Chia tay Anna Lyn

Thế là mình đã xa nhau
Trần gian chẳng có nhịp cầu bước chung
Em ngồi nhặt cái dửng dưng
Anh như cơn gió lưng chừng rồi bay.

Thế là mình đã chia tay
Chia đôi góc phố ,chia ngày nhớ thương
Còn nhau trong kiếp vô thường
Sao không còn sợi vấn vương tơ lòng?

December 01,2013
Anna Lyn

Cơn gió nào chua chát

Cơn gió nào chua chát
Thổi lạc mất ngày xưa
Ngày tuổi tròn khao khát
Qua năm tháng nắng mưa.

Ta xa quê từ ấy
Thu mấy độ nhuộm vàng
Ngập ngừng đông giăng lối
Nhón gót ngại mùa sang.

Chiều cà phê từng giọt
Gió vẫn ngoài song thưa
Thơ buông từ ký ức
Mấy lời buồn đẩy đưa.

Và đêm ngọn nến buồn
Cháy cạn đời xuân trẻ
Có tiếng oà nức nở
Nhắc nhở tròn tuổi hoa.

Anna Lyn

Bài thơ buồn: “Có một lần biển và sóng yêu nhau”

Có một lần biển và sóng yêu nhau

Người ta nói biển là mối tình đầu của sóng
Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca.
Rồi một ngày sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng.
Sóng trở về và biển thấy ăn năn
Biển ngoại tình biển xanh mang tội lỗi
Sóng thét gào không thể tha thứ tội
Đã có lần anh nói em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Trong tình yêu hò hẹn quá mong manh…
Sóng bạc đầu kể từ đó phải không Anh ?
Có ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu bạc đầu mà sóng vẫn thủy chung
Anh dắt em giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng
Chi mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa !
[St]

Hãy tha thứ cho anh

Hãy tha thứ cho anh

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu 
Khi em không thể yêu anh hơn nữa 
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ 
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ… 

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa 
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy 
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy 
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu… 


Hãy tha thứ nghe em có biết bao điều 
Anh không thể và chúng mình… không thể 
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế 
Câu thơ này có tới được cùng em


Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh 
Anh mãi yêu em một tình yêu …không thể 
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ 

Anh bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu.LOVE U!

Kỷ niệm đẹp

Em vẫn nói em không như xưa nữa 
Đã lớn rồi , nào còn bé mãi đâu 
Em giờ đây dịu dàng cô thôn nữ 
Anh ngẩn ngơ cho nét chữ vương sầu 
Kỷ niệm đẹp



Em không trách , nhưng anh đành nhận tội 
Lời nghẹn lời , anh biết nói gì đây 
Rồi ngày tháng vương buồn theo mỗi tối 
Lịm hồn say theo nỗi nhớ loay hoay 

Em vẫn đó , mang tên loài hoa đẹp 
Mãi huy hoàng ướp đọng giọt sương mai 
Vươn trong gió, cho thơ anh luôn chép 
Gởi cho đời từng nét chữ mê say 

Em cứ bước , trên đường đầy tươi sắc 

Anh giữ hoài dấu ái một cành hoa 
Anh luôn chúc em vui đầy ánh mắt 
Kỷ niệm hồng đẹp mãi dẫu tình xa

Trăng vàng trăng ngọc

Trăng vàng trăng ngọc 
(Hàn Mặc Tử, Việt Nam)
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! 

Ai mua trăng tôi bán trăng cho 
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò… 
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã 
Anh lại đây tôi thối chữ thơ. 
Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng. 
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng 
Tôi nói thiệt, là anh dại quá: 
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! 
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi 
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi 
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi 
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời 
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Những giọt lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? 

Bao giờ tôi hết được yêu vì, 
Bao giờ mặt nhật tan thành máu 
Và khối lòng tôi cứng tựa si? 
Họ đã xa rồi khôn níu lại, 
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa… 
Người đi, một nửa hồn tôi mất, 
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. 
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? 
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? 
Sao bông phượng nở trong mà

Trút linh hồn (Hàn Mặc Tử)

Máu đã khô rồi, thơ cũng khô 
Tình ta chết yểu tự bao giờ 
Từ nay trong gió – trong mưa gió 
Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ 
Ta còn trìu mến biết bao người 
Vẻ đẹp xa hoa của một thời 
Đầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng 
Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi. 
Ta trút linh hồn giữa lúc đây 
Gió sầu vô hạn nuối trong cây 
– Còn em sao chẳng hay gì cả ? 
Xin để tang anh đến vạn ngày.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top