Mượn Thanh Vân

MƯỢN !
Anh cho em mượn bờ vai
Một vòng tay ấm nhiều ngày, được không?
Mượn thêm một ít gió đông
Để em quên hết chuyện lòng hôm xưa
Mượn trời một chút nắng mưa
Ông tơ một mối duyên thừa trăm năm
Mượn thêm một ánh trăng rằm
Cho em thao thức, đêm nằm nhớ ai!
Trả anh một mớ trầu cay
Một buồng cau thắm cột dây tơ hồng
Trả anh hai tiếng: vợ chồng
Đêm xuân hai đứa một phòng, chung chăn
Trả thêm hai đứa con ngoan
Trả luôn hiếu nghĩa họ hàng gần xa
Tặng anh tim nhỏ làm quà
Chúng mình hai đứa một nhà, chịu không ?
THANH VÂN 

Về đi em

Về đi em nắng tràn trên áo mỏng
Đứng làm chi cát nhũng dưới chân rồi
Mình đi về vẫn nghe đời dào dạt
Sóng vỗ bờ như cuốn tháng năm trôi
Về đi em gió hôn đùa trên tóc
Anh ghen thầm gió mãi rối vai em
Bao thương nhớ mình gửi theo mây biếc
Cũng có ngày vơi bớt những muộn phiền
Về đi em nắng chiều dần buông xuống
Chim hải âu cũng đã vội thưa dần
Anh sẽ nói _ nói thật nhiều với biển
Đừng làm em tôi sầu nữa giữa mênh mông
Thôi về nhé_ đứng đây làm chi nữa
Em cứ buồn làm biển cứ buồn theo
Em có thấy sóng tung hoa trên cát
Cho ngày mai hy vọng ước mơ nhiều.
VanthaoBlog

Chạm tay vào nỗi nhớ

Em bắt đầu chạm tay vào nỗi nhớ.
Những yêu thương trăn trở dậy trong đêm.
Cầm điện thoại trên tay, cảm giác lại êm đềm
Miệng mỉm cười, lòng rộn ràng đến lạ.
Dẫu biết rằng chưa có được tất cả
Một lời sẻ chia để quên đi những vất vả đời thường
Một tiếng vỗ về cho qua nhanh những trăn trở yêu thương
Nhưng đã có nụ cười, ta trao nhau mỗi lần gặp mặt.

Xem thêm →

Em sẽ giữ hộ anh

Những nỗi buồn,em sẽ giữ hộ anh
Quên đi nhé và bình yên đi nhé
Tất cả vừa qua chỉ là cơn gió nhẹ
Đừng để dành những con sóng trong tim
Những niềm vui,anh cứ giữ hộ em
Là ngày nắng và những miền thương khát
Đêm qua thôi,em còn nghe anh hát
Những lời ngọt ngào mà thấy bỏng rát tim

Xem thêm →

Có một người như thế

Có một người đã từng vuốt tóc tôi
Dịu dàng bảo tôi: ”Có anh rồi, đừng khóc”
Tôi mỉm cười quên hết bao khó nhọc
Tôi nghĩ mình hạnh phúc nhất thế gian.
Có một người từng xen ngón tay đan
Dắt tôi qua những đoạn đường xuôi ngược
Siết chặt bàn tay nói: ”Không để em đi lạc
Em là người quan trọng nhất đời anh”.
Có một người đã từng chạy rất nhanh
Khi biết tôi mặc phong phanh ngày bão
Chỉ để đuổi theo đưa cho tôi tấm áo
Ôm tôi vào lòng, anh khẽ bảo: ”Lạnh không?”
Có một người hứa cùng tôi qua hết mùa đông
Cả mùa xuân và mùa thu, mùa hạ
”Trong tim anh, em đã là tất cả
Suốt cuộc đời chỉ yêu có mình em”.
Có một người đã từng thức suốt đêm
Tôi sốt cao, anh không yên tâm ngủ
Lo tôi tỉnh rồi, không thấy anh tôi sợ
Hạnh phúc vỡ òa khi tôi có anh yêu.
Sưu tầm

Nói với anh

NÓI VỚI ANH !

