Bóng Thời Gian

Hôm nay đã đến thu chưa

Trên sân đầy những lá vừa rơi qua
Nghiêng nghiêng bóng ánh trăng tà
Tàn phai từ độ người xa…chưa về
Mưa rơi làm ướt câu thề
Giàn hoa tím cũng bốn bề gió bay
Khi nào mới tỉnh giấc say?
Luyến lưu gì nữa còn ai.nhớ mà……!
Gom đầy kỉ niệm đôi ta
Mà đem hoả táng lệ nhoà tim đau
Tro tàn còn cất được sao?
Mỗi khi gió cuộn hạt nào.. đã rơi….
Tiếc gì nữa cũng một thời
Tiếc gì nữa một khoảng trời ..đã xa
Giữa trời với biển bao la
Thời gian chìm lắng cho ta quên mình….
Băng Nguyệt

Anh Biết Em Đi

Anh biết em đi chẳng trở về

Dăm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.
Em nhớ làm chi tiếng ái ân
Đàn xưa đã lỡ khúc dương cầm
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.
Bên gốc thông già ta lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc xuân thì.
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gốc thông già ta lỡ ghị
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm
Ái ân sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em.
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn…
Em đừng nên giận tình phai lạt
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.
Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về. 
Thái Can

Chia tay anh

Chia tay anh em buồn lắm

Người ra đi chẳng lời đắng cay
Anh ra đi tìm hạnh phúc mới
Em ở lại cảm thấy cô đơn
Thiếu anh em cảm giác thiếu hơi thở
Biết kiếm đâu hơi thở ngọt ngào
Đành nhớ lại khoảnh kí ức xa xôi
Nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau
Cũng là nơi chúng ta từ giã
Biết là yêu tìm hạnh phúc rất khó
Nhưng cố giữ cũng chẳng được gì
Thôi thì người hãy bước đi đi
Đừng tìm tôi khi người đau khổ
Thà tôi đau đau 1 lần rồi bỏ
Không có cửa đau 1 lần thứ 2
Nguyễn Thị Thúy Loan

Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh 

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi 
Ngược lòng mình tìm về nông nổi 
Lãng du đi vô định cánh chim trời 


Em ngược thời gian, em ngược không gian 

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm 
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh 


Mang bao điều em muốn nói cùng anh 

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá 
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em? 


Em trở về im lặng của đêm 

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ 
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió 
Riêng chiều này – em biết, một mình em… 
Sưu tầm

Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất

Có bao nhiêu người đang sống quanh tôi

Vẫn tự hỏi mình thế nào là hạnh phúc
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Không phải kiếm tìm ở đâu đó quá xa.
Hạnh phúc nằm trong bàn tay mỗi chúng ta
Hãy mở ra và đón chào nó nhé
Hãy đưa tay đón ánh mai và mỉm cười thật khẽ
Hãy nâng gót xinh tặng phố nét dịu dàng.
Hạnh phúc không lưu trên gương mặt hoang mang
Không khắc dấu ưu phiền qua ánh mắt
Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhất
Từ nụ cười và đôi tay biết nâng niu.
Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất |  Ruby Vân Anh.

Trăng cuối năm

Trăng mờ treo giữa trời cao

Cuối năm trăng lặng lo âu điều gì?
Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
Dẫu trăng là Nguyệt, Hằng Nga vẫn buồn
Trăng khuya chênh chếch cô đơn
Sáng mờ huyền ảo lạnh cơn nỗi niềm
Tròn thương, khuyết nhớ cuối năm
Trăng nằm đơn độc xa xăm cuối trời
Cái gì cũng có một thời (*)
Biết bao chuyện để con người băn khoăn
Trăng như mắt của trời đêm
Dõi miền thăm thẳm u trầm hồn khuya
Lòng thương xót Chúa bao la
Cuối năm xin Chúa thứ tha lỗi lầm
Trăng đời con vẫn âm thầm
Xin Ngài khơi sáng để tôn vinh Ngài
TRẦM THIÊN THU
Cuối năm Quý Tỵ 2013, chờ Xuân Giáp Ngọ 2014
(*) Gv 3:1-8.

Bài thơ tình mùa xuân

Bài thơ tình mùa xuân tôi viết

Vẫn là em ngày ấy quê nhà
Vẫn cái xóm chợ Chùa bé nhỏ
Ngôi đình làng – Bến nước – Cây đa!
Ôi miền Trung tết về thật quý
Làng tuy nghèo mà nặng tình thương
Mùa xuân đến ai cũng thành thi sỹ
Sỏi đá khô cằn bỗng thơm hương
Tôi nhớ lắm bạn bè cùng lớp
Tết đi chơi chân đất đầu trần
Một tấm áo hoa như bây giờ chẳng có
Mà rạng ngời khuôn mặt một trời xuân!
Khi lớn lên xa nhà đi công tác
Buồn vui đủ thứ trăm miền!…
Bài thơ tình mùa xuân tôi viết
Tóc vai gầy ngày ấy!… Vẫn là em!

Mùa Xuân của lính

Thơ xuân

Gửi tặng em những dòng thơ mới viết
Thơ ngỡ ngàng say sắc nắng hương xuân
Thơ của lính không hay em chớ trách
Giữa rừng già viết vội đón nàng xuân.
Vui xuân
Ba mươi bên bếp ngồi trong bánh
Đốt lửa đêm dài vui hát ca
Ấm êm câu hát đàn văng tiếng
So phím đàn ngân giọng đón nàng xuân.
Hương xuân
Bỡ ngỡ xôn xao gió thẹn thùng
Fisroin rừng vắng đượm hương xuân
Ngất ngây hưng phấn mừng xuân mới
Năm hết, đông tàn – vui đón xuân.

Đón xuân
Đón xuân về ta chẳng có hoa mai
Trên chốt vắng giao thừa mơ tiếng hát
Lá cuối đông rơi rụng đỏ góc rừng
Ta ngắm mãi tưởng chừng như xác pháo.
Sưu tầm

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top