưa công viên

Buổi chiều nay mưa tơi như rắc bụi
Công viên buồn thưa thớt bóng người đi
Liễu rủ xuống, tỏ bày hờn tủi
Hình như vừa có cuộc chia ly

Rất chậm chạp,một mình thong thả bước
Lệ hoa khôi, lưu luyến đậu bờ mi
Chút ảo mộng tìm về điều đã mất
Người ấy lấy rồi, người ấy đã mang đi

Gió trả lại lời thương như thoảng gió
Hoa trả hương ,mùa ân ái nồng hương
Cỏ trả những nụ hôn rơi đầy cỏ
Như những bông hoa rụng đỏ bên đường

Lòng thảng thốt đôi gót son dừng lại
Và tay xinh nhặt những đóa hoa rơi
Hoa vẫn thắm như là môi con gái
Em xếp một hình trái tim đỏ tươi

Đã cuối vụ,hoa rụng rơi đầy gốc
Mà sao em xếp vẫn chẳng đầy
Nên hình ấy thành hình tim vỡ nứt
Cứ đỏ loang loang bên gốc cây

Ai chơi trong công viên chiều nay
Mưa rất nhỏ ,mưa không làm ướt áo
Xin đừng nhặt những cánh hoa đỏ tươi màu máu
Là tim em vỡ ra quanh gốc hoa

Thơ buồn Tàn thu

Em có thấy chiều nay buồn không em
Không…không phải tại heo may gõ cửa
Ở ngoài kia người vẫn đông chật phố
Các nẻo đường vẫn kẹt cứng dòng xe

Em có thương da diết bước thu đi
Trong nhạt nắng nhiều rụng rơi tơi tả
Đất quê hương bỗng lạ như đất lạ
Trong mơ hồ khuất nẻo cõi mù xa

Buồn mênh mông, sương rắc đến bao la
Cánh cò mỏi bay tìm miền cổ tích
Nghe đơn côi gọi về chiều cô tịch
Chuông nguyện cầu còn ru hồn cho ai

Em có buồn nhìn theo những tàn phai
Lầu mộng đổ không còn ngày tái dựng
Dầu đã cạn, thắp chi niềm hi vọng,
Giọt lệ buồn ai khóc cho ngày mai

Sưu tầm yahoo
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top