Thơ tình một mình Anna Lyn

Một mình hết đứng lại ngồi

Giáng Sinh đã đến thật rồi đó sao
Chúa ơi Chúa ở trên cao
Ban cho một đấng anh hào được không?
Nếu mà Chúa cứ lòng vòng
Lỡ không qua khỏi mùa đông Chúa đền.
Đấy là năm ngoái đó nhá.
Năm nay khá hơn rất nhiều:
MỘT MÌNH
Lo chi mà phải đứng ngồi
Kiểu như “chịu đấm ăn xôi” đó mà
Mặc thiên hạ nói vào ra
Nào là gái ế,gái già đã sao
Một mình thoải mái biết bao
Shopping,ăn uống xong vào ngủ ngon.
Anna Lyn

Đợi anh…Anna Lyn

Tưởng rằng rồi sẽ nguôi quên 

Đêm nay lòng bỗng dậy lên nỗi niềm
Sương sa đậu xuống mắt em 
Còn riêng một bóng bên triền tháng năm. 
Tiết trời cũng sắp tàn đông 
Mảnh hồn đưa đẩy thăng trầm lối qua
Khi nao nắng chạm vai ngà 
Lá xanh sắc lá, ngát hoa hương tình?. 
Trao anh hết thảy bình minh 
Em ôm nặng hạt lặng thinh mưa đời
Gió đùa trên ngọn tóc lơi 
Hình như phân nửa rối bời sương sa?. 
Đợi anh ngày lại bước qua…
Anna Lyn

Thoáng nghe hạnh phúc về

Em xé tờ lịch cũ

Vò nát cả hư hao
Mang bỏ trong quá khứ
Thầm một chút khát khao.
Vừa bước sang ngày mới
Sương ướm nhẹ cành mai
Xa buông ngang giọt nắng
Miên man giấc mộng dài.
Cho em chút màu xanh
Nhuộm tình ta thưở đó
Như xuân đi ngoài ngõ
Thoáng nghe hạnh phúc về.
Anna Lyn

Chùm thơ “Những phút giây bừng sáng”

