Thơ buồn đêm

ngồi buồn trông hướng phương xa
đêm khuya còn lại mình ta với đời
ngồi đây ta đếm sao trời
một mình lẻ bóng ở nơi quê người
làm sao có thể mỉm cười
khi ta là một con người cô đơn
làm sao người hiểu ta hơn
làm sao vơi bớt nỗi cô đơn này
làm sao có những tháng ngày
chia bùi sẻ ngọt đắng cay cuộc đời.

Bài thơ buồn tha hương

gió chiều nay thổi về đâu

cho lòng man mát nỗi sầu cô đơn
gió chiều thổi nhẹ từng cơn
cho đàn lỡ nhịp nỗi hờn vương cao.
gió chiều nay thổi lao xao
lá rụng về cội,mưa rào lê thê
xa xăm một bóng đi về
cô đơn người bước,tỉ tê giọt sầu.
người đi chẳng biết về đâu
chân mang nghĩa nặng tình sâu bước dời
người đi bóng khuất giữa đời
lòng mang tâm sự chẳng lời nên câu.
người đi đi mãi về đâu
phong ba số kiếp biết đâu là bờ
người đi biết đến bao giờ
tìm gặp hạnh phúc ,bến mơ đợi người.

Thơ buồn người đã hứa

Người hứa đưa tôi dạo ngân hà 
thăm sao Ngưu, Chức vũ trụ xa 
tôi về sửa soạn khung tình nhớ 
chưa kịp dệt thiêu đã phai nhoà 

Người hứa cùng tôi ngắm trăng lên 
ba mươi trời tối, tôi mắc đền 
vỗ về người bảo rằm, trăng sáng 
chưa kịp đến ngày, người vội quên 
Người hứa tặng tôi vạn dòng thơ 
thơ chưa kịp viết đã xa mờ 
tình tôi theo sóng vào bờ đá 
đá cọi đuổi xua, vỡ ước mơ 
Người hứa cho tôi giữ ảnh hình 
để tìm nhau ở giấc mộng xinh 
hình chưa kịp nhận thành ảo ảnh 
tôi đứng chơ vơ, tự ngắm mình.

Bài thơ buồn ngỡ

Đã biết người ta lạnh nhạt rồi

sau lòng cứ nhớ mãi em thôi
dù chưa nhận được câu từ trối
nhưng đã biết em chẳng yêu rồi…
ngày tháng qua mau lá đổi màu
mấy lần lá úa bởi lòng đau
xa người tim khô không còn máu
nên chẳng yêu thêm bóng dáng nào…
có những đêm khuya thức một mình
viết thơ tình yêu gửi về em
nhưng đã biết bao đêm thức trắng
vẫn chưa viết được dẫu một dòng.
biết viết thế nào để cho em
hiểu được tình yêu đã bao ngày
để em biết được niềm cay đắng
khi em vô tình như là băng…
kĩ niệm ngày xưa hãy trôn vùi
vào sâu trong biển nhớ thời gian
những chiều tan học mưa ròng rã
hai đứa nép chung dưới nhánh bàng…
Tôi cứ tưởng đâu sẽ thế này
em bên tôi mãi kể từ đây
nào ngờ cánh chim bay muôn hướng
em chẳng dừng chân ở nơi này…
năm tháng qua rồi lòng nhỡ quên
nào có ngờ đâu …nhớ thầm tên
chẳng thể quên đi yêu thương ấy
dù chỉ là trong một vài giây…
mỗi lúc cố quên lại nhớ nhiều
người đời nói đúng”nhớ là yêu”
đã bao lần nhớ em trong mộng
và cả nhớ em ở trong lòng…
Sưu tầm

Đã Khua Rồi

Hoa lan quên nở trên giàn, 

Nhớ ai em để tiếng đàn ngừng đưa ? 
Tiếc gì em, nửa đường tơ ! 
Cho hoa quên nở, trăng mờ quạnh soi …. 
Chờ em đêm đã khuya rồi 
Rộn ràng lá đổ, vàng rơi đầy thềm.

Lưu Trọng Lư

Phổ thơ bài hát Sầu Lẻ Bóng

Khi cố quên thì lòng càng thêm nhớ
Giữa dòng đời tiếc nhớ chuỗi ngày qua
Những khi vui ôi xé nát tâm hồn
Lòng xe thắt cơn mưa buồn dĩ vãng.
Cơn mưa ngâu của buổi chiều tan tác
Mối tình nào sao đẫm lệ biệt ly
Hỏi thời gian có giúp ích được gì
Đời hai lối biết mai còn gặp lại?
Ta không trách cơn mưa buồn vắng nắng
Chỉ trách lòng buồn vắng những khi mưa
Nhớ đến ai? ta nhớ đến một người?
Buồn lặng lẽ quên ngày dài theo tháng.
Người ta nói thời gian là liều thuốc
Vết thương lòng năm tháng cũng dần qua
Năm tháng trôi ai có biết đâu là
Người bạc bẽo nhưng lòng ta vẫn nhớ?
p/s phổ thơ bài hát Sầu Lẻ Bóng

Buồn vì một kẻ si tình

Còn đây một cánh hoa tàn

Tơ lòng đã đứt dây đàn chẳng kêu
Người buồn cảnh vật đìu hiu
Đàn sao lỡ nhịp mang nhiều tiếc thương
So dây cho vẹn đôi đường
Lắng lòng chợt nghĩ chuyện thường xảy ra
Đời người đâu mỗi riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai
Tình buồn rồi cũng phôi phai
Năm dài tháng rộng có ngày cũng quên
Nhớ người ta lại gọi tên
Vu vơ lại nghĩ bắt đền thời gian
Làm thơ ta lại đánh đàn
Tình như mây khói lỡ làng còn đâu
Đàn kêu cung oán cung sầu
Không gian tĩnh lặng đêm thâu một mình
Để cho một kẻ si tình
Say sưa ca hát quên tình dỡ dang !
Nguyễn Hữu Hiệp

Buồn vu vơ …

Lúc buồn lại nghĩ vu vơ

Gom mây góp gió làm thơ tình buồn
Buồn nào làm giọt lệ tuôn
Tình nào đem đến nỗi buồn trong ta
Hay là tiếng hát lời ca
Nghe sao thương quá thiết tha lòng người
Nghĩ gì đây hỡi người ơi
Biết bao nhiêu chuyện cuộc đời ngổn ngang
Đời theo năm tháng phai tàn
Có ai đứng đợi thời gian quay về
Đường đời dài bước lê thê
Quên đi giấc mộng ngủ mê qua rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Có chăng còn lại mỗi tôi nơi này
Đứng nhìn xa tít chân mây
Trông nơi đầu gió cho ngày qua mau
Ngày mai ai biết thế nào
Đời ta rồi sẽ ra sao hỡi người
Bây giờ buồn quá người ơi
Thôi ta đi ngủ cho đời thêm vui.
Nguyễn Hữu Hiệp

Ngày xưa ơi ? có bao giờ trở lại

Ta vẫn ngồi đây vẫn đàn vẫn hát

Vẫn ngân nga với khúc nhạc tình tang
Dù lời ca không giai điệu rộn ràng
Nhưng cũng xua đêm buồn trong lặng lẽ
Ai đâu biết nhân gian còn có kẻ
Bởi vì ai mà người đã đổi thay
Cố tìm quên trong tiếng nhạc mỗi ngày
Ai biết được bao giờ xưa trở lại?
Nguyễn Hữu Hiệp

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top