Ai nói sợ mùa đông

Trên con đường mùa đôngCây không còn lộc biếc
Con chim ngừng tiếng hót
Nằm trong tổ trú đông.
Dạo trên phố mùa đông
Đoàn người đi vội vã
Ai cũng thật hối hả
Để mau quay về nhà.
Trên bờ sông mùa đông
Vài đôi tình nhân đứng
Nép mình như gần lại
Sợ gió lạnh ùa về.
Khi qua nhà mùa đông
Bữa cơm thật đầm ấm
Mọi người thật đông đủ
Khi mùa đông đã về.
Dạo qua chợ mùa đông
Ngọn lửa hồng nồng ấm
Những người đi buôn bán
Chia sẻ chút hơi nồng.
Nếu không có mùa đông
Sao biết tình nồng ấm
Sao biết được giá trị
Dù rất đỗi bình thường.
Nếu không từng vấp ngã
Sao biết được thành công
Nếu không từng lạnh giá
Sao biết nắng mai hồng.
Đừng nói sợ mùa đông
Phương Thảo

CHỚM ĐÔNG


Nắng đã phai rồi…! Đông tới chưa?

Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùa

Hàng cây lá rụng đìu hiu gió

Dãy phố ai về lất phất mưa

Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũ

Buồn vương mái ngói hạt sương thừa

Mơ màng non nước bình yên nhỉ

Chẳng biết đông này có giống xưa


Minh Đức

Thơ tình: Xin em đấy

Đừng có nói với anh rằng em:
Mang tình yêu mình đi chôn nhé
Tình thì lớn như trời như bể
Chôn ở đâu cho hết tình đời?
Em đừng làm như thế em ơi!
Xin em đấy đừng làm anh sợ nữa
Đời người ta đâu một lần tan vỡ
Mà cứ mang đi chôn lấp trái tim mình
Đứng lên em và hãy can đảm lên
Yêu đi nhé và tin đi nhé
Còn biết yêu là con tim em sẽ
Hát vang trời yêu đấy em ơi!
Chẳng biết nói gì với em – Thế thôi!
Là con gái xin đừng đa cảm quá
Hãy vui lên yêu đời lên em nhé
Hạnh phúc lại về sưởi ấm trái tim em

Đừng Khơi Vết Tình Buồn

Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng,
Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh,
Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại,
Một đoạn đường em đã vội muốn quên.
Ta cất kỹ chút tà dương vô lự,
Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn,
Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh,
Khơi lại trong ta những vết tình buồn.
Một nửa hồn say, nửa hồn vẫn tỉnh,
Ta giữa cuộc vui, ngất ngưỡng môi mềm,
Mà trong thâm sâu lòng đau nặng trĩu,
Tựa khối băng ngầm ép ngộp buồng tim.
Nên ta sợ lắm lời em như thật,
Len lỏi tâm tư gậm nhấm dần mòn,
Hãy để ta mang đôi điều hoài niệm,
Một thoáng ân tình vướng nợ đa đoan.

Chỉ Có Một Anh Thôi

Anh đừng hỏi vì sao em yêu anh
Đơn giản lắm ,câu trả lời vẫn thế
Em yêu anh vì ở đời không thể
Còn gì hơn ngoài anh để em yêu
Đừng hỏi em yêu anh được bao nhiêu
Bởi tình em không phải là số lượng
Em chỉ biết nó bao la rộng lớn
Trước tình em trời biển cũng chào thua
Nhưng với em yêu thế vẫn chưa vừa
Nêú em được hóa mình tròn chín kiếp
Thì anh ơi ,em vẫn còn yêu tiếp
Bởi trên đời Chỉ-Có-Một-Anh-Thôi !