Những phút giây bừng sáng

Thơ của Ái Nữ
1
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Mọi âm thanh trên thế gian đều ngừng bặt
Riêng hai con tim chung nhịp đập khát khao.
Khi ta nhìn vào mắt nhau
Muôn khúc nhạc ngân vang, chim trời nhảy múa
Mùa xuân bừng sáng khắp nơi.
Anh yêu ơi
Cả vũ trụ ấm trong hơi thở
Chúng ta bay lên giữa muôn vì tinh tú
Không gian dậy tiếng yêu thương.
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Hương muôn hoa đượm thành mật ngọt
Bầy ong nhộn nhịp bay về xây tổ mới
Bầu trời rộn rã tiếng chim.
Khi anh nói “Anh yêu em!”
Muôn gương mặt nở nụ cười rạng rỡ
Những dòng sông lao nhanh về biển cả
Bao tươi xanh ngời trên cây lá
Cuộc đời có thêm thi sĩ là em.
2
Phải kể chuyện của chúng mình ra sao
Khi tình yêu giản đơn như lẽ sống
Không có điều tầm thường trói buộc
Không gì ngăn tâm hồn hai nửa hướng về nhau.
Phải kể chuyện của chúng mình ra sao
Khi khoảng cách không gian giữa đôi ta chưa gần lại
Tay anh chưa một lần được nắm tay em.
Vâng, chỉ là chuyện đôi trái tim
Chung ước mơ, chung niềm tin ấp ủ
Đã sống trong nhau thủ thỉ tâm tình
Vượt qua đêm dài cho đến bình minh
Bỗng hóa mặt trời rực rỡ.
Em không còn viết những chuyện tình tưởng tượng
Bởi đã viết ra câu chuyện của riêng mình
Anh không còn gieo những vần thơ buồn bã xót thương
Vì tình yêu em đến xóa đi tất cả
Ngọn lửa tình yêu xua đi băng giá
Phá tan đau thương trong cuộc đời này…
Vâng, tặng phẩm diệu kỳ đã tặng ban như thế
Xin dâng trọn cho đời tiếng hát mê say.
3
Anh đến với em khi bị trúng thương
Sâu tới mức làm tâm hồn gãy cánh
Anh chới với trong mênh mông tuyệt vọng
Em bắt lấy đem về góc nhỏ của em
Em cuốn anh trong dải lụa thật êm
Hà hơi ấm cho trái tim chết ngất
Trái tim anh dần dần tỉnh giấc
Khóc kể em nghe mình chết vì đâu.
Em thấy anh mới thật đáng thương sao
Nhìn anh khóc mà em yêu, yêu quá
Vỗ về anh bằng lời ru thương nhớ
Nuôi dưỡng anh bằng phương thuốc tình yêu
Ấp ủ anh mỗi sớm mỗi chiều
Quên cả trái tim em mưa gió.
Đến một sớm khi bình minh gõ cửa
Em giục giã anh trong tê tái biệt ly:
“Vết thương đã lành sao anh chẳng bay đi?
Em cũng như anh yêu bầu trời phóng khoáng”.
Anh vẫn bên em tần ngần rũ cánh
Bởi anh quen hơi ấm của em rồi.
Em chợt hiểu ra, vui sướng mỉm cười
“Em yêu ơi, bay cùng anh nhé!”
4
Đêm dài và rộng
Em tìm anh trong nỗi nhớ thẳm sâu
Trong dòng tư duy xiết chảy.
Em hôn lên trán anh, xoa lên mái tóc
Mắt anh mênh mông như đại dương xanh
Ngực anh phập phồng muôn vàn con sóng
Dội vào tim em âu yếm nồng nàn.
Bao ước mơ kìm nén
Em sắp vỡ tung và tan biến
Trước cái nhìn anh dò hỏi.
Nhưng anh đã nâng em, ôm riết trong vòng tay lửa
Rực cháy đam mê.
Em chết đi rồi lại hồi sinh
Trong cuộc sống hoàn toàn mới
Nghe hạnh phúc trên tay đang nảy lộc đâm chồi.
5
Anh thân yêu, mỗi lần trước biển
Anh suy nghĩ gì về biển và em?
Biển cũng ru anh bằng tiếng hát thật êm
Cũng âu yếm với dạt dào sóng vỗ…
Tình em trao anh chẳng khi nào bão tố
Đi giữa tình yêu anh không biết cô đơn
Nỗi nhớ của em anh sẽ thấy dài hơn
Vì em yêu anh không bờ không bến.
Nơi sâu nhất người còn dò bụng biển
Nào ai đo sâu thẳm tình em
Thủy triều có lúc xuống lúc lên
Tình yêu em cứ trào dâng mãi mãi…
Anh yêu ơi, biển sẽ hiền dịu lại
Nếu trong gian nguy anh nghĩ về em.
6
Tình yêu mang ánh sáng
Trái Đất quay trong vũ điệu
Em say trong ánh mắt anh yêu.
Những ngôi sao chổi vút qua
Những ngôi sao băng lóe sáng
Dải Ngân Hà động sóng
Từng trận mưa sao rơi…
Thế gian sôi lên nước mắt nụ cười
Nào hát ca, nào oán thán
Những xó xỉnh tối tăm, những đầm lầy, những sa mạc trắng
Bừng sáng lên trong vũ điệu tình yêu
Đâu làm sờn lòng ta những đỉnh núi chót vót cao
Những mỏm đá ngầm giữa trùng khơi không làm ta run sợ.
Nào loài kình ngư, nào loài thú dữ
Nhảy múa lên tận hưởng yêu thương!
Hỡi các vị thần linh ở tít cao xanh
Có hài lòng chăng với lễ vật hiến dâng người?
Hãy ban cho trần thế bất tận niềm vui
Nâng đỡ những linh hồn đau khổ…
Bước đường ta đi đã có tình yêu là ánh lửa
Soi rọi khắp nhân gian.

Thơ tình nếu không có em

NẾU KHÔNG CÓ EM 

Nguyễn Trọng

Nếu đời không có em.
Loài người ngập tăm tối.
Trăng chết trong hoang dại.
Trái đất thành hoang vu. 
Nếu vắng em trong đời.
Như cánh diều đứt rơi.
Chẳng còn đâu no gió.
Sáo cũng đành im hơi
Nếu vắng em trong nhà.
Lạnh buốt cứa thịt da.
Tất cả về băng giá.
Đời còn gì lời ca. 
Vắng em là vắng hoa
Mất hẳn một món quà
Đời thành cây lá úa!
Anh còn gì vui đây?
Vắng em là vắng hết.
Vũ trụ chết từng giây. 
Mình anh sao chịu nổi
Chắc sẽ thành bệnh ngây!

