Thơ thứ sáu …

Đã nhiều lần anh hỏi mãi một câu
Yêu anh không mà bảo thương với nhớ
Em nghĩ mãi , anh đúng như trẻ nhỏ..
Biết rồi mà…nhưng vẫn thế – muốn nghe..!

Chiều hôm nay thứ sáu rồi đấy nhé
Cuối tuần này anh có nhớ về thăm
Con đường cũ  lối mòn ra bến đợi
Ngập lá vàng… anh có biết hay không..!?

Chiều thứ sáu…hôm nay đã chớm đông
Em hẹn lòng sẽ chờ anh về tới
Con đường xưa mình cùng nhau trăng đợi
EM nói nhiều để anh thấy…Em yêu..!

Chợt thấy lo..đã sang chiều thứ sáu
Quá nửa vời…nắng cũng đã nhạt phai
Tại ai đây…?.. mà đường cũ vẫn dài..
Thơ thứ sáu ..chiều nay em lại viết..!!!

===============

Lan Anh

Gửi nắng cho anh

Quê nhà trời đã vào đông
Không có em anh ơi có lạnh
Một mình anh có lẽ hiu quạnh
Em sẽ gửi nắng về kịp bên anh

Để xua tan những làn sương giá
Như tình mình còn mãi cách xa
Anh có chăng những mùa đông qua
Mình bên nhau đôi tim rộn rã

Giờ em xa ! anh ơi lạnh giá
Nơi quê nhà anh nhớ mặc áo len
Áo năm xưa em đã mua tặng
Xem như là em đã gửi nắng cho anh

Ngọc lan

Nếu …

Nếu ngày ấy mình gặp nhau lối rẽ
Đừng ngoảnh đầu mà lướt nhẹ qua nhau
Thì giờ đây đâu phải chịu đớn đau
Buồn hiu hắt trái tim sầu nức nở

Nếu ngày ấy mình đừng chung nhịp thở
Vần thơ tình dù dang dở mặc ai
Thì bây giờ năm tháng cũng nhạt phai
Và nỗi nhớ cũng trôi hoài ký ức

Nếu ngày ấy đừng hoà chung cảm xúc
Thơ nối vần đừng tình ngỏ ý trao
Thì giờ đâu ôm ước mộng hanh hao
Đêm trở gối không ru vào giấc ngủ

Nếu ngày ấy mình đừng chung ấp ủ
Hẹn mai này lời nhắn nhủ yêu thương
Thì bây giờ lòng đâu phải vấn vương
Ngồi nuối tiếc một thời hương yêu cũ…

Có khi nào …

Có khi nào nơi quán vắng ngày xưa
Em bật khóc vì ùa về bao kỷ niệm
Bởi tất cả giờ đây đà tắt lịm
Khi cuộc tình mộng ước đã bay xa…

Có khi nào em tỉnh giấc chiêm bao
Quờ quạng vòng tay tìm người yêu dấu
Rồi choàng tỉnh nhớ rằng không còn nữa
Xa mất rồi, ngày tháng của trời thơ…

Có khi nào em nhớ dưới trăng mơ
Hai đứa kề vai thì thào ước nguyện
Róc rách suối khe hóng nghe trò chuyện
Của đôi nhân tình quấn quýt bên nhau…

Có khi nào em pha lại sắc màu
Của loài hoa tình yêu thời mật ngọt
Những cánh hoa dịu dàng và tươi mát
Điểm tô tình mình luôn dậy sắc hương…

Có khi nào em chìm ngập yêu thương
Đong nhung nhớ trong từng góc tim nhỏ
Để vẫn biết hồn anh vang niềm nhớ
Về một người con gái giấu trong tim…

HANSY

Hảnh nắng

Mấy hôm rồi trời sụt sùi mưa rét
Nên nắng buồn nắng ghét nắng bỏ đi
Có phải chăng bởi em vẫn nghĩ suy
Làm mưa nắng cũng so bì tỵ nạnh

Cho chiều nay nắng bực mình nắng hảnh
Đuổi mưa sầu lẩn tránh phút cuối thu
Gió hanh hao thổi tạt hết sương mù
Say đắm quá bao lời ru nồng thắm Xem thêm →

Hà Nội những niềm vui

Hà Nội chuẩn bị vào đông
Mùi hương hoa sữa vẫn nồng nàn bay.
Gió đưa xào xạc vòm cây.
Nụ vừng chúm chím mang đầy yêu thương
Nhớ xưa cắp sách tới trường.
Khi về ai đó bên đường chờ mong.
Công viên dạo bước thong dong.
Cùng nhau hẹn ước trong lòng in sâu.
Ra trường đã mấy mùa ngâu.
Đi xa công tác hai đầu nhớ thương.
Tơ lòng khắc khoải vấn vương.
Mong ngày trở lại trên đường hồ tây.
Bao năm gìn giữ đắp xây.
Cho ngày phố cổ thắp đầy đèn hoa.
Tay trao nhẫn cưới làm quà.
Niềm tin yêu mãi mặn mà thủy chung.

