Khuyên chú Cuội

Dưới trần gian ngắm chị Hằng
Ta thừa nhận cũng lặng thầm ước ao…
Nhưng vì ta vốn tự cao 
Quyết không thèm nói lời nào yêu thương!
Khổ thân Cuội mãi vấn vương
Gốc Đa chờ đợi đêm sương ướt rồi
Về đi Chú hãy về thôi
Học ta bày tỏ tình đời trong thơ
Biết đâu một buổi tình cờ
Có người đọc sẽ ngẩn ngơ… vì mình

Vũ Tuấn Anh

Chúc anh hạnh phúc bên người

“CHÚC” gì đây khi hai người hai lối?
“ANH” lạnh lùng cất bước ra đi
“HẠNH” phúc đến nhưng anh không biết giữ
“PHÚC” ở đời ngắn ngủi thế sao anh
“BÊN” người ấy chúc anh luôn hạnh phúc
“NGƯỜI” anh yêu sẽ luôn ở bên anh
“ANH” hạnh phúc bên người yêu mới
“YÊU” thật lòng người ấy nhé anh!

Chờ một người

Tôi đánh mất mà không hề níu giữ
Bởi những điều biết chẳng thuộc về tôi
Đừng gởi mộng mà làm đau năm tháng
Rồi sẽ phai như một áng mây trời.
Thôi người ạ xin đừng làm tôi khóc
Để bình yên tôi còn có lối về
Tôi sợ lắm cung đàn kia lỗi nhịp
Trái tim mình lạc lối giữa đam mê.
Quên đi nhé tôi c
hỉ là cơn gió
Đến và đi không đọng luyến lưu gì
Tôi xa thẳm và buồn hơn cổ tích
Tôi xin người thôi hãy cứ quên đi.
Đường người bước rồi thênh thang nắng ấm
Nẻo tôi về chờ sẵn những cơn mưa
Người cứ vui và rồi người hạnh phúc
Thương gì tôi – một chiếc lá lạc mùa…

Nếu không là yêu

Nếu không phải là anh yêu em
Thì chuyện chúng mình gọi tên gì được nhỉ?
Là những nghĩ suy, những cơn mộng mị
Hai đứa lạc đường, lạc lối gặp nhau.

Nếu em không là người đến sau
Và anh cũng cô đơn hiện tại
Em có thể nắm tay anh suốt quãng đời còn lại
Hai đứa cùng nhìn về một phía nhé anh.

Dẫu người ta bảo yêu thương mong manh
Dẫu tình yêu chẳng thể là vĩnh cửu
Em sẽ tôn thờ khoảng thời gian hiện hữu
Mắt đắm nhìn và lướt nhẹ làn môi.

Và em chỉ yêu riêng anh thôi
Của ngày hôm nay, ngày mai và cả về sau nữa
Dẫu ngàn năm sóng vẫn không ngừng vỗ
Dẫu đất trời vẫn mãi mênh mông.

Thơ tình duyên muộn

Từ khi đôi má đỏ hây hây
Em tập thêu thùa, tập vá may
Chim sáo trước sân bay tới đậu
Em mừng: sắp được lấy chồng đây.

Những lượt thu về, em thấy xuân
Trên đôi má nõn lại phai dần
Và lòng em chẳng còn nao nức
Như lúc trăng lên đốt khói trầm.

Người nói duyên em đã muộn màng
Bởi vì nghèo khó chẳng xênh xang
Nhưng xuân em chín từ năm ngoái
Há phải vì em áo nối quàng.

Thơ tình buồn

Buồn này biết sẻ cùng ai 
Buồn sao cứ mãi dẳng dai thế này 
Buồn đêm rồi lại tới ngày 
Buồn tình nên mới dọa đầy tấm thân
Buồn này âm ỉ thâm tâm
Buồn con chim sáo âm thầm sang sông 
Buồn người quân tử thay lòng
Buồn đôi Loan Phượng sổ lồng ngác ngơ 
Nỗi buồn này đến bao giờ
Buồn sao người cứ thẩn thờ sông tương 
NguyenNgoc

Em sợ

Em sợ một ngày anh quên những vần thơ
Và vô tình trước điều em trăn trở
Nổi nhớ đóng băng trên từng nhịp thở
Tình yêu em thành quy luật trò đời

Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Em đứng bên lề để nghe hồn tan nát
Anh hững hờ mang say đắm về ai

Em sợ một ngày anh không dành cho em
Từng phút giây vội vàng,khan hiếm
Mùa thu xưa vàng phai kỷ niệm
Chiều lạnh lùng…góc phố nhạt màu son

Môi ngập ngừng cắn trái sầu non
Thân đau ngã theo chiều dài nổi nhớ
Ký ức hiện về xanh xao một thuở
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mờ.

Thơ tình em ở đâu

Thương nhớ em hoài, em ở đâu?
Vắng em, đời nặng trĩu u sầu
Khi còn gần gũi sao hờ hững?
Chừ đã xa vời mới khổ đau!
Chẳng khác đất khô mong được nước
Mà hơn tằm đói, đợi cho dâu.
Mang mang trường hận hai hàng lệ
Thương nhớ em hoài, em ở đâu?

Chớ Gọi Anh Bằng Chú

Em ơi chớ gọi anh bằng chú 
Dù chỉ vô tình hay cố tâm . 
Có đáng gì đâu lời gọi ngắn 
Nhưng buồn dài lắm đến trăm năm ..

Em ơi chớ gọi anh bằng chú 
Nghe tủi vô cùng một chữ anh . 
Nếu lỡ người ta kêu tiếng chị 
Lệ ngà em có sắp long lanh ..?

Em ơi chớ gọi anh hoài thế 
Có biết rằng anh đau lắm không ? 
Đã thẹn sao còn gan gọi chú 
Để cho nắng phạt má thêm hồng ..?

Làm sao để khỏi em kêu chú ? 
Đổi cả trần gian anh cũng ưng 
Chỉ bởi thèm nghe em gọi khẽ 
Một lời anh nhẹ dẫu run run …

Nhược Thu
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top