Em vẫn là em

Em vẫn là em

Không có anh – em cũng vẫn là em.
Tim vẫn đập bảy mươi lần một phút.
Vẫn mạnh mẽ có…chút hơi bướng bỉnh.
Miệng vẫn cười, nước mắt vẫn không rơi!
Không có anh – em cũng chỉ thế thôi
Thích phấn son, thích điệu đà làm dáng
Thích bật mãi một bài không thay đổi
Tiếng phone reo – tay vẫn bấm rất nhanh!
Không có anh – em vẫn chỉ là em
Mắt xoe tròn khi thấy chàng trai đẹp
Vẫn tự tin bước ra đường vui vẻ
Vẫn ngượng ngùng khi ai đó làm quen!
Không có anh – thì cũng em đấy thôi
Chỉ có điều… nói dối nhiều hơn trước
Học được cách giấu cảm xúc điêu luyện
Nhớ anh nhiều – nhưng miệng vẫn nói không ♥
Sưu tầm

Một mình tôi lang thang trên phố

Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả,
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi…
Có khi nào, anh chợt nhớ đến tôi?
Nhớ cô bé, nhớ một người xa lạ
Trong trẻo quá khiến lòng oi ả
Chút muộn phiền… xin gửi lại… phố đông.
Ai chợt qua, có phải là anh không?!
Sao giống quá, hình như không giống.
Niềm vui chợt đến bỗng trở thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh.
Tôi vẫn đi trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả.
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không…
Sưu tầm ( Thơ buồn hay)

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…
Chảng biết vì sao lại nhớ anh
Hoa buồn, phố vắng, nắng mong manh 
Hồn thơ bỗng giục tình lai láng 
Ai biết cùng ai chút tình này …

Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Chim buồn quên hót, nước quên xanh 
Chiều nay có người con gái ấy 
Tóc gió quên bay một chữ buồn …
Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Hay vì anh đến quá trong lành 
Cơn gió chiều nay hồn em động 
Một chút hương bay, một chút nồng …

Một chiều

Một chiều

Có một chiều em không biết đi đâu 
Đôi chân mỏi có một chiều chân mỏi 
Anh đâu biết có một chiều muốn khóc 
Sợ mai này : một chiều có nhau không ?
Có một chiều ta bỗng ngẫn ngơ 
Đường một chiều có anh cùng nhau đạp 
Trăm vòng quay có một chiều cùng hát 
Khúc thiên nhiên thanh thản giữa một chiều
Có một chiều em tìm lại nơi xưa 
Nơi có một chiều, ta đã cùng chung lối 
Giờ hai ta có một chiều xuôi, một chiều ngược gió 
Đường chỉ có một chiều sao gặp lại được nhau ?
Sưu tầm ( Thơ tình buồn )

Thơ tình Bờ vai

Bờ vai

Có bờ vai nào đủ rộng không anh?
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người thiếu nữ
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Câu nói dịu dàng ai đã nói với em
Biết rằng cuộc sống không phải chỉ màu đen
Nhưng nhiều khi thấy cần phải khóc
Đã quen với tháng ngày dài cô độc
Một mình băng qua – những tận cùng khó nhọc
Em vẫn tự hào mình chưa bao giờ khóc
Trước bất kì ai ngoài chính bản thân
Nên đừng trách em thoáng chút phân vân
Khi nghe anh nói dựa vào vai anh mà khóc
Nước mắt có thể nào thanh lọc
Lắng lại niềm vui cho nỗi buồn rớt xuống?
Người ta khóc khi khổ đau, khóc cả khi sung sướng
Có một điều duy nhất chung thôi
Nước mắt rơi vì buồn hay vì vui…
Người khóc cũng mong có một bờ vai
Không thể dối rằng lúc mệt mỏi trên đường dài
Em cũng từng ao ước giá có một bờ vai
Nhẹ nhàng, em sẽ ngả vào một chút thôi
Cho muộn phiền theo nước mắt chảy xuôi
Cảm ơn câu nói dịu dàng của ai
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Xóa giùm em nỗi cô độc trong đời
Cho em niềm tin mình đã có một bờ vai.
Sưu tầm

Thơ tình anh nhớ em

Thơ tình Anh nhớ em

Anh nhớ em nhớ cồn cào, da diết
Nhớ những nụ cười, ánh mắt, đôi môi
Nhớ trái tim đập thổn thức liên hồi
Khiến một chàng trai phải bồi hồi, vương vấn
Anh nhớ em, nhớ hàng phố dài bất tận
Những con đường sao quá đỗi thân quen
Nụ hôn đầu trong buổi tối nhá nhem
Làm một chàng trai canh ba còn thao thức
Anh nhớ em…những giận hờn, ấm ức
Khi dỗi hờn, trách móc, làm ngơ
Ôm trầm lấy anh, thì thầm từng nhịp thở
Sống đến bạc đầu, gối mỏi, răng long
Anh nhớ em, lệ ứa trong lòng
Vì đợi, vì chờ, vì ngóng trông mòn mỏi
Để nơi đây mênh mông một cõi
Hỏi đến bao giờ duyên – phận mới gặp nhau?
Sưu tầm

Bỗng mơ

BỖNG MƠ

Bỗng dưng lại muốn một mình
Bỗng dưng lại muốn chút tình nồng say
Bỗng dưng hồn tựa trên mây
Bỗng dưng lại thấy đắm say thơ tình.
Bỗng dưng ánh mắt lung linh
Bỗng dưng lại nhớ bạn tình thơ ca
Bỗng dưng cứ nhớ người ta
Bỗng dưng tự hỏi hay là đã yêu.
Bỗng dưng vương vấn thật nhiều
Bỗng dưng cứ nghĩ bao điều mông lung
Bông dưng em nhớ người dưng
Người không cùng họ,không cùng lối đi.
Bây giờ người ấy làm chi
Có chút say đắm những gì em mơ
Nhớ người tình trải trang thơ
Hỏi lòng ngây dại tim khờ vì sao.
Bỗng nhiên em cứ ước ao
Xây đắp tình cảm ngọt ngào áng thơ.

T.Lan ( Thơ buồn)

Lạy anh, em đi lấy chồng

LẠY ANH, EM ĐI LẤY CHỒNG

Thưở xưa mình hẹn ước cùng nhau
Đợi mai sau kết thành duyên giai ngẫu
Em hạnh phúc bên cạnh người yêu dấu
Anh thay lòng, em nuốt lệ vào tim
Biết bao ngày trên những chuyến xe đêm
Em tìm anh vẫn bặt vô âm tín
Lệ tràn mi, cố dặn lòng câm nín
Khi anh cho người báo tử đến tìm em
Em lạnh lùng, thao thức giữa đêm
Anh đã chết, hay tình xưa đã hết
Đợi anh với những năm dài mỏi mệt
Hứa cùng anh mãi mãi chẳng thay lòng
Cúi lạy anh, em cất bước theo chồng
Thắp nén hương cho anh lần sau cuối
Em đã biết anh đường đời dong ruổi
Đang say sưa cùng những mối tình hờ
Kể từ đây em không thể đợi chờ
Cũng sẽ tin rằng anh không còn nữa
Tình nghĩa không còn, anh đã quên lời hứa
Buông tay rồi, không nặng nợ mà chi.
THANH VÂN
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top