Jana

Mơ ước

Nếu anh có được,quyền năng tối thượng?
Anh gom mây,che khuất nẽo gió về!
Để giá rét không còn lạnh tái tê!
Em sẽ tươi cười,vì lạnh se se, hạnh phúc!
Anh sẽ đem Xuân về cho kịp lúc!
Muôn hoa tươi,khoe sắc ngắm em cười!
Em trẻ lại ở độ tuổi đôi mươi.

Anh sẽ đưa em về một miền hoa cỏ!
Sẽ một mình,ngắm nhìn mùa lá đỏ!
…..Rồi thẩn thờ.
Cho em trở lại,những kí ức tuổi thơ!
Ngày đó em chưa biết,
Phận người nhiều bão nổi!
Như hoa kia,tả tơi vì gió thổi!

Cứ tung tăng,dung dẽ,…chơi đùa!
Em chưa biết,những toan tính thắng-thua!
Với lòng người thường hay thay đổi!
Với vòng quay điên cuồng,sống vội!
Và anh vui!Em đã có chốn yên bình!

Chỉ ước thôi!một buổi sáng bình minh
Chỉ ước thôi!một quyền năng tối thượng!
Anh đón em về…nối lại bến yêu thương!
Anh Khôi

Nhắn nhủ

Gió mùa rồi trời lạnh đấy nghe em
Nếu ra đường nhớ kèm thêm áo ấm
Kẻo tóc mây mưa phùn vương lấm tấm
Anh chẳng gần lo lắng được cho đâu

Lối em về hoa sữa rụng trắng đầu
Đêm cô đơn nhuộm một mầu nhung nhớ
Mới cuối thu mà sao đông trăn trở
Đem gió về lỡ làm lạnh đôi vai

Em có buồn thấy vắng bóng hình ai
Con đường nhỏ hun hút dài trống vắng
Gió luồn lách làm bờ mi mặn đắng
Một mình em lẳng lặng đếm bước chân

Anh ở xa dẫu lo lắng muôn phần
Thì cũng chẳng ân cần bên từng bước
Nên đành phải một mình ngồi mong ước
Cầu chúc em mãi mãi được bình yên Xem thêm →

Trả cho người

Trả người..hai chữ yêu thương
Trả người..hai chữ vấn vương một thời

Trả người..hai chữ chơi vơi
Trả người..hai chữ lẻ loi tủi hờn

Trả người..hai chữ cô đơn
Trả người..hai chữ vui buồn đắng cay

Trả người..hai chữ đắm say
Trả người..hai chữ vơi đầy nhớ nhung

Trả người..hai chữ tương phùng
Trả người..hai chữ..mông lung..kiếp người

Trả rồi..sao vẫn đắng môi
Hình như nước mắt lại rơi vào lòng…

Thơ +Hue Nguyen​​

Bình yên nhé..

Em ngủ rồi! Còn anh đã ngủ chưa?
Ngoài song thưa, hạt mưa còn nhỏ giọt
Em không muốn, có vị đời đắng đót
Xem lẫn vào, trong giấc mộng bình yên

Đêm xuống rồi! Sương rơi xuống khắp miền
Đắp thêm chăn, đừng để cho lạnh nhé
Em biết rồi! Hôm nay anh không khỏe
Gắng lên anh, em nhè nhẹ gửi hương

Người thương ơi! Cơn bệnh đến bất thường
Em thương lắm, không kề bên chăm sóc
Trái tim đau, em lại ngồi thổn thức
Gắng nghe anh! Mai nắng ấm lại về

Ngủ thật ngon, đừng lạc vào giấc mơ
Trong tim ấm! Ta cùng nhau thắp lửa
Cùng vun đắp, cho mộng tròn đôi lứa
Ngủ nghe anh, bao chan chứa ân tình….

Hạnh Nguyễn.

Tình yêu của em! Mau hết bệnh và bình yên anh nhé!

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top