Thương lắm tóc dài ơi

THƯƠNG LẮM, TÓC DÀI ƠI!

Nhớ thời mười chín, đôi mươi
Gặp em, tôi bỗng sững người nhìn em!
Tóc dài đen mượt đến duyên
Xoà buông tha thướt, dịu hiền làm sao.
Mới đôi câu hỏi câu chào
Mà thân thiết tự khi nào chẳng hay
Nắng chiều tóc gió bay bay
Đã mê ánh mắt, lại say má hường..
Thế rồi, mỗi đứa một phương
Tôi mang suối tóc dài tuôn trong đời.
Tóc dài ơi, tóc dài ơi!
Thướt tha mái tóc thay lời con tim.
Bây giờ tôi gặp lại em
Ngập ngừng muốn gọi, sao nhìn chẳng ra
Vẫn là ánh mắt thẳm xa
Em tôi, tóc ngắn rối xoà chấm vai…
Tìm đâu mái tóc suôn dài
Bao nhiêu xuân sắc của thời mộng mơ?
Đâu rồi em của ngày xưa
Cái ngày tiếng sét sững sờ tình tôi?
Hỏi ra, tôi mới lặng ngưòi
Tóc em cắt bán mất rồi… còn đâu!
Bỗng nhiên em khẽ ngoái đầu
Nhìn con, hai đứa dắt nhau tới trường.
Vẳng xa ở cuối con đường
Tiếng rao bán tóc, buồn thương não nề…
PHẠM THANH CẢI

Gánh thơ về với người

GÁNH THƠ VỀ VỚI NGƯỜI 

Có một đêm nghe mưa nhớ Tân Hồng 
Thả nỗi lòng như về tận quê hương 
Con đường xưa ta đi từng bước nhẹ 
Gặp bóng mẹ mắt đẫm hai hàng mi 
Ta đã nghe tiếng thì thầm cỏ lá 
Trăng dậy thì hút sắc những tháng qua 
Như cô gái Tân Hồng bao chàng ngó 
Như chuyến đò về kịp chở trăng thơ 
Nhà ai xa đèn dầu sáng lấp ló 
Đêm dịu hiền ngoài ngõ có ai trông ? 
À …. Cô gái Tân Hồng ta yêu đó ! 
Tình ngạt hương cho bay khắp mọi miền 
Đây chân trời thị trấn những ngày nhớ 
Đã tắt lịm rồi tìm về trong mơ 
Ta viết thơ những đêm trời nhỏ lệ 
Cho ướt dầm tâm hồn kể trong đêm 
Và lạnh ngắt đóng băng tim gan lại 
Nhốt kỉ niệm giữa năm tháng nơi đây 
Có phải em ! Sa Rài người thương nhớ 
Để thi nhân gánh thơ về với người .
Quang Nguyễn

Giận hờn

GIẬN HỜN

Em giận hờn nói…sẽ chẳng nhớ anh
Em dằn lòng sẽ biến thành người khác
Sẽ mạnh mẽ hơn và sẽ không còn khóc
Mỗi khi buồn mang ảnh cũ ra xem
Em giận hờn nói… rồi em sẽ quên
Ta hãy coi nhau chỉ như hai người bạn
Chẳng có gì đậm sâu nên dễ dàng phai nhạt
Em không cần anh…em…có thể… mình em
Em giận hờn nói…em sẽ mãi lặng im
Không hỏi han không quan tâm gì cả
Mặc anh buồn – vui, kệ anh vất vả
Ốm cũng chẳng thèm thương đấy, biết không???
Em giận hờn nói…em đã hết ngóng trông
Em giận hờn bảo… mình đừng yêu nhau nữa…
Nhưng sâu thẳm nơi đáy tim vẫn cháy lên ngọn lửa
Vì dối được anh…sao dối được chính mình?
St

Vu vơ thôi

Vu vơ thôi

Em và mùa_ cũng vu vơ thôi
Nhành thơ trắng treo song buồn quạnh quẻ
Tóc gió thôi bay..ơi chiều lặng lẽ
Khoát vai mềm hờ hững mảng sương giăng
Tim tím hoàng hôn ngút ngát sa mù
Dõi mắt mong chờ người nơi xa thẳm
Tháng tám nhạt dần, héo hon hương ấm
Cạn bóng ngày chợt tắt giữa đời nhau
Anh về chưa? Nghe lành lạnh gió lùa
Nắng bàng bạc hàng cây xanh cuối phố
Con chim nhỏ đang bơ vơ tìm tổ
Lá vàng rơi..nhè nhẹ..vỡ thu rồi..!
 
