Bài thơ tình dang dở

BÀI THƠ TÌNH DANG DỞ

Em viết bài thơ cho riêng anh…
Bao ngày tháng vẫn cứ hoài dang dở…
Khi cầm bút lòng dâng trào nỗi nhớ
Giọt sầu rơi ,rơi tự bao giờ…
Thương thật nhiều em viết một bài thơ
Đêm hoang vắng với chiều dài nhung nhớ
Tình yêu đầu mấy ai không dang dở.
Vẫn tin yêu gom góp những mong chờ…
Rồi một chiều trời đổ cơn mưa
Bong bóng vỡ trôi theo dòng nước nhỏ
Anh đã đến như cơn mưa mùa hạ..
Rồi tan theo như bọt bóng trước hiên nhà 
Xa nhau rồi. Sao cứ mãi thiết tha
Tình dang dở. Thơ viết hoài vẫn dở…
Người ở nơi đâu? Có còn. Quên, hay nhớ ?…
Bài thơ này em viết tặng riêng anh!.
Mưa rừng chiều

Lời ru cho em

( Ngẫu hứng – viết cho những chàng trai đang yêu ) 
Gửi lời yêu vào gió…
Đến em tôi đêm nay
Xin trăng chớ vội lặn
Cho mênh mang ánh vàng.
Gió ơi đừng thổi mạnh
Gió đừng lay tóc nàng
Hãy mơn man thật khẽ
Thật nhẹ và thật êm
Đôi mắt huyền khép lại
Hàng mi cong dịu hiền.
Ta nhờ gió chút thôi!…
Một chút thôi gió nhé.
Mang dùm ta câu hát
Đến bên nàng đêm nay.
Bài hát có cánh chim
In hình trên gối chiếc
Có vần thơ tha thiết
Nồng nàn và đắm say
À, ơi… À, à… ơi!….
Đêm cũng sắp qua rồi
Trăng gầy treo đầu núi
Gửi lời ru trong gió
Đặt bên gối em nằm.
Lời ru thật êm đềm
Dịu dàng và ấm áp
Gió thay ta hãy hát
Khe khẽ ở bên tai…
Nhẹ thôi…Nhè nhẹ thôi
À ơi… À, à ơi!…
Blog: Mưa rừng chiều 3/2014

Ngẫm – Thùy Trang

Ngẫm !

Thu qua Đông đến Xuân tàn 
Bao nhiêu lá rụng muôn vàn bước chân 
Bồi hồi lòng bỗng bâng khuâng 
Ngẫm về ngày tháng âm thầm đã qua 
Cuộc đời lắm nỗi phong ba 
Ta như hạt cát, bao la giữa trời 
Sống sao trọn nghĩa ở đời 
Lòng đừng ích kỷ, khiến người khóc than 
Chuyện đời vay trả rõ ràng 
Đừng để nước mắt muộn màng lăn rơi 
Giữ mình lý trí thảnh thơi 
Ngày về cát bụi buông xuôi nhẹ lòng!
31.12.2013 MPD (Thùy Trang)

Ngây thơ – Quang Nguyễn

NGÂY THƠ 

Ngày xưa cô bé hay khóc nhòe
Mai ô trang vở chia trái me
Gặp lại , cãi nhau , rồi hờn dỗi
Xa nhau bổng nhớ tìm về hè
Sân trường tinh nguyên tuổi mười ba
Mực tím lem vụng bài thơ “ngà”
Tặng em cô bé tóc hai bím
Má đỏ thẹn thùng chẳng nhận quà
Cô cười tay chỉ vào cây me
Bắt đền tôi hái , đưa tay xòe
Tôi ra đi bỏ mình cô lại
Mắt cô sầu như cay vị the
Rồi ngày nay cô đẹp lạ thường
Tuổi đôi mươi thật là dễ thương
Cô nhìn tôi như người xa lạ
Chẳng còn nhớ người chung lớp trường
Bài thơ ” ngà ” viết giữa mùa hè 
Chẳng ai nhớ thảm sầu tiếng ve
Nàng trách hờn suốt ba năm đợi
Tôi chẳng về chia cùng trái me .
Quang Nguyễn

Thơ tình: nếu anh biết

Nếu anh biết

Nếu ngày mai em mặc áo cô dâu
Ai bên cạnh sẽ vào vai chú rể
Từ quen biết đến yêu nào có dễ
Sao bàn tay lại để lạc bàn tay
Hạnh phúc ban đầu là hạnh phúc mượn vay
Yêu, không yêu, em giở bài đánh cược
Nếu anh biết lúc đi về xuôi ngược
Con tim khờ vẫn say khướt men yêu
Dẫu hiểu rằng đâu nhận được bao nhiêu
Sao đong đếm ít nhiều cho tư lự
Mong chi nữa nụ cười mùa quá khứ
Khi mỗi cuộc đời, một tâm sự lo toan
Kỷ niệm bây giờ chi chít đốm sầu loang
Từng xa xót gởi miền hoang hoải nhớ
Vừa yêu hận khiến buồn vui vô cớ
Giận cái người đã hết nợ nần nhau
Lắm chân thành mà kịp gởi trao đâu
Rồi bất chợt nhận nỗi đau ngoài cuộc
Lời ai oán xóa hoài sao còn thuộc
Chưa bao giờ thôi ước chạm bờ yêu.
Sưu tầm

Thu sầu

THU SẦU

Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối,
Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !?
Không biết giờ đây nơi đó người đi,
Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng?
Tay mong ai, tay trở thành dại vụng,
Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu !
Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu
Đầy ắp kín, hàng tên “Người” nắn nót…
Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt,
Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya!
Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa,
Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ…
Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ
Chớp nhẹ hoài chỉ sơ…gio.t lệ rơi…
Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi,
Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc…
Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc,
Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua…
Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà,
Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ…
Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man…
Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn…
Thu Tâm
Trang thơ tìnhthơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay chúc các bạn vui vẻ .!

