Tập quên em

Gió đêm đông làm anh se se lạnh
Nỗi nhớ em càng da diết nhiều hơn
Chạy theo gió anh đi tìm kỉ niệm
Thuở dại khờ em trong sáng thơ ngây

Thuở yêu em chỉ đôi bàn tay trắng
Thuở giận hờn em hờn dỗi vu vơ.
Gió là chi sao gió vẫn vô tình
Đem kỉ niệm vào hư vô mãi mãi


Chỉ còn đây mang mác một nỗi buồn
Ngày chia ly em buông lời ly biệt
Anh âm thầm chẳng thể nói thành câu
Bởi anh biết đường công danh em chọn

Phải bỏ lại đăng sau chuyện tình duyên.
Để quên em anh đã tập rất nhiều
Đem kỉ niệm chôn sâu vào quá khứ
Đem nỗi nhớ gửi gió cùng ngàn mây

Mong tìm cách sớm để quên em
Quên kỉ niệm ôi sao mà thật khó
Quên một người càng khó đến trăm năm

Chữ tình nhân thế luôn là vậy
Suy tình sâu nặng chỉ làm khổ đau.
Sưu tầm

Kỷ niệm buồn

Kỷ niệm buồn
Ta gửi vào mây những nỗi sầu 

Treo vào trong gió đến nơi đâu? 
Đưa theo làn khói xanh lan tỏa 
Vương lại rặng cây chút tình đầu.. 
Gửi lại cho ai những ngày thơ 
Kỷ niệm vui buồn, thuở vẩn vơ 
Tâm hồn chưa đục màu tình thắm 
Áo dài tha thướt đến ngẩn ngơ 
Gửi lại cho đời chút buồn vui 
Thân ta gửi lại nắm đất tàn 
Ai ghi bia đá, hương phất phản 
Nét chữ nghiêng nghiêng, nét khói nghiêng…

Thơ buồn bắt đền đi …anh

Thành phố này đã giấu anh ở đâu?

bắt đền đi những ngày em đơn độc

bắt đền đi những lần em muốn khóc

lại phải giấu buồn vào tận mái tóc đêm!


Bắt đền đi ai bảo đã trốn em

những ngày cuối tuần thèm nắm tay dạo phố

bắt đền đi… anh làm gì ở đó

mà chằng tìm em, anh chẳng chịu tìm em?



Thành phố này ồn ã mà lặng im

điều em cần tìm ở đâu em chẳng thấy

bắt đền em đi những cuối tuần chán ngấy

anh đã ở đâu, anh đã nắm tay ai?


Bắt đền đi… sao chẳng ở gần đây

mà đón đưa em cuối tuần, thứ bảy

bắt đền đi, em đợi chờ anh mãi

cái thành phố này giấu anh kĩ quá cơ !


(P2T)

– September Rain

Nổi buồn trong đêm

Lạnh lắm đêm buồn với cô đơn 

Trăng giá đìu hiu ánh sáng hờn 

Lá liễu lả lơi rơi vào gió 

Tiếng đêm lặng lẽ để buồn hơn 


Trăng sáng cũng mỗi trăng trên trời 

Trên cao lặng lẽ nỗi chơi vơi 

Biết đâu ta, trăng cùng niềm nỗi 

Một mơ mộng hão của xa vời 


Liễu kia buồn nỗi gió cứ trôi 

Cuồn đời lá liễu đến xa xôi 

Dòng đơi cũng thế luôn xuôi mãi 

Và ta cũng chỉ như lá thôi 


Màn đêm văng vẳng tiếng vọng xa 

Khi thì thanh rõ, lúc nhạt nhoà 

Như hình bóng ai trong ta vậy 

Vừa mới chớm phai đã hiện ra

Thế là mình đã chia tay

Và thế là mình đã chia tay
Nghe chua xót ngậm ngùi anh nhỉ
Đã là gì của nhau mà nói thế
Tự xót lòng anh đâu thể yêu hơn

Chia tay rồi em về với cô đơn
Khó có thể yêu ai nhiều hơn anh thủa trước
Mối tình buồn giờ đã thành dang dở
Cứ trào lên rồi để nhớ xót xa

Đau trong lòng đâu ai dễ nói ra
Anh chẳng cố quên, còn em quay mặt khóc
Nước mắt chiều mưa thấm nhiều vị mặn
Muốn đón em về khi nước mắt thôi rơi

Vô thường

Không còn là mộng

Trong giấc chiêm bao tôi ngỡ ngàng
Khi thấy nàng đang sống giàu sang
Người yêu của tôi đang êm ấm
Trong giấc nồng say bên cạnh chàng
Có lúc mộng du tôi lang thang
Tìm qua phố cũ bổng gặp nàng
Nhếch miệng cười khinh em bèn hỏi
Người yêu đâu rồi lại đi hoang ?
Tôi tỉnh giấc mơ dạ bàng hoàng
Phải chăng em thật sự sang ngang ?
Có phải chiêm bao điềm báo trước
Rồi đây tôi sắp phải xa nàng ?
Thật sự là đây chẳng phải mơ
Em tôi không đợi chẳng giã từ
Ba năm thề hẹn như không có

Người lấy chồng xa tôi thẩn thờ

Đã xa rồi

Thôi đã hết rồi em cứ đi

Tình duyên dang vỡ mơ ước gì?
Kỹ niệm sẽ nhạt theo năm tháng
Lưu luyến thêm nhiều cũng phân ly
Vai sánh bên vai bước theo người
Vui vầy bên họ sống chung đôi
Nghĩ đến anh chi cho đau khổ ?
Thêm bận lòng nhau lúc ly bôi
Từ đây đã cách biệt đôi đời
Em có gia đình anh chơi vơi
Kể như ta phải xa nhau mãi 
Cố nhân em hởi! đã xa rồi

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top