Tình đã vỡ

Lặng nhìn những áng mây trôi
Lá đưa theo gió, mưa rơi rì rào
Con tàu vượt sóng lao xao
Người thương năm cũ nơi nào gởi thân ?
Để rồi lòng mãi buâng khuâng
Luyến thương cho mấy cũng phần riêng ta
Ta đây, người đó cách xa
Sông Ngân cách trở, bao giờ gặp nhau
Lòng anh trĩu nặng ưu sầu

Tương tư ôm khối tình đầu vỡ tan!

Lấy chồng xa xứ

“Ba đồng một mớ đàn ông”
Vội chi em sớm lấy chồng phương xa ?
Để nơi phố thị phồn hoa
Ánh đèn mờ ảo, xót xa tình nhà

Còn đâu dưới ánh trăng tà
Đầu xanh hai mái thiết tha nguyên cầu
Mong rằng tình được bền lâu
Đừng ai để khổ, để sầu cho ai !

Thương nhau lòng chớ đổi thay
Dù cho tháng lụn, năm dài xa nhau
Một lời ân ái đã trao
Dẩu cho địa vị, sang giàu chẳng ham

Nhưng rồi em đã sang ngang
Lấy chồng xa xứ bẽ bàng duyên tôi
Bây giờ em cảnh đơn côi
Nhớ cha, thương mẹ, nhưng người còn đâu

xa con người quá ưu sầu
Nhớ con mang bệnh sớm chầu Diêm vương
Giờ thì cách trở âm dương
Mộ đà xanh cỏ, con cưng chưa về

Em ơi hảy chọn tình quê
Sớm nên thức tỉnh quay về nơi xưa

Em đã lấy chồng

Chuyến đò xuôi, đưa em về Chợ Lách

Lòng chợt buồn, bởi xa cách người yêu
Em về quê, lòng tôi nhớ thương nhiều
Bao mộng ước, nhiều điều anh chưa nói !
Không từ biệt,sao em đi quá vội?
Anh chưa ngỏ lời, để nói tiếng yêu em
Trở lại nhà, càng cãm thấy buồn thêm
Người xưa đó, giờ đây đà vắng bóng
Có còn chi, cho anh mang hi vọng?
Khi nghe tin ai, cất bước theo chồng!
Con đò chiều, vắng khách lúc trời đông
Tôi cãm thấy, tâm hồn mình lắng đọng
Đã hết rồi, còn gì mà mong ngóng
Đành cam lòng, chôn ước vọng ngày xưa
Tình bay cao, theo gió thoảng mây đưa
Xin vĩnh biệt, tiển đưa em lần cuối!

Thơ tình Nếu biết rằng em …

Nếu biết rằng em dạ hững hờ

Còn chi hứng thú nhả vần thơ
Gục đầu tì bút trên trang vở
Suy nghĩ vẫn vơ suốt mấy giờ
Nếu biết rằng em đã yêu ai
Người ta tốt mã lại đẹp trai
Suốt tháng quanh năm bên con gái
Biết thân hiểu phận anh chạy dài!
Nếu biết rằng em với ai kia
Dạo chơi từ sáng tới nữa khuya
Mặc cho hàng xóm cười mai mỉa
Những chàng trai trẻ đứng chầu rìa
Nếu biết rằng em sẽ “cống chò ” (có chồng )
Bây giờ tôi đã rỏ nguyên do
Thủ thân an phận vì còn khó
Sang giàu,nghèo túng dám đâu so

Không thể nào quên em

Không thể nào !

Không thể nào anh có thể quên em
Thơ vẫn tuôn lệ mãi ước mi mềm
Tim quặn thắt theo nhịp từng hơi thở
Anh mãi yêu dù muôn trùng cách trở
Không thể nào !
Không thể nào anh có thể quên em
Những đêm khuya trăng rụng xuống bên thềm
Anh nằm đó em êm đềm giọng hát
Và cung sầu tiếng đờn anh khoan nhặt
Không thể nào !
Không thể nào anh có thễ quên em
Dù cho đoạn kết có buồn thêm
Chia xa tử biệt đời đôi ngã
Không thể nào !
Không thể nào anh có thễ quên em

Thêm một lần chúa xuống dương gian

Em hát lại bài thánh ca năm trước 
Thêm một lần chúa lạc bước dương gian 
Thêm một lần giữa những thênh thang 
Em dừng bước và quay dầu nhìn lại . . . 
Nỗi buồn nào em đánh rơi vương vãi 
Như dấu chân con tuần lộc lạc đường 
Có món quà nào cho những vấn vương 
Để ai đó giáng sinh này không khóc . . . 

Thánh đường vắng tiếng chuông chiều xa vọng 
Chúa bỏ quên bên góc giáo đường 
1 lời nguyện cầu cho những yêu thương 
Bỏ đi mất để bây giờ đã lỡ . . . 
Giáng sinh này xin giọt buồn đừng vỡ 
Đừng đợi mong lời nguyện ước ngày nào 
Quà tặng cho mình chỉ có những vì sao 
Dẫu đã biết noel nào cũng lạnh . . .

Thơ buồn nhớ kỷ niệm xưa

Những lẵng hoa tim,trắng,vàng,đỏ

Đung đưa bên cử sổ phòng ai
Muôn sắc hoa gợi kỷ niệm năm nào
Nhớ sân trường ,hè phượng đỏ thắm màu
Nhớ những chiều dạo phố cùng nhau
Những tối ôn thi ,rộn tiếng ve sầu
Những ngày về nông thôn gặt lúa
Nhớ thời thanh xuân sôi nổi hào hùng
Nhớ những trận chiến rực lửa trên không
Xao xuyến trong lòng bao kỷ niệm
Gian khổ khó khăn,đạn bom không sợ
Hoa thắm màu ,thắm nỗi nhớ nhung
Cuộc đời ta như ảo ảnh hư không
Như gió thoảng,bóng chiều qua cửa sổ
Những lẵng hoa rung rinh theo gió
Tiếng chim khướu hót vang,tơ rối cõi lòng.

Minh Gương Nguyễn

Bài thơ chiều thu

Ngoài hiên mưa nhè nhẹ

Xam xám một khoảng trời

Mây chiều vương vương khói
Lả tả lá vàng rơi
Man mác buồn chơi vơi
Mùa thu hiu hắt lạ
Cuối vườn xào xạc lá
Chuông chiều hôm đổ hồi
Nỗi nhớ trong nỗi nhớ
Quê hương mình xa xôi
Mưa ngâu chiều bay bay
Thoảng mùi hương rất lạ
Rung rinh cành hồng nhỏ
Trời thu chiều say say.

Thơ mùa đông gió bắc lại về

Đêm qua gió bắc về

Ào ào ngoài cửa sổ
Gió lùa qua khe cửa
Rung rung tấm rèm thưa
Nằm suy nghĩ vẩn vơ
Bồi hồi bao kỷ niệm
Trong phòng hơi ớn lạnh
Thao thức suốt đêm trường
Lá khô rơi ngoài vườn
Cây chuyển mình răng rắc
Gặp gió mùa đông bắc
Nhớ mùa đông năm xưa
Một tiêng chim vu vơ
Trong đêm khuya quạnh quẽ
Tiếng lá rơi khe khẽ
Báo hiệu thu đang tàn
Nỗi nhớ cứ ngập tràn
Quê nhà xa tit tắp
Bao kỷ niệm đầy ắp
Những năm dài tuổi thơ.
Minh gương Nguyễn

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top