Thơ tình: Viết cho tình yêu của tôi

Anh thương yêu, lần đầu tiên em tập làm thi sĩ
Em kể chuyện mình, kể nỗi nhớ của em
Chuyện tình yêu mong manh giữa dòng ảo thật
Vẫn đủ yêu thương mong nhớ giận hờn!
Mình gặp nhau hai mái đầu tóc đã pha sương
Hai nửa cuộc đời đã xoay vần yên ấm
Chen vào nhau mình cùng gìn giữ
Hai nửa chung riêng phải vẹn tròn!
Ngày tháng qua đi mình gọi nhau chồng vợ
Nắng sớm mưa chiều mình san sẻ với nhau
Cuộc đời ấm lạnh theo mỗi dòng tin sớm
Mang cả nhớ thương ấm áp nồng nàn!
Em, thiếu phụ đã nửa đời dâu bể
Chạm ngõ đường tình hóa khờ dại ngây ngô,
Thoắt khóc cười với niềm vui nỗi nhớ
Biết làm thơ và chép chuyện tình!
Ngày đẹp lung linh, em rạng rỡ câu “chào vyca”
Lòng lâng lâng niềm hạnh phúc khó giãi bày!
Đêm thanh vắng rưng rưng nỗi nhớ…
Tiếng “mình à”, nhớ đến ngẩn ngơ!
Mình bên nhau bao lâu rồi anh có biết?
Gắn bó đời nhau mình có một niềm chung,
Mong manh quá nên đã là hư ảo…
Bao giọt sầu rơi ân hận xót xa…!
Hôm nay là trọn năm mình thành chồng vợ,
Kỷ niệm phút bắt đầu cho một ngày tình cũng trăm năm!
Khoảng cách không gian và bộn bề công việc,
Mình không thể cùng nhau chung một ngày vui!
Em vẫn hiểu mình ở xa nhau quá…
Những mong muốn khát khao phải nén lại trong lòng,
Dòng tin nhắn hay đôi lời vội vàng qua điện thoại
Là hạnh phúc rất nhiều – Mình mãi ở trong nhau!
Ban mai sớm, em ngóng chờ hồi chuông tin nhắn,
Hoàng hôn về, trầm buồn theo nỗi thất vọng của em!
Anh đã luôn yêu rất nhiều bxyca!
Thế mà lại không nhớ nổi ngày ta là chồng vợ!
Thương em quá, món quà em chăm chút,
Cho ai đây…nước mắt tuôn tràn!!!
Lời yêu thương nghẹn đắng trong lòng!
Trang nhật ký rưng rức dòng kỷ niệm!

Em có nhớ

Em có nhớ những ngày mưa tháng nắng
Những tháng ngày chừng như là tĩnh lặng
Đó là khi tôi đã yêu em rồi
Người con gái có làn da tuyết trắng
Đôi môi đỏ luôn nở nụ cười tươi
Đôi mắt ấy gợi thóang chút u buồn
Đôi tay gầy lại chất chứa sầu vương
Làm sao biết em có thật là em
Hay nàng Tấm trong câu chuyện mẹ kể
Nay nàng Hằng ở tít tận cung trăng
Có lẽ tôi không cần phải tự hỏi
Vì tôi biết tôi đã yêu em rồi
Em có nhớ buổi sớm tôi buồn bã
Em ghé lại lay nhẹ bờ vai tôi
Em không nói em chỉ hé môi cười
Em không nói vì em chính là em
Rồi em ngồi với tôi cả buối sớm
Một buổi sớm mà tôi sẽ không quên
Một góc sân chất chứa bao kỷ niệm
Mà có lẽ sẽ không quay trở về
Một buổi sớm dù trời không quang đãng
Mà nghĩ lại tôi vẫn thấy ấm long
Ôi em ơi phải chăng em có nhớ
Nhớ cái ngày lần đầu ta gặp nhau
Em có nhớ những tháng ngày sau đó
Đó là những ngày tháng ngập niềm vui
Em gọi tôi là cậu bạn than nhất
Cùng vui đùa suốt những giờ ra chơi
Hay thậm chí ngay cả trong lớp học
Có bao giờ ta làm nhau phiền long
Không! Có lẽ không có lần nào đâu
Vì tôi nhớ em khiến tôi cười suốt
Khiến tôi nhớ mỗi khi màn đêm về
Khiến tôi buồn mỗi khi không gặp mặt
Nhưng niềm vui có bao giờ mãi mãi
Một câu chuyện kết thúc chuỗi ngày vui
Em có nhớ cậu bạn em từng ghét
Mà giờ đây em lại thích cậu ta
Bạn bè em nào có ai hiểu được
Bản than tôi lại càng không thể hiểu
Không hiểu được cô bạn than của tôi
Đó là những tháng ngày buồn thật sự
Hay là những ngày tháng tôi biết buồn
Lúc thấy em bên cậu trai ấy
Tôi buồn lắm nhưng lại đứng làm ngơ
Vì tôi ngỡ tôi đã mất em rồi
Nhưng chính em đã một lần trở lại
Kéo tôi về với trái tim ngày xưa
Em có nhớ khi ta lại là bạn
Đó lại là những chuỗi tháng ngày vui
Tất cả về như khi ta bắt đầu
Em nhìn tôi, tôi nhìn em cuờơi nụ
Một nụ cười đôi ta sẽ không quên
Và tôi nói tôi yêu em nhiều lắm
Tôi yêu em bằng cả trái tim mình
Dù tim tôi có muôn vàn mảnh nhỏ
Mảnh nhỏ ấy tất cả thuộc về em
Và em nói em cũng thương tôi lắm
Một tình thương mà em chưa hề có
Một tình thương em chưa hề trao ai
Em có nhớ những ngày thuộc về nhau
Tôi và em cả hai tràn hy vọng
Hy vọng điều tốt nhầt dành cho nhau
Ta hy vọng ngay mai, ngày mai nữa
Đôi tay này vẫn mãi thuộc về nhau
Nhưng hy vọng để rồi lại th6át vọng
Nụ cười nào có xa rời nước mắt
Giọt nước mắt lặng lẽ lặng lẽ rơi
Tôi còn nhớ những lần làm em khóc
Làm trái tim bé nhỏ lại quặn đau
Dòng lệ này nối tiếp dòng lệ nữa
Để mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc
Em có nhớ những lời tôi từng hứa?
Tôi từng hứa sẽ không làm em khóc
Tôi từng hứa sẽ luôn khiến em cười
Tôi từng hứa sẽ mãi bảo vệ em
Tôi từng hứa trọn đời chỉ có em
Tôi từng hứa sẽ cố học thật giỏi
Để em sẽ mãi hãnh diện về tôi
Để nũ cười sẽ ở bên em mãi
Có lẽ tôi chưa từng được như thế
Có lẽ vì tôi đã quá trẻ con
Nhưng bây giờ tôi bắt đầu tất cả
Thực hiện lời tôi từng hứa với em
Em có nhớ tôi hòan tòtôi thay đổi?
Tôi chăm chỉ, tôi học giởi hơn xưa
Tôi quan tâm lo cho em từng chút
Tôi xuất hiện, tôi kề bên khi buồn
Tôi thay dổi, tôi đổi thay tất cả
Có lẽ vì tôi đã thật yêu em
Em vô tâm, em không cần hay biết
Em vui đùa em hay bỏ mặc tôi
Em trốn tránh mà em đâu hay biết
Em như thế long tôi lại quặn đau
Rồi mọi chuyện đều phải có cái kết
Em ra đi, tôi đơn côi một mình
Em có nhớ ngày hai ta hai hướng
Chẳng một lần em ngỏanh mặt nhìn tôi
Tôi khóc cho tôi, khóc cặn nước mắt
Em vẫn đùa em vẫn cười vẫn vui
Tôi yếu đuối hay em quá mạnh mẽ
Hay chỉ vì em chẳng còn thương tôi
Nhưng đìêu đó đâu còn quan trọng nữa
Khi giờ đây em đã xa tôi rồi
Tôi xin được chúc em mãi hạnh phúc
Dù có nhớ có thương em bao nhiêu
Đôi lần tôi ngỏanh đầu trông ngóng
Biết làm gì khi em đã xa tôi

