NhỎ Ơi..

Nhỏ ơi_ sao mắt nhỏ buồn

Gió mùa đông bắc lạnh khuôn cửa chiều
Phố hanh vàng, nắng liêu xiêu
Mấy chùm hoa cúc, ít nhiều thơm nhau
Lối về rụng trắng hoa cau
Mù sương loang dấu chân nào nhỏ qua
Vườn đêm nhòa ánh trăng ngà
Cõi mơ hay thực_ nhỏ là nhỏ thôi
Thì thầm nhỏ chính là tôi
Cô đơn bên ánh trăng ngồi chờ ai
Mùa vừa tiễn bóng thu phai
Nhỏ còn ở lại với ngày sầu đông
Nhớ ai ươm một nụ hồng
Mong khi hoa nở ấm lòng người dưng
Kìa hơi sương đọng rưng rưng
Tự tình của nhỏ, xin đừng là mơ..
Phím buồn gõ chẳng tròn thơ
Lặng nghe mấy giọt khuya hờ_ còn rơi..
Ngọc Vân

Chuyện Lâu Rồi

Lần thứ nhất gặp anh, em nói: 

-Chỉ xin làm em gái của anh 
Lần thứ hai gặp em, anh nói: 
-Muốn xin em làm vợ của anh 
Lần trước, anh cười chẳng nói 
Lần sau, em cười quay đi 
Hôm nay 
Họ xa nhau từ lâu 
Còn lại tiếng mưa ngâu 
Gõ nhịp giọt phanh thềm đêm vắng 
Và một dòng thơ 
trang trải nợ ban đầu

Quê Hương

Quê Hương
Hồ Dzếnh

Ngày xưa tôi sống vui êm 

Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào . 
Chị tôi giặt lụa cầu ao, 
Trời trong, nắng ửng, má đào ghẹo duyên. 
Tôi say nước thắm mây huyền, 
Nước mơ dáng cũ, mây truyền tiếng xưa … 
Đời lành: nắng nhạt mưa thưa, 
Sầu hôm hối sáng, buồn trưa tiếp chiều . 
Có lần tôi thấy tôi yêu 
Mắt nhung, cô bé khăn điều cuối thôn. 
Lâu rồi, tôi đã… hơi khôn, 
Biết cô hàng xóm có còn nhớ nhau ?

Nếu còn kiếp sau

Nếu còn kiếp sau
 ( Hồng Phương )

Nếu có kiếp sau
Ta xin làm Liễu rủ
Ôm đôi bờ Sông biếc thênh thang
Mùa thu về Liễu trút lá vàng

Dệt thành thảm phủ cho Sông đỡ giá
Liễu với Sông-đôi người xa lạ
Bỗng gặp nhau như lá sẵn trên cành
Như mây cao lơ lửng giữa trời xanh

Khi gặp gió, mây lao nhanh không mỏi
Gió thì thầm như muốn hỏi :
Mây ơi, sao cứ mãi ở trên cao?
Hãy xuống đây nghe sóng biển rì rào

Nghe Sông, Liễu lao xao cùng biển cả
Bởi chúng mình đâu phải người xa lạ
Vẫn ngàn năm chung sống giữa ĐẤT,TRỜI!.

Em đã hiểu

Em đã hiểu : Tình yêu từ đôi mắt
Vì thẹn thùng, nên thẹn mặt bỏ đi
Nhưng trong tim đã ghi đậm những gì
Lần đầu gặp _ Cớ chi lòng nhung nhớ !
Bỡi bất ngờ, nên lòng ta bở ngỡ
Muốn ngỏ lời _ E sợ tiếng gièm pha
Lạ chi người ! ? Mới gặp đã thiết tha
Sao không ngại “người ta” đây hờn dỗi
Anh như nước mây, tháng ngày trôi nỗi
Em cứ chờ và mãi đợi vẫn vơ
Nhưng ai kia, lòng thanh thản, ơ hờ
Ngày tương hợp, chỉ chờ trong tuyệt vọng

