Nếu còn kiếp sau

Nếu còn kiếp sau
 ( Hồng Phương )

Nếu có kiếp sau
Ta xin làm Liễu rủ
Ôm đôi bờ Sông biếc thênh thang
Mùa thu về Liễu trút lá vàng

Dệt thành thảm phủ cho Sông đỡ giá
Liễu với Sông-đôi người xa lạ
Bỗng gặp nhau như lá sẵn trên cành
Như mây cao lơ lửng giữa trời xanh

Khi gặp gió, mây lao nhanh không mỏi
Gió thì thầm như muốn hỏi :
Mây ơi, sao cứ mãi ở trên cao?
Hãy xuống đây nghe sóng biển rì rào

Nghe Sông, Liễu lao xao cùng biển cả
Bởi chúng mình đâu phải người xa lạ
Vẫn ngàn năm chung sống giữa ĐẤT,TRỜI!.

Thơ tình mùa đông

Thơ tình mùa đông

“Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em.
Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ.
Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt.
Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.


Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?
Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt…
Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất.
Mùa đông về em có lạnh lắm không?
.
Ở bên này trời vừa mới vào đông.
Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng.
Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ.
Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…”

Địa chỉ bài viết: http://www.xqnb.net/2013/05/tho-tinh-mua-ong.html#ixzz2qCGuVhsv

Nơi thuộc về nổi nhớ

Nơi thuộc về nổi nhớ
Muốn quên rồi sao tim anh lại nhớ

Nhớ tới em, mối tình đã ngủ quên
Trong ánh mắt ưu phiền nơi xa thẳm
Vẫn mơ màng níu kéo một cái tên
Đã có lúc
Anh vẫn từng cảm ơn lực hấp dẫn
Đã đẩy em đến bên cuộc đời anh
Vẻ đẹp của em làm tim anh đỏ mặt
Len lén nhìn em, một trái tim chân thành
Rồi một ngày, em nhẹ đến bên anh 
Trong ngượng ngùng: “Mình chia tay anh nhé”
Sao em bắt anh làm điều chẳng thể
Rời xa em, rời xa mối tình anh
Và thời gian cứ lặng lẽ trôi nhanh
Khi trái tim đã thôi không rỉ máu
Vết thương xưa, nay đang dần liền sẹo
Chợt hình em lại thấp thoáng đi về
Bước trên đường, bên chiếc bóng lê thê
Lúc tim anh đang tràn đầy ảo giác
Lúc đôi chân sau bao ngày đi lạc
Lại đưa anh về với chốn yêu xưa
Tháng ngày buồn đã đôi lúc đẩy đưa
Hai cảm giác “cố quên” hay “chợt nhớ”
Ừ… Hãy coi như đó là duyên nợ
Mảnh tình buồn anh cất giữ trong tim
Lại một đêm, anh lặng lẽ đi tìm
Có một “Nơi thuộc về nỗi nhớ”

Mối tình đầu P1

Mối Tình Đầu

Minh Đạo

Năm ấy, tôi mười sáu tuổi đầu,
Tuổi mà kẻ khác biết gì đâu
Tôi yêu tha thiết cô thôn nữ
Cùng học một trường, chung lớp nhau .
Môn toán nàng hay cắn bút ngồi
Rưng rưng hàng lệ ngước nhìn tôi
Cái nhìn âu yếm như thầm nói :
Anh chép giùm Em kẻo muộn rồị
Vội vàng tôi viết vào trang giấy
Và liệng cho nàng ở kế bên
Cũng có nhiều khi thầy bắt được
Trận đòn thước kẻ chịu thay Em .
Cuộc sống êm đềm vẫn lặng trôi
Nhưng mà sự thực giữa hai người
Mối tình câm nín ghi từ đấy
Cho đến một hôm nhớ trọn đờị
Hôm ấy, nàng đi chợ Tết về,
Gặp tôi thơ thẩn ở bờ đê,
Mỉm cười nàng hỏi : Chờ ai đấy ?
— Chờ bánh người đi chợ Tết về.
Nàng lặng nhìn tôi, khẽ thở dài :
— Anh chờ quà Tết, tưởng chờ ai ?
Ôi câu trách móc sao duyên dáng
Tôi vội trả lời : Đợi cả hai !
Đất nước binh đao, lửa ngút trời
Sẩy đàn tan nghé, hận đầy vơi .
Tôi theo kháng chiến tìm sinh lộ,
Tạm gác tình riêng, mộng vá trờị
Rồi một mùa thu ngập lá vàng
Được tin em đã bước sang ngang
Cùng tin đã khóc trong đau đớn
Khi giặc tràn lên cướp xóm làng.
Tôi lặng người đi biết nói gì
Tủi hờn thành lệ quyện vành mi
Khóc em tôi khóc không thành tiếng
Và khóc đời tôi đã lỡ thề.
Cho tôi gửi trọn niềm thương nhớ
Về nấm mồ Em nơi viễn phương
Âm hưởng lời nguyền phiên chợ Tết,
Viết vào thanh trúc thắp thay hương .