Em giấu nỗi buồn vào tận đáy tim
Hư hao bỗng tìm về trong ánh mắt
Mùa xuân đến mà nghe hồn lạnh ngắt
Băng giá nào còn vướng buổi tàn đông
Em nhớ anh nhiều, anh biết không?
Ai có đợi ai bên con đường mang tên: cách trở
Bước sang ngang sau yêu thương lầm lỡ
Ai vô tình nên xé nát tim côi!
Câm nín để nhìn thiên hạ có đôi
Hoảng hốt khi biết mình mất nhau mãi mãi
Tim lạnh giá chợt bừng lên như lửa cháy
Cháy tan hoang, còn lại đống tro tàn
Cố giấu tình vào giọt nắng chứa chan
Mưa rơi mãi, rơi hoài trên mi mắt
Tình như sao băng, lóe lên rồi vụt tắt
Nghe thẩn thờ khi chậm mất một giây
Mang vết tình sầu đem gửi gió mây
Mây lặng lẽ tìm em rồi trả lại
Em ra chợ đời, rao bán nỗi buồn ngang trái
Đừng dại khờ mua lấy, nhớ nghe anh!
THANH VÂN

Thơ tình anh muốn nói

Thơ tình anh muốn nói

Anh chưa từng dùng ba chữ…”anh yêu em”
Vì anh thích người ta yêu nhau bằng tâm hơn lời nói
Sự dối nằm ở đâu? Khó chi phải hỏi…
Là nó có từ…nơi chót lưỡi đầu môi.
Tình yêu không cần ngôn từ hoa mỹ xa xôi
Đôi khi một ánh nhìn, là cái nắm tay…
Một cuộc tâm tình, hay nụ hôn thoáng qua nhanh chóng
Nhưng đủ ấm nồng…cháy bỏng yêu thương!
Lắm lúc trời mưa hai đứa chung đường
Đơn giản là anh biết nhường em chiếc áo…
Những thứ anh trao không gì cao xa cả
Ta thấy ngọt ngào, hạnh phúc thế là hơn
Trong tình yêu ai chẳng lúc giận hờn
Cái chính là anh không để em cô đơn hay bỏ mặc…
Anh sẽ cạnh bên lau hộ em dòng nước mắt
Cho bao tủi buồn thôi chen giữa đôi tim…
Anh chưa từng dùng ba chữ…”anh yêu em”
Nhưng tình cảm của anh đã nói với em ngàn lời anh muốn nói
Giản dị, đời thường không mang điều gian dối
Có phải là thứ ta cần…để giữ chặt mọi yêu thương?!
Stam

Kẻ thứ ba

Kẻ thứ ba

Đêm nào tôi cũng chờ tin nhắn
Của một người tôi hết mực yêu thương
Nhưng buồn rằng người đó nào đâu biết
Vẫn điềm nhiên, chẳng vương vấn, lụy sầu
Tôi hận mình, tuy là người tới trước
Nhưng nhát gan, nên chẳng dám nói ra
Cứ im lặng, ngỡ người ta đã thấu
Thế mà giờ mình là kẻ thứ ba
Người đó vẫn hồn nhiên, nào biết
Rằng tôi thương người đó rất nhiều
Vẫn canh cánh bên lòng da diết
Biết bao giờ mới nói được ra đây?
Làm sao xóa được hai chữ “bạn thân”?
Để níu lại cho gần thêm, bạn nhỉ
Khoảng cách hai ta ngày càng xa quá
Có lẽ nào là mãi mãi, bạn ơi!
Tâm Bình

Ở lại đi

Ở LẠI ĐI…

Hãy ở cạnh nhau qua mưa nắng
Dẫu trái tim sẽ có lúc về già
Tình yêu này rồi sẽ bớt thiết tha
Nhưng ở lại, hãy vì nhau ở lại.
Trái tim ta là những vườn cây trái
Ủ hương yêu cho gió ngọt theo người
Bàn tay này còn ấm những lần hơi
Chờ để ủ bàn tay người chớm lạnh.
Ở lại đi vì những mùa mưa nắng
Người có ta cho những lúc chao lòng
Ngôi nhà này gạt gió những mùa Đông
Chỉ giữ lại hơi ấm và ước nguyện.
Ở lại đi, còn rất nhiều câu chuyện
Ta giữ riêng và muốn kể cho người
Rất nhiều điều ta giữ giữa đêm khuya
Chờ người để mở lòng và thấu hiểu.
ST
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top