Thanh Vân

Thơ tình yêu – Tình em

Tình em

Em có khóc đâu anh ?…
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau
Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau …
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu …
Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười …!!!
-st-

Hương sứ – Quang Nguyễn

HƯƠNG SỨ 

Đêm nay anh về 
Tìm mùi hương hoa sứ 
Từ ngày ta xa nhau , hương nhạt theo tháng ngày 
Vẫn nhớ mùi tách trà 
Lâng hương hoa sứ lạ 
Đom đóm về đốt đèn
Rực sáng tình đôi ta 
Bỗng nhiên hai năm thành xa lạ 
Hoa sứ chẳng còn mùi hương tỏa
Con đường anh qua , không còn gió thoảng mùi 
Đêm nay anh về 
Thui thủi con đường năm cũ 
Vẫn nhớ mùi tóc em , ủ hương hoa sứ thơm 
Đom đóm nay chẳng về 
Gió thổi miền sơn khê 
Đâu rồi những ánh đèn quanh thân xứ 
Em lấy chồng về xứ lạ hai năm .
Quang Nguyễn

Phố vắng chiều mưa

********PHỐ VẮNG CHIỀU MƯA******

 Chiều mưa phố vắng lạnh hồn tôi
Tiễn buớc nguời đi hết thật rồi
Đã biết rằng em không trở lại
Mà sao vẫn đợi mặc đời trôi
Chiều mưa phố vắng lạnh hồn ngây
Lệ đắng trôi theo nỗi nhớ đầy
Khắc khoải hồn mơ bao kỉ niệm
Nghe buồn phảng phất tựa làn mây

Xem thêm →

Nhớ gái nhỏ

NHỚ GÁI NHỎ 

Mai anh đi Gái Nhỏ chớ khóc nhé 
Trang vở mộng đừng chép ngày tháng buồn 
Sao quên được tóc dài bay nhè nhẹ
Như thu vàng yểu điệu hạt mưa tuôn 
Anh sẽ nhớ áo dài ngày khai giảng 
Nét dịu dàng quyến rũ ngất hồn anh 
Thôi chia tay những kỉ niệm năm tháng 
Mang hành trang trên những bước đường quanh 
Em trao anh cơn nắng ngày cuối hạ 
Anh mang theo suốt cả mùa đông dài 
Gái Nhỏ ơi ! Mùa hạ tuôn sợi nhớ 
Phượng rơi buồn như nhớ đôi mắt nai 
Đôi mắt ấy trong veo như hạt ngọc 
Tóc bím nhỏ nghề ngộ tuổi ô mai 
Anh sẽ về khi bằng lăng tím ngõ 
Cho tình đầu lên hương nồng bay xa .
Quang Nguyễn

Viết cho người – Quang Nguyễn

VIẾT CHO NGƯỜI

Mùa thu qua cửa
Đi tìm cơn mưa chiều thứ bảy
Mối tình đầu lem ướt dưới mưa bay
Mùa thu còn đó ..
Xơ xác từng chiếc lá

Tiếng chim ca , ngậm ngùi trong khản vọng
Đi tìm người …
Con song mùa hạ cạn
Rồi thu sang nắng vàng đượm mắt sầu
Người nơi đâu ….
Hồn tôi những thu cũ
Lá rơi đầy trên những vùng kỷ niệm

Đi tìm người ….Suốt cả một đời si .

Quang Nguyễn

Lặng thinh Tây Hồ

Lặng thinh Tây Hồ

Hỡi người tình của tôi ơi.
Anh vừa dạo một vòng Hồ Tây.
Con người đầy rẫy nơi đây.
Anh vẫn nhớ nhung một bóng hình,
Của người tình tôi chung thủy.
Bóng dáng em in dưới bóng nước.
Đẹp lung linh và huyền ảo,
Như mối tình của chúng ta,
Cũng mông mơ lung linh và trong sáng.
Em ơi cứ lặng yên thôi.
Lắng nghe dưới nước đáy hồ reo,
Em ơi cữ lặng thinh chớ nói nhiều.
Lắng nghe rung động của con tim.
Em ơi có nghe thấy gì không?
Có tiếng gió lao xao,
Anh nhờ gió gửi tới em,
Lời yêu thương chân thành. 
Thái Dương
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top