Ngập Ngừng Thơ..

Lập đông trời bỗng se lành lạnh

Này gió_ sao còn reo nhớ thương
Nhỏ ở nơi này chờ xuân lại
Đến đi âu cũng lẻ vô thường
Chúm chím mai vàng khoe sắc mới
Óng nuột hoa đào phơi phới xuân
Lữ khách trần gian_ là nhỏ đó
Viết mổi câu thơ cứ ngập ngừng..
Đọn tóc hương nguyền năm tháng cũ
Phai rồi anh hỡi_ mấy đông qua
Ngồi nghe tháng chạp buông từng bước
Tiếc mãi tình xưa chẳng thắm già..
Ngọc Vân

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu


Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Nhưng không phải yêu nhau,

Mà là yêu người khác…
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác.
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Sưu tầm

Tự hát (Xuân Quỳnh)

Chả dại gì em ước nó bằng vàng 

Trái tim em, anh đã từng biết đấy 
Anh là người coi thường của cải 
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay 
Em cũng không mong nó giống mặt trời 
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống 
Lại mình anh với đêm dài câm lặng 
Mà lòng anh xa cách với lòng em 
Em trở về đúng nghĩa trái tim 
Biết làm sống những hồng cầu đã chết 
Biết lấy lại những gì đã mất 
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin 
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Biết khao khát những điều anh mơ ước 
Biết xúc động qua nhiều nhận thức 
Biết yêu anh và biết được anh yêu 
Mùa thu nay sao bão giông nhiều 
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng 
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm 
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh 
Em lo âu trước xa tắp đường mình 
Trái tim đập những điều không thể nói 
Trái tim đập cồn cào cơn đói 
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn 
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có 
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa 
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

Bao Giờ Nói Hết ..

Dẫu anh biết diêu bông không thực 

Sao diêu bông cứ thức hồn em 

Cứ sao băng mãi đường đêm 
Cứ trăng lên đậu cành mềm xuân quê 
Cứ lơi áo cởi trưa hè 
ngực trần vỗ yếm gọi về tuổi hoa 
Cứ hương thiên lý đường xa 
Cứ lưng chừng đợi ngọc ngà hồ ly 
Cứ môi hôn yên chi chụm cánh 
dẫn anh về chuốt mảnh chiếu gon 
Hương nhu xoải tóc lưng tròn 
cái đêm hôm ấy mắt mòn men tê 
Diêu bông gọi mãi không về 
Cứ ngồi canh một giấc mê mặn nồng 
Lá – em tuyệt sắc thành không 
Tòa sen tỏa rọi bềnh bông kiếp người 
Gọi đôi dế hát đôi hồi 
Nhớ con bướm trắng dập vùi mà thương 
Chuyện đời ư? – Vạn nẻo đường 
Cứ lang thang mãi biết phương nào về 
Ùn ùn phố phố xe xe 
Cứ trông lốc bụi cứ nghe thét gào 
Chợt nhìn hẻm hẹp xi xao 
Ai vui đã cất cánh vào hư vô 
Ai buồn mà hát líu lo 
Chớm say ai tỉnh đúng giờ hóa thân 
Diêu bông biệt chẳng cần em tiễn 
Cứ chập chờn ẩn hiện tháng năm 
Sao – em trằn trọc nỗi nằm 
Một pho cẩm thạch ôm chằm trắng đêm 
Xuân Hương gọi tên em mờ tỏ 
Càng long đong phận nhỏ vành khuyên 
Tầm cao thánh giá thánh hiền 
Em dang tay đứng lâu bền đợi anh 
Khổng phu tử muốn thành em bé 
Thả diều bay Kinh Lễ Kinh Thư 
Hoãn vần thơ nhé Nguyễn Du! 
Nghe hồn rêu đá vọng phu ngút rừng 
Diêu bông dẫu tận cùng chuyện kể 
Cũng không bằng con trẻ nghêu ngao 
Rằng… xưa… ai biết vì sao 
Lá gì lại gọi thế nào… 
Diêu bông…! 
(H.C)

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top