Mưa Sài Gòn

Mưa sài gòn lất phất chiều nay

Nơi cuối đường ta chờ người đón đợi
Sao mãi vô tình xa tầm tay với
Như hạt buồn lỡ dỡ sợi ngâu giăng
Tháng chạp đã nghe sụt sùi lòng phố
Hai buổi đi về thương nhớ không nguôi
Người ở lại còn đau hơn thế
Đâu phải người đi mới thấy ngậm ngùi.
Sưu tầm

Hai Chị Em

Nín đi em, Bố Mẹ bận ra tòa!

Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi
Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói
Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.
Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm
Không nấu nướng và không hề trò chuyện
Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm
Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau?
Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu
Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói
Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi
Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.
Mẹ bế em âu yếm, vuốt ve
Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp
Nó sung sướng vào ra tíu tít
Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra!
Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa
Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý
Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký
Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.
Nó biết đâu Bố Mẹ nó ra tòa
Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ
Đứa còn Mẹ thì thôi, không còn Bố
Hai chị em rồi sẽ mất nhau…
– Nín đi em! Em khản giọng khóc gào
Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt
Những bố mẹ bên bờ chia cắt
Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình!
Vương Trọng.

Người ấy và anh, em chọn ai?

Người ấy và anh, em chọn ai?

Bia tươi một cốc – Rượu một chai
Khuya về phố vắng mưa nặng hạt
Hỏi chốn lầu son cửa đã cài?
Người ấy và anh, em chọn ai?
Tiền nhiều hay sói hiền như nai
Nói đi em!!! đằng nào chả chết
Và nhớ …ko được chọn cả hai
Người ấy và anh, em chọn ai?
Hay là em thích chọn cả hai
Chia lịch đồng đều hai bốn sau
Ba năm và bảy tính lượt ai
Người ấy và anh, em chọn ai?
Một to, một bé, đều là khoai
Sức yếu out nhanh hay phang sướng 
Em hãy chọn đi, một không hai.
Người ấy và anh, em chọn đi
Nói xem người ấy có được gì
Đẹp trai làm được gì cơ chứ
Năm chục năm nữa cũng ra đi
Thôi để anh chỉ em chọn sao
Chọn anh cho tình bớt lao đao
Chứ ngồi đan lưới tình tam giác
Sau rồi ế hỏng chẳng ai vào
Sưu tầm

Phân thân

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời 

Vì như thế thì giống người ấy mất! 

Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật 

Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi… 


Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi ?

Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở 

Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngõ 

Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng 


Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng 

Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm 

Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía 

Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi 


Ở bên anh em không còn đơn côi 

Nhưng cũng không còn những buổi cồn cào nham thạch 

Đá cồn cào sôi – cồn cào bùng cháy 

Khao khát yêu thương – níu kéo thời gian 


Bờ vai anh tin cậy bình yên 

Em dấu vào đó giọt tủi hờn – khóc cho người khác 

Sao anh không trách em hợt hời nông cạn 

Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che? 


Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên 

Hay chưa đủ bao dung thứ tha người xanh bạc? 

Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn 

Sao không thể hết nhớ người để sống cho anh?


— Phân thân | Vũ Thùy Dương.

Khi em làm người lớn

Khi em làm người lớn
Tới tháng phải trả bill
Tiền ga,tiền điện, nước
Sao cứ mãi tăng đều.

Khi em làm người lớn
Cuộc sống phải lo toan 
Công việc nào thì tốt? 
Biết khi nao an nhàn?

Khi em làm người lớn
Trên có Cha Mẹ già
Dưới còn đàn em nhỏ
Tính toán nào vẹn gia?

Khi em làm người lớn
Sẽ có gia đình riêng 
Hạnh phúc là chia sẻ 
Vơi đi những muộn phiền.

Anna Lyn

Tôi có một người bạn…

Tôi có một người bạn…

Thơ của Ái Nữ
Tôi có một người bạn chưa biết mặt
Nhưng tôi biết những nỗi đau
Tôi từng thức bao đêm thâu
Đọc những dòng tâm sự như máu ứa.
Bạn đi rồi, không còn bên tôi nữa
Nước mắt trong tim bạn vẫn nóng bỏng hồn tôi
Tôi hình dung gương mặt bạn khô khốc, phớt đời
Trên môi bạn là nụ cười lạnh lẽo
Khinh khỉnh nhìn, không cần ai phải hiểu…
Tôi có một người bạn không xưng tên tuổi
Nhưng giữa muôn người tôi vẫn nhận ra
Lối khen chê của bạn làm động lòng người ta
Vì bạn mang trái tim đầy thương tổn
Không ai để tâm giữa cuộc đời bận rộn
Những gì bạn ghét, bạn yêu…
Bạn ghét những khi người ta làm vẻ cao siêu
Ghét những lời kiểu cách và giả dối
Bạn yêu người, tình yêu xót xa như muối
Nhưng người chỉ tin lời đường mật ngọt ngào…
Tôi cầu nguyện với trời cao
Hãy đem nắng rót vào tim phiền muộn
Hãy cho mưa rơi vào mắt vắng
Đổ lệ tràn xuống môi
Tôi muốn cảm nhận nụ cười
Trong tim bạn trong hồn tôi hoa nở
Giữa muôn người, mặt trời lên bỡ ngỡ…
Trong tim tôi, bạn như một sợi tơ mỏng mảnh
Xướng lên những nốt nhạc vút cao
Tôi e sợ dây đàn căng dễ đứt
Nhưng không muốn ngăn suối nhạc tuôn trào.
Đã cất lên bao điệu buồn day dứt
Đã ngân lên những ước muốn thẳm sâu
Hạnh phúc đau thương hòa vào nhau
Lạ hòa quen, dữ dội hòa êm ái…
Một người bạn không bên tôi mãi mãi
Tình còn đây tôi vẫn ủ trong tim
Lần từng trang blog mỗi đêm
Gặp một giọng quen lại bừng hy vọng
Bạn có biết rằng tôi trông ngóng
Một chuyến đi xa, một sự trở về…
Dù bạn là ảo ảnh hay là một cơn mê
Có bạn, tâm hồn tôi đã thành bài hát mới.

Chồng già

CHỒNG GIÀ

Nguyễn Trọng
Vợ trẻ chồng già có chán không?
Người ham cấy lúa kẻ trồng bông
Cơm ngon bỏ phí đòi ăn phở
Chả ngậy dư thừa kiếm thịt công
Sức yếu còn mong hòng của lạ
Mềm gân cứ thích đợi chờ trông
Bàn đi tính lại thôi đành chịu !
Sụn rắn nhường đời cháo để ông.

Thơ tình nếu không có em

NẾU KHÔNG CÓ EM 

Nguyễn Trọng

Nếu đời không có em.
Loài người ngập tăm tối.
Trăng chết trong hoang dại.
Trái đất thành hoang vu. 
Nếu vắng em trong đời.
Như cánh diều đứt rơi.
Chẳng còn đâu no gió.
Sáo cũng đành im hơi
Nếu vắng em trong nhà.
Lạnh buốt cứa thịt da.
Tất cả về băng giá.
Đời còn gì lời ca. 
Vắng em là vắng hoa
Mất hẳn một món quà
Đời thành cây lá úa!
Anh còn gì vui đây?
Vắng em là vắng hết.
Vũ trụ chết từng giây. 
Mình anh sao chịu nổi
Chắc sẽ thành bệnh ngây!
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top