Tinhkhoi

Không còn là mộng

Trong giấc chiêm bao tôi ngỡ ngàng
Khi thấy nàng đang sống giàu sang
Người yêu của tôi đang êm ấm
Trong giấc nồng say bên cạnh chàng
Có lúc mộng du tôi lang thang
Tìm qua phố cũ bổng gặp nàng
Nhếch miệng cười khinh em bèn hỏi
Người yêu đâu rồi lại đi hoang ?
Tôi tỉnh giấc mơ dạ bàng hoàng
Phải chăng em thật sự sang ngang ?
Có phải chiêm bao điềm báo trước
Rồi đây tôi sắp phải xa nàng ?
Thật sự là đây chẳng phải mơ
Em tôi không đợi chẳng giã từ
Ba năm thề hẹn như không có

Người lấy chồng xa tôi thẩn thờ

Tha thứ

Ghét anh quá ! sao anh trễ hẹn?
Để em đây mắc cở với người
Nhìn họ đang âu yếm, cười vui
Em ngượng nghịu, cắn môi suy nghĩ :
“Anh đến trễ! Vô tình ? cố ý” ?
Em không còn lý trí giải phân
Phải chăng em bạc phước vô phần ?
Tình không được anh yêu trọn vẹn ?
Chiều dần buông, anh rồi chợt đến 
Em quá mừng, e thẹn cúi đầu
Lời lỗi xin, anh nói một câu
Em cảm động, ngã đầu tha thứ

     

Lấy chồng xa xứ

“Ba đồng một mớ đàn ông”
Vội chi em sớm lấy chồng phương xa ?
Để nơi phố thị phồn hoa
Ánh đèn mờ ảo, xót xa tình nhà

Còn đâu dưới ánh trăng tà
Đầu xanh hai mái thiết tha nguyên cầu
Mong rằng tình được bền lâu
Đừng ai để khổ, để sầu cho ai !

Thương nhau lòng chớ đổi thay
Dù cho tháng lụn, năm dài xa nhau
Một lời ân ái đã trao
Dẩu cho địa vị, sang giàu chẳng ham

Nhưng rồi em đã sang ngang
Lấy chồng xa xứ bẽ bàng duyên tôi
Bây giờ em cảnh đơn côi
Nhớ cha, thương mẹ, nhưng người còn đâu

xa con người quá ưu sầu
Nhớ con mang bệnh sớm chầu Diêm vương
Giờ thì cách trở âm dương
Mộ đà xanh cỏ, con cưng chưa về

Em ơi hảy chọn tình quê
Sớm nên thức tỉnh quay về nơi xưa

Tự an ủi

Muốn ngõ lời yêu, nhưng ngại ngần
Trong túi bạc tiền, chẳng một phân!
Chỉ ngại nói ra ,rồi ân hận
Em sẽ chê anh” thằng cù lần”?

Cuộc sống đời anh, lòng sạch trong
Lắm khi đói rách, xác lưng còng
Quần quật suốt ngày, không đủ sống
Còn gì hi vọng, để mà mong ?

Nên em đã vội vã sang ngang?
Không lời từ biệt ,em phũ phàng
Ôm mối tương tư, anh buồn nản
Hận đời, giận luôn kẻ phụ phàng

“”Nghèo khổ, lầm than cũng tại mầy!
Trách mầy, không trách, trách ai đây?
Từ nay mãi mãi, thân cô độc
Còn có ai thương, ai đoái hoài ?””

Biết đâu rồi sẽ có được ngày! ?
“Mega” độc đắc trúng vô ngay
Trở thành triệu phú, nhiều người “khoái”
Lắm cô gái đẹp, xếp hàng dài???

Thơ tình Nếu biết rằng em …

Nếu biết rằng em dạ hững hờ

Còn chi hứng thú nhả vần thơ
Gục đầu tì bút trên trang vở
Suy nghĩ vẫn vơ suốt mấy giờ
Nếu biết rằng em đã yêu ai
Người ta tốt mã lại đẹp trai
Suốt tháng quanh năm bên con gái
Biết thân hiểu phận anh chạy dài!
Nếu biết rằng em với ai kia
Dạo chơi từ sáng tới nữa khuya
Mặc cho hàng xóm cười mai mỉa
Những chàng trai trẻ đứng chầu rìa
Nếu biết rằng em sẽ “cống chò ” (có chồng )
Bây giờ tôi đã rỏ nguyên do
Thủ thân an phận vì còn khó
Sang giàu,nghèo túng dám đâu so

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top