Khóc ChiỀu Thu

Khóc đi em cho vơi bao tủi nhục 
Quên tội tình quên cái thuở xa xăm 
Cuộc tình xưa giờ hun hút mây ngàn 
Em hãy khóc thương lần ta lầm lỡ 

Khóc đi em khóc thiên đường sụp đổ 
Mộng mơ nào chỉ là giấc phù du 
Tỉnh cơn mê lòng ta đã rã rời 
Thôi tiếc nhớ làm gì một cơn ảo 

Khóc đi em thương mùa Thu lá đổ 
Thương rừng già, thương tiếng hát của chim 
Thương cây xanh, từng chiếc lá úa vàng 
Thương con suối tưởng hoài con nai nhỏ 

Khóc đi em thu này sao dài lạ 
Có môt ngươi vẫn ngồi đón mùa Thu 
Nhưng Thu đi, Thu đến đã mấy mùa 
Em hãy khóc thương mùa Thu chờ đợi 

Trăng…

Em sắp về chưa, Trăng sắp lên 

Bóng tối ngoài kia đang xuống dần 

Đầu Thu gió thổi buồn chi lạ 

Lên nhé trong tôi phút đợi chờ! 


Em sắp về chưa, Trăng đang lên 

Thơ thẩn mình tôi với đêm này 

Nửa vầng Trăng khuyết còn xa vắng 

Nên nửa hồn tôi gửi theo người 


Em sắp về chưa, Trăng đã lên 

Ánh Trăng êm ả phủ núi đồi 

Nửa vầng Trăng khuyết…không còn khuyết 

Sao nửa hồn tôi vẫn dại khờ 


Em sắp về chưa, Trăng sắp tàn 

Gió Thu man mác, ánh Trăng tàn 

Nửa hồn khờ dại còn ở lại 

Tôi vẫn ngồi đây đợi em về 


Em sắp về chưa, ngày sắp về 

Tôi còn lưu luyến mảnh Trăng Thu 

Còn nghe thương nhớ đêm cô quạnh 

Một thoáng vấn vương chợt trở về 


Em sắp về chưa, ngày đang về 

Hết rồi một tối, tôi … với tôi 

Ngoài kia nắng sớm buông trên lá 

Những giọt sương khuya rơi ngậm ngùi 


Em sắp về chưa, ngày đã về 

Gió thu xao xuyến cõi lòng tôi 

Đong đưa giọt nắng buồn hiu hắt 

Vài chiếc lá rơi một góc trời 


Em sắp về chưa, ngày sắp tàn 

Tôi ngồi lặng lẽ giữa chiều Thu 

Tình ơi! Ngoan nhé! Thôi hờn dỗi 

Em hỡi! Về đây tôi mong chờ 

………………………………………….. …. 

Em sắp về chưa, Trăng sắp lên… 


Đầu Thu, 10.1999 

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top