Mùa Thu nhớ

Mùa Thu nhớ ……..

Bên anh vẫn nắng vàng lên rực rỡ 
Chiều tám giờ trời vẫn tráng mầu guơng 
Chẳng mờ giăng mây xám chốn lưng đồi 
Và thu nữa chưa về trong buớc nhẹ 
Có phải chăng nhớ buồn lên ảo tuởng 
Để lòng nghe con gió chuyển sang mùa 
Để man man nàng thu sang buớc sớm 
Giữa sân truờng lơ lửng lá vàng bay 
Mùa Thu đến là chẳng còn xa cách 
Tháng Hè qua vang tiếng trống tựu truờng 
Em lại nhớ và nhắc ta …rừng xưa lại 
Dẫm lá vàng .. ngơ ngác ..mắt mầu nai 
Em đã lại …
và lòng anh nghe thảng thốt 
Xa sân truờng ..chẳng nhớ ..đã bao Thu ..???
Sưu tầm

Hồn thu học trò

Hồn thu học trò 

Chiều nay nắng nhuộm hàng cây 
Vòng xe lăn bánh xinh xinh cặp cầm 
Nhẹ nhàng chân nhả những vòng 
Trắng trong mầu áo gieo đầy mộng vuơng 
Chiều nay gió thoảng mùi huơng 
để nghe tuởng nhớ mi cong ánh nhìn 
Mòng mọng học trò môi duyên 
Hồn trôi bến cũ con thuyền sông xưa 
Nhớ nguời mắt liếc đong đưa 
Nhớ thời cỏ dại ngây ngô tuổi đời 
Tóc ai ,sợi ngắn sợi dài 
Còn vuơng còn quấn còn quàng buồng tim 
Một thời hoa mộng tiếng chim 
Lắng trong ký ức muôn hình xa xăm 
Bờ môi hong chút nắng hồng 
Nghe mầu phuợng cháy lỡ làng niềm đau 
Nguời ơi ! giờ ở nơi đâu 
Guốc kia còn tiếng xa gần hôm nao 
Nguời còn nhớ nón ngiêng trao 
Mắt nai len lén dạt dào rẩy run 
Chiều nay tim tiếng trống tùng 
Nghe trong thuơng nhớ dây chùng đàn xưa 
Tuổi thơ nốt nhạc rơi dòng 
Âm vang một thuả bềnh bồng viễn du 
…….
Hôm nay lại tím tâm tư
Nhắc chi ảnh cũ hồn thu học trò ?

Trang thơ tìnhthơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay chúc các bạn vui vẻ .!

Tình thu

TÌNH THU…

Thu đã về rồi phaỉ không anh 
bên song .. nhìn lá rơì lìa cành 
chủt dạ ngẩn ngơ lòng cô quạnh 
Ừ chẳc bên người ..củng thu sang 
Nơi đó giỏ Thu lạnh không anh ..!
cỏ làm anh se sẳt trong lòng 
để em gởi chủt tơ trời nẳng 
dệt mảnh tình nồng sưởi ẩm anh ?
Nơi đỏ sương thu nhiều không anh 
cỏ làm lạnh lả cỏ bên thềm
cỏ làm anh nghe lòng giả buổt 
nhở chủt ồn ào của phố nhỏ xưa …
Nơi đỏ mây thu nhiều không anh ..!
bềnh bồng trôi hay vẩn phủ quanh đồi 
em xin chủt giỏ đưa mây loảng 
hưởng về đây cho em thẩy anh .. !

Thơ tình: em đâu biết

Em đâu biết là mỗi lần sóng vỗ
Là mỗi lần xô cát đâu anh
Em đâu biết mỗi khi buồm no gió
Sóng nồng nàn đưa thuyền ra khơi xa…
Em đâu biết những con thuyền đêm đêm
Chưa ngủ được bởi sóng còn thao thức
Khao khát lắm lòng biển xanh màu mắt
Thuyền về đâu trong thăm thẳm đại dương…
Em đâu biết mỗi chiều thu sóng vỗ
Thuyền rì rào cùng sóng ra khơi
Giữa muôn trùng sóng không biết nghỉ ngơi
Chưa vỗ vào bờ dừng lại cuốn ra khơi…
Em đâu biết chân trời xa xa tắp
Có những gì mà thuyền mãi ra đi
Cơn gió nhẹ xuôi chèo thuyền mát mái
Sóng rì rào nâng bước dịu êm êm…
Em đâu biết thuyền lênh đênh mãi miết
Vì hải đăng còn tỏa ánh lung linh
Trăng nghiêng bóng ánh vàng lấp lánh
Về đâu em!… Con thuyền nhỏ mong manh…
Theo blog: Banglanghoatim
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top