Thơ Buồn Anh vẫn là anh

Anh vẫn là anh

Anh vẫn là anh của ngày nào
Của ngày ta nói tiếng yêu nhau
Của ngày hai đứa chung nhịp thở
Em đến bên đời bao ước mơ

Anh vẫn là anh của ngày xưa
Của ngày hai đứa khóc trong mưa
Của ngày hai đứa vui trong nắng
Anh sẽ mãi là của ngày xưa

Anh vẫn là anh, <>em yêu hỡi
Vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu em
Bên em những lúc em buồn tủi
Hạnh phúc với anh có thế thôi

Anh vẫn là anh, vẫn là anh
Dù cho mọi thứ có mong manh
Nhưng tình anh vẫn luôn như thế
Yêu chỉ mình em hết tấm lòng

Sưu tầm

Ghét anh

Em ghét anh để em mãi dỗi hờn 

Đêm Đông lạnh cơn gió vờn môi mắt
Em ghét anh đến lòng đau dạ thắt
Dấu yêu nào giờ quay quắt hồn thơ !
Để đêm về ôm nỗi nhớ bơ vơ
Em đong đếm tháng ngày chờ vô vọng…
Sao gieo mãi trong em hoài trông ngóng
Nhớ nhung nào làm bỏng nóng buồng tim.
Phương Nghi

Anh đã mất em

Anh đã mất em
Gió đi đường gió, mây đường mây
Sao gió đưa mây dạt nơi này
Em vừa đến sao lại vội ra đi
Để tim anh nhốt vào kiếp tù đày
Vắng em rồi tim anh đầy băng giá
Giọt tình cay còn đọng ở nơi đây
Anh lang thang cho qua tháng ngày dài
Xóa kỉ niệm cho lòng thôi nhung nhớ
Em ơi!!!!!!
Nơi phương xa có biết ở chốn đây
Có một người từng ngày, từng ngày nhớ 
Luôn mong người thấu nghe lòng anh nói
Rằng đời này anh không thể quên em.
T0mmj

Phân thân

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời 

Vì như thế thì giống người ấy mất! 

Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật 

Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi… 


Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi ?

Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở 

Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngõ 

Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng 


Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng 

Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm 

Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía 

Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi 


Ở bên anh em không còn đơn côi 

Nhưng cũng không còn những buổi cồn cào nham thạch 

Đá cồn cào sôi – cồn cào bùng cháy 

Khao khát yêu thương – níu kéo thời gian 


Bờ vai anh tin cậy bình yên 

Em dấu vào đó giọt tủi hờn – khóc cho người khác 

Sao anh không trách em hợt hời nông cạn 

Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che? 


Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên 

Hay chưa đủ bao dung thứ tha người xanh bạc? 

Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn 

Sao không thể hết nhớ người để sống cho anh?


— Phân thân | Vũ Thùy Dương.

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Buồn – Nguyen Hong Thuc

Lần đầu anh bắt đền em.
Làm anh xao xuyến – Con tim rối bời!
… Thế rồi ngày tháng cứ trôi.
Trái tim rạo rực – Bởi lời mến thương.

Cách nhau chỉ một dặm đường.
Mà như xa lắm, ở phương trời nào?
Hỏi trời thì ở quá cao.
Hỏi đất, đất biết nói sao bây giờ?
Buồn cho một mối tình “HỜ”.

Đã làm thổn thức – ngẩn ngơ cõi lòng.
Hỏi người có hiểu thấu không.
Để ai đêm ngóng, ngày trông tình “HỜ”.
Tình “HỜ” có tự bao giờ?
Để cho ai cứ thẫn thờ ĐƠN PHƯƠNG !
Để ai thao thức đêm trường.
Tình “HỜ” ẩn… hiện – Buồn thương – nỗi niềm!

Biết muộn rồi

Biết muộn rồi

Thật lạ lùng tôi chẳng thể quên em

Dù ta đã cách xa vời vợi
Dù em đã vui tình nơi bến mới
Dù có lần ta đã nói chia tay
Dẫu thế nào tôi vẫn cứ yêu em
Chỉ là yêu bóng hình trong ký ức
Dù biết rằng tình yêu không hiện hữu
Chỉ yêu em qua câu viết thôi mà
Biết muộn rồi xin vẫn cứ yêu em
Dù em đã trở thành người xa lạ
Đừng khóc nhé em, dẫu sao cũng muộn
Nuối tiếc có nhiều cũng đã mất nhau
Biết dại khờ tôi vẫn chưa quên
Dẫu biết rằng yêu em là tội lỗi
Tôi chắc chẳng…. lục tìm quá khứ
Dẫu thế nào em cũng đã xa tôi.
Trần Quốc Dũng

Nếu…

Nếu như trở lại ngày xưa

Em sẽ đi sớm về trưa cùng chàng
Nếu em là bãi cát vàng
Anh nguyện là sóng hôn nàng ngày đêm
Nếu anh chỉ là đêm đen
Em là trăng sáng cho đêm diệu huyền
Nếu em có lúc đau buồn
Em hãy sẻ hết ưu phiền cho anh
Nếu em là bến cảng an lành
Em sẽ luôn chờ đợi thuyền anh trở về.
Minh Gương Nguyễn

Chiều nhớ

Em nơi đây gió lạnh tạt vào thơ
Chiếc lá cuối,lặng lờ rơi góc khuất
Nghe chầm chậm tiếng thời gian va vấp
Ngước mắt nhìn trời thắp triệu vì sao.

Vẫn cứ xa biền biệt , em khát khao
Ngày có anh ,ngã vào lòng nóng bỏng
Khởi nụ cười trói từ trong vô vọng
Mật niệm đời ở những phút thăng hoa.

October 06,2013
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Nắng lên Anna Lyn

Em gọi anh với cả nỗi khát khao

Như cơn gió thét gào cùng bọt sóng
Anh phương xa ngàn lần em mong ngóng
Chút ái tình sưởi ấm những đêm đông.
Em gọi xuân dựng lên chút nắng hồng
Để cho gió reo thì thầm thương nhớ
Sương long lanh ủ mầm hoa đua nở
Ngát hương tình,trời biết thắp niềm vui.
Ngày mai đây, dẫu biển trời ngược xuôi
Em ướp mật lời tự tình muôn thưở
Đời yêu thương,rộng vòng tay che chở
Khép băng trinh,xuân mở cả tấc lòng.
Anna Lyn ( Nguyễn Thị Hương )

Đoản khúc đời

Ta xin lỗi tiếng rao đêm góc phố

Đừng nương từ cứ hãy đánh thức ta
Lơ mơ hỏi cuộc đời ngao ngán thế?
Chẳng buồn thương, ta một kẻ không nhà.
Những ước mơ chưa một lần dám nhớ
Chiếc bóng gầy cơn gió đổ xô qua
Trăng cũng chết từ đầu hôm ngoài ngõ
Tiếng tạ từ trong tâm tưởng xót xa.
Bởi nhìn đời qua lăng kính cô đơn
Nên tất cả đều đi qua nhàn nhạt
Đoản khúc đời dạo hồn ta xao xác
Giọt sương nào từ khoé mắt rơi ra?.
Anna Lyn

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top