Mưa quên ngừng, dòng nước mãi rơi rơi
Vắng anh rồi…Ngõ quen như…xa lạ
Vắng anh rồi…xa cách bởi bể dâu
Vắng anh rồi…mảnh hồn em loang lở
Vết thương này vẫn lổ trổ trong tim
Vắng anh rồi…con phố lạnh lùng thêm
Hàng cây đứng rũ mình yên lặng quá
Vắng anh rồi…mùa thu thôi rụng lá
Nắng phơi mình trên phiến đá hoàng hôn
Vắng anh rồi…cho ai đó cô đơn