Dẫu chẳng còn gì…

Vắng anh rồi…mặt trời quên nổi nắng
Mưa quên ngừng, dòng nước mãi rơi rơi
Vắng anh rồi…bao thấp thỏm đầy vơi 
Lòng se thắt, nỗi buồn đau trong dạ

Vắng anh rồi…Ngõ quen như…xa lạ 

Chân ngập ngừng mà chẳng biết đi đâu
Vắng anh rồi…xa cách bởi bể dâu
Lòng đau đớn cho cuộc tình tan vỡ

Vắng anh rồi…mảnh hồn em loang lở
Vết thương này vẫn lổ trổ trong tim
Vắng anh rồi…con phố lạnh lùng thêm
Hàng cây đứng rũ mình yên lặng quá

Vắng anh rồi…mùa thu thôi rụng lá 
Nắng phơi mình trên phiến đá hoàng hôn
Vắng anh rồi…cho ai đó cô đơn

Xem thêm →

Suy Nghĩ Trong Anh

Điều anh nghĩ luôn ở sâu tiềm thức
Anh muốn là..em dịu dàng sáng trong
Luôn kề cận cho thỏa nỗi nhớ mong
Thấy đôi má đôi môi cười lúng liếng

Em đẹp xinh với hai tròng mắt kiếng
Sao thân thiện trong màu trắng trinh nguyên
Đi lí lắc bên anh kể huyên thuyên
Chuyện hoàng đạo cung thiên bình như báo
Xem thêm →

Em đi – Quang Nguyễn

Em đi!Lá chao nghiêng mùa thu vàng
Rơi rụng,cuối dòng sông một chiều
Hồn anh vắng, những con đường cô liêu
Chẳng còn em!Vạn sâu nghìn tiếng lặng

Trời bão tố mưa phùn đã tắt nắng
Ước hồn anh, ướt hết cả sinh ly
Lạnh hàn! Như đông bỗng quay trở lại
Đá rêu phong nằm lặng trên đồi biếc
Xem thêm →

Khoảng trời xuân

Nắng quá dịu đan xen qua làn tóc
Nắng rất hiền mơn mởn mùi trinh nguyên
Cánh chim bay hòa điệu dưới mây huyền
Trời long lanh,lem áo em xanh thẳm

Thiên nhiên này không khí mang xuân ẩm
Lạnh đầu mùa chị Đông vừa đi qua
Áo em xanh,trắng trong da nỏn nà
Môi duyên dáng bên hàng mai nũng nịu
Xem thêm →

Một đời và mãi mãi

Em là Em thế thôi
Chẳng thay được tạo hóa
Anh muốn làm cỏ lá
Giữ chân em bên đồi

Anh muốn “ Anh “ là “ Em”
Để biết em suy nghĩ
Có yêu anh nhiều xem
Như đêm anh mộng mị

Anh muốn “ Em “ là “ Anh”
Để biết yêu em nhiều
Với em là tất cả
Rộng hơn ngoài biền cả
Xem thêm →

Tình yêu – Quang Nguyễn

Yêu!Trang giấy viết lên những vần thơ
Bằng cả hồn tâm trí sự tôn thờ
Hồn ta hóa thành ngòi bút giọt mực
Viết lên đời tuyệt dịu dòng chân thực

Yêu!Cho tất cả về bến yên bình
Mộng trắng tinh gọi tìm trong giấc ngủ
Yêu…yêu..yêu..yêu bao nhiêu cho đủ
Như sơn khê hay trùng dương biển khơi

Xem thêm →

Anh đừng lặng im khi hai đứa không vui

ANH ĐỪNG LẶNG IM KHI HAI ĐỨA KHÔNG VUI!
(Thoa Pyo)

Chúng ta đã làm gì vào những lúc không vui?
Hay chỉ là lặng im trách người kia không hiểu
Anh có biết không?
vắng anh đời em thiếu!
Mỗi ngày qua ngày, chỉ lại thấy yêu hơn!

Hay là anh muốn chúng mình lại cô đơn
Bắt đầu lại hành trình bước một mình đơn độc?
Hay sẽ bỏ em một mình… mùa rối tóc?
Ừ thì đúng mà…chắc anh chán…em yêu!

Tuổi xuân của em lơ lửng tựa cánh diều
Nhưng anh có biết bầu trời em…phấp phới?
Em chưa từng nghĩ đến một vùng trời mới
Khi mặc định rằng, bầu trời đó…là anh!

Khi mà chúng mình bắt đầu sự quẩn quanh
Cánh diều em buồn, úp lòng vào mặt đất
Bầu trời của em phải chăng là quá chật?
Cho một tình yêu?
Cho một sự mở lời?

Anh muốn lặng im?
Ừ thế để vậy thôi!
Em nào bắt được khi anh không muốn nói
Em muốn sẻ chia, đâu muốn anh mệt mỏi

Còn yêu em thì…anh hãy nói…nghe anh!

Xem thêm →

Gió và tôi

Đêm nay gió lại ghé thăm phòng
Mang hơi buồn nỗi khắc khoải chờ mong
Cả cuộc đời gió cứ mãi long đong
Gió miên man gió ưu phiền lắng đọng

Ta chạnh lòng, ừ ta cũng như gió
Ta cũng buồn nỗi mong hằn mắt đỏ
Ước một ngày biệt trần gian kiếp trọ
Để tình buồn hoá cát bụi tàn tro Xem thêm →

Lời em kể

Anh kể em nghe rất nhiều về biển
Muôn trùng khơi xô đẩy thuyền ra xa
Bờ cát trắng ôm nõn nà sóng bạc
Hàng phi lao khẽ hát khúc tình ca

Em biết không nơi anh đã sinh ra
Mùa mưa lũ cuốn phù sa ngầu đỏ
Mùa hè xanh từng cơn gió hát ru
Ngọt ngào sao trời mùa thu êm ả.

Hoa oải Hương ( bản quyền Thobuon.com)

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top