Một ngày đầu đông

Không phải trên núi cao

Chẳng phải gần trời sao

Mà sương rơi ào ạt
Ngập phố xá xôn xao
Đã sang đông rồi nhỉ
Gió bấc khẽ rít gào
Trời dần buông lạnh giá
Sao buồn nhớ nôn nao… 
Kìa trong sương bàng bạc
Thấp thoáng vạt áo ai
Một mùi hương dìu dịu 
Một bóng hạc mảnh mai… 
Em đi trong vồi vội
Có ai ngóng ai trông?
Chân vấp chân…tồi tội
Có ai đợi ai mong? 
****
Tôi ơi… chầm chậm lại 
Chắc chỉ tại mùa đông
Chắc chỉ vì sương giá 
Gió nổi…chếnh chao lòng
Blog Song thu

Bài thơ tình mất nhau rồi

Anh lỗi lầm nên tình yêu vụn dại

Nói quên đi mà tim mãi nhói đau
Tiếng yêu em khi xưa còn đâu nữa
Yêu dại khờ trong giây phút đầu tiên

Anh xa em, mùa đông không có tuyết

Có làn mưa bé tý rơi thấm tim
Biết làm gì tìm đâu dòng k niệm
Không giận hờn, không biết sự hờn ghen

Lỗi do anh, không yêu anh tha thiết

Lầm tưởng rằng anh chỉ yêu em thôi

Vô tình em đánh rơi, không thể nói

Thức trọn đêm cho tim khóc nỉ non

Anh sợ cô đơn, sợ mùa đông lạnh

Nào ai sưởi ấm như bao lần xưa

Hay cho anh cái cười mưa không thấm

Biết nồng nàng, say đắm giữa biển tình

Xa nhau rồi, anh giờ mới hiểu

Em là nắng, là mặt trời trong anh

Mãi là nụ cười, là giọt nước mắt

Rồi hằng trong tim trong mọi thời gian

Mất rồi em, không gian vàng nắng cháy

Một giấc mơ bay giữa dãy ngân hà

Tình thơ ngây, tình bay theo cơn gió

Yêu làm gì, cay đắng ngày hôm nay.
Sưu tầm

Thơ tình Ngại ngùng

Yêu là gì mà lời không dám ngỏ ?

Mắt vội nhìn, rồi vội vã…quay đi !

Để đêm về buồn len lén tâm tư…
Mưa qua cửa, mưa trong lòng thổn thức !!!


Mỗi sáng mai mặt trời chưa tỉnh giấc,

Đã vội vàng, cuống quýt nỗi chờ trông…

Lòng rứt ray : người có gặp hay không ?

Nén nhịp thở bồi hồi, Ôi! sao nhớ !!!

Bạn hỏi : Sao, đang ngóng chờ ai đó ,

Mà thẫn thờ, mà ngơ ngẩn vào, ra ?

Lời chối quanh, mặt đỏ gấc màu da,

Tim xao xuyến, tay vẽ vời vô nghĩa…


Giấy bút ơi, ta yêu người chan chứa,
Đã giùm ta, diễn tả bao lời thơ
Đã cho ta trang trải những mộng mơ…
Điều thầm kín, chẳng bao giờ dám ngỏ …

Nếu anh không còn yêu em nữa

Nếu 1 ngày, anh ko còn yêu em nữa

Đó là ngày trái đất bỗng ngừng quay

Vầng dương kia sẽ thôi ko chiếu rọi
Như xót xa, thương khóc mối duyên này
Nếu một ngày chợt quên tên người ấy
Đó là ngày anh rời khỏi thế nhân
Để cho em trên dương trần than khóc
Để mi ai bỗng thoáng lệ vô ngần
Nếu một ngày tình mình đành tan rã
Đó là ngày sau hàng vạn năm trôi
Và tình đó sẽ lưu vào mộng đẹp
Được truyền nhau như giai thoại ngàn đời
Nếu một ngày tình chỉ là ảo mộng
Khi đôi ta mang gian dối thật nhiều
Và tim anh ko còn cần em nữa
Đó là ngày thế giới hết tình yêu

Nếu có một ngày

NẾU CÓ MỘT NGÀY

(Trần Đình Khâm)




tho tinh yeu hay nhattho tinh yeu hay nhat, thơ tình yêu hay nhấtNếu có một ngày anh không yêu em?
Xin hãy xóa dùm anh câu chuyện cũ   
Xin hãy để cho tình yêu dang dở
Ngủ im lìm trong kí ức phôi pha 

Nếu có một ngày, anh quên đi kỉ niệm
Của một thời bỏng cháy khát khao
Mong em hãy tìm về nơi ấy
Gửi những vui buồn một thuở yêu anh

Anh rất sợ ngày mai sẽ đến
Có bóng hình người khác trong anh
Có tình yêu sau bước qua tình yêu trước
Để nỗi buồn đuổi dài theo năm tháng…không em!

Nếu có một ngày anh không yêu em?
Em hãy viết lời thề xưa lên giấy
Nhờ ngọn lửa gửi về phương ấy
Phút yêu nào, tan theo khói mây.






Trong lòng em có lẽ chỉ đắng cay
Chỉ còn những tủi hờn ngơ ngác
Chỉ có vậy em mới quên nhanh nhất
Kẻ “phụ tình” một thuở rất yêu.

Ván cờ tình yêu

Đã có bao nhiêu người con gái

đi qua cuộc đời tôi

thật ra cũng chẳng nhiều

Chỉ có em như vết chàm loang

một giọt từ thời thanh thiếu

loang rộng đến mãi bây giờ


Đã có bao lần tôi nói yêu

lại hình như chỉ có một lần

với em! 

không phải là ngày xưa thơ dại

mà khi tóc đã đổi màu

khi niềm nhớ thương đã bén rễ ăn sâu

khi vết chàm càng ngày càng đậm


Em ơi, tình yêu!!!

có phân biệt đúng – sai???

hay chỉ biết cho ra

có lấy lại hay không, 

cũng chẳng hề gì


Có phải không em,

khi người ta yêu nhau

con tim không có mắt?


Tội cho em, mà tội cả cho tôi

trong ván cờ tình,

hai kẻ đều thua!!!

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top