Bến đợi

Nơi bến cũ em chờ anh tới
Mà sao anh chẳng đợi em sang
Để thu nay rơi mãi lá vàng
Bao nỗi nhớ ngập tràn lối mộng.

Dòng sông rộng mênh mang con sóng
Bên cây cầu em ngóng chờ anh
Phía ngoài xa thuyền nhỏ chòng chành
Từng sợi nắng long lanh ánh bạc.

Chắc có lẽ tình anh đã nhạt
Nên không còn dào dạt niềm yêu
Dưới chân cầu sóng vỗ cô liêu
Em thả xuống sông chiều nỗi nhớ.

Anh đâu biết lòng em trăn trở
Một khi tình dang dở sẽ đau
Thật khó tan những mối u sầu
Vì không được bên nhau trọn kiếp.

Em đã hứa lòng mình sống tiếp
Viết cho đời những điệp khúc vui
Nỗi buồn đau ngày tháng đẩy lùi
Gieo hạt giống ngọt bùi thơm mãi.

Thục Nương

Mệt

Anh mệt rồi ngủ một lúc đây em
Đêm cô đơn gió mùa về lạnh lắm
Bài thơ viết vẫn nằm trên giấy trắng
Cung trầm xưa nốt nhạc vắng người đàn

Bởi cuộc đời còn đầy dẫy gian nan
Muốn yên ắng mà muôn vàn khốn khó
Bao nổi trôi ạt ào như cơn gió
Phút bình tâm nào có được vẹn nguyên

Anh mệt rồi xin một chút bình yên
Vòng tay em dịu hiền và êm ái
Để quên hết những nhọc nhằn hoang hoải
Chỉ đôi ta mê mải với dại khờ

Đêm cuối thu khúc nhạc bỗng thẫn thờ
Cung luyến ái đợi chờ mà đâu thấy
Mùi hoa sữa ven đường vương ngầy ngậy
Nụ hôn nồng bỏng giẫy giấc mơ yêu

Anh mệt rồi vần thơ cũng liêu xiêu
Từng con chữ ….
Theo cánh diều …..
Lặng gió !
 Hồng Giang.

Gửi anh nỗi nhớ phương xa

Nhớ anh thao thức đêm dài
Nhớ anh em lại miệt mài viết thư.
Nhớ anh em lại tương tư
Nhớ anh em ước giá như ở gần.
Nhớ anh lòng dạ tần ngần.
Nhớ anh cho thấy ta cần nhau hơn.


Nhớ anh nhớ những nụ hôn.
Nhớ luôn cả lúc chập chờn giận nhau.
Nhớ anh ra đứng vườn sau
Nhìn buồng cau trổ ước mau tương phùng.
Nhớ anh một mối tình chung.
Đông về đan nỗi nhớ nhung thêm nhiều.
Nhớ anh giữ trọn nghĩa yêu.
….Năm châu bốn biển sớm chiều không phai!

JANA

Có một thời

Có một thời đôi trai gái đã từng yêu
Hẹn hò nhiều ..ước mơ nhiều ..rồi chia cắt
Không phải bởi lửa tình yêu lụi tắt
Mà bởi đời người nhiều bước ngoặt trái ngang

Bỗng một ngày họ chợt thấy hoang mang
Không cảm nhận sự an toàn bên cạnh
Nắm cái tay chỉ còn toàn nguội lạnh
Ngoái xung quanh đầy rẫy những nghi ngờ.

Tình chẳng còn hạnh phúc giống trong mơ
Họ làm khổ nhau bằng mập mờ ngộ nhận
Một người vô tâm còn một người im lặng
Khoảng cách yêu thương…cứ thế tách xa dần

Họ lặng lẽ về bên kiếp sống độc thân
Dẫu trong tim ngàn lần mong quay lại
Nỗi nhớ nhung cứ ngày đêm khắc khoải
Nhưng can đảm không nhiều…nên cứ mãi khổ tâm

Thời gian…Phủ đời người qua bao lớp rêu phong
Mỗi lần nhớ đến nhau….họ thấy lòng thương mến
Có một thời họ coi nhau như định mệnh
Có một thời đôi trai gái “đã từng” yêu

Thơ Sưu tầm Xem thêm →

Có hạnh phúc nào giá rẻ đâu em

Có món ngon nào giá rẻ không em?
Gạo trắng rau tươi cá bơi tôm nhảy
Người xưa bảo tiền nào của ấy
Cái lẽ đời dung dị thế thôi ư?

Có đam mê nào giá rẻ không em?
Lời tâm huyết trích ra từ máu đỏ
Câu thơ thật đổi lấy đồng tiền giả
Vã mồ hôi rơi nước mắt sắt lòng Xem thêm →

Hà Nội gió về

Hà Nội gió về có lạnh không em
Nước Hồ Tây có thấy thèm nắng ấm
Mà sóng sánh mặt hồ như trải gấm
Đường Thanh Niên hoa sữa đậm mùi hương

Quán nhỏ em ngồi có thấy vấn vương
Đêm hanh hao ven đường khuya lạnh lắm
Hương cafe tỏa ngát mùi say đắm
Lối em về ngập trắng lá thu rơi Xem thêm →

Anh có còn nhớ chuyện ngày xưa?

Bình minh lên không bừng sáng mùa đông
Em lang thang tìm lại một tấm lòng
Tim thổn thức giữa ngày dài tê buốt
Gọi tên anh trong khúc nhạc dạo buồn
Ở nơi nào anh có nhớ em luôn
Hay đường xa chia hai đầu nỗi nhớ
Hay thời gian làm mờ đi tất cả?
Chỉ còn em với năm tháng đợi chờ
Bóng hình anh ẩn hiện vẩn vơ
Em thi sĩ tìm hoài mà không thấy  Xem thêm →

Anh sẽ trở về tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12
Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa
Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội
Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.
Anh sẽ trở về tháng 12
Để được ôm vai gầy áo mẹ
Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé
Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu
Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau
Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức
Về một mùa hoa cải bên sông
Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng. Xem thêm →

Tự ru

Tình cờ gợi nhớ người xưa
Bỗng dưng nhớ đến dại khờ con tim
Tình yêu cứ mãi ú tim
Thoắt cái đã quá nửa đời xuân xanh.

Ta về nhặt lại câu thơ
Bao năm chìm đắm mộng mơ một thời
Để cho lòng bớt chơi vơi
Ru mình qua những truân chuyên tháng ngày.

Lương Tiến Thuận

Hoang vắng tình em

Phút lặng thinh ru hồn vào cõi nhớ
Nơi phương trời người có biết hay chăng.?.
Khi đơn côi hờn dỗi hỏi yêu rằng…
Ngày dài lắm…sao em còn vắng bóng.!

Trong đơn lẻ em vẫn còn chiếc bóng
Lòng buông lơi sợ duyên nợ ngắn, dài..,
Hồn đớn đau khi nỗi nhớ thương ai
Tình ngăn cách miền xa xôi diệu vợi..!

Ở phương đó..người ơi..người có đợi..!
Nỗi u buồn trỗi dậy những khát khao
Mắt dõi theo hình bóng của năm nào
Sao biện biệt để tình em xa vắng.. Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top