Thơ tình: Kí ức

Có một ngày em trở lại tìm anh
Bay trong gió mái tóc xanh ngày ấy
Nhưng đôi mắt thơ ngây không còn nữa
Đã nhuốm màu buồn của một thuở yêu nhau
                            ******
Có một ngày em trở lại tìm anh
Góc phố ngày xưa giờ xanh màu năm tháng
Đôi chân lang thang anh vô tình bị lạc
Giữa những kỷ niệm của một thời ngây ngô.
Tay trong tay,em đi cùng người khác
Và trái tim anh bỗng dưng lạc nhịp
Miệng thì cười nhưng tim lại nhói đau.
                            ******
Có một ngày ta chẳng còn tìm nhau
Trái tim anh giờ giành cho người khác
Cô ấy không xinh và thông minh vừa đủ
Nhưng cô ấy yêu anh bằng cả một tấm lòng.

Thơ tình thương

Thương em thương đến bao giờ

Thương em anh vẫn đợi chờ từng đêm.
Thương sao vạt nắng bên thềm
Thương sao trăng khuyết êm đềm dần trôi.

Thương người cuộc sống đơn côi

Thương ai kiếp sống nổi trôi cơ hàn.
Thương người duyên nợ dỡ dang
Thương người một kiếp hồng nhan bạc phần.

Thương cha năm tháng tảo tần

Thương mẹ khó nhọc muôn phần đắng cay.
Thương người chìm đắm cơn say
Thương cho một kiếp đọa đày tấm thân.

Thương người như thể thương thân

Thương người như thể một phần của tôi
Thương người ở chốn xa xôi
Thương chăn gối lẻ đơn côi lạnh lùng.

Thương cho một kiếp tình chung

Thương cho một kiếp lạnh lùng tình yêu.
Thương nhiều chẳng nhận bao nhiêu
Thương rồi lại để điều hiu tháng ngày.

Thơ tình Chờ

 
Ngày ấy anh đi giữa chiến trường
Gặp nhau chưa kịp ngỏ lời thương
Giọt sương còn đọng trong màu mắt
Hoa dại bên đường cũng vấn vương
 
Những cánh thư đi, thư chẳng lại
Trăng thì tròn, khuyết biết bao lần
Bên song chim khách buồn thưa hót
Lác đác lá vàng rụng trước sân
Đất nước tưng bừng, ngày giải phóng
Quê mình trống giục thắm sao cờ…
Người đi lỗi hẹn không về nữa
Vời vợi trăng buồn, hoa ngẩn ngơ…
 
Mẹ già còm cõi trong sương giá
Đài hương lãng đãng khói loang mờ
Tóc xanh chớp mắt pha màu nắng
lặng lẽ em chờ…vương bóng thu..!

NỬA GIẤC MƠ HOANG

Đêm qua mơ bóng con thuyền
Lặng lờ rẽ sóng tìm duyên bến tình
Trăng non tựa má đầu đình
Thẹn thùng say đắm bóng hình giai nhân
Hằng Nga tiên nữ giáng trần
Tầm xuân ấp nụ gởi thân anh hùng
Ôm đàn dạo bản tình chung
Xin làm cơn gió đi cùng thời gian
Đường trần dẫu lắm gian nan
Tình yêu đủ lớn vượt ngàn khó khăn
Xưa Kia chú Cuội chị Hằng
Yêu nhau thắm thiết cung trăng nhiệm màu
Thời nay phụ khó tham giàu
Chia tình đôi lứa người đau kẻ sầu
Nghĩa nhân giờ chẳng còn đâu
Vì tiền phụ rẫy quên câu ân tình
Giận đời giận cả chính mình
Buồn cho thế thái nhân tình đổi thay
Trách ta tay trắng bàn tay
Trách người vàng đá đổi thay vội vàng
Ngỡ ngàng nữa giấc mơ hoang
Buồn cho số kiếp chóng tàn vội phai ./.

BƯỚC EM TRÊN SÂN YÊU

Em rón rén bước vào đời anh
Như một chú chim non nhỏ bé
Ngơ ngác đứng giữa sân yêu vắng vẻ
Khe khẽ cất tiếng hát gọi mời xuân
Em gọi nắng xuống giữa đời anh
Buông những đốm hoa vàng óng ả
Xuân đi qua…đã bước vào mùa hạ
Sao sân yêu vẫn thiếu những tiếng cười
Em run rẩy đứng giữa đời anh
Trong cơn mưa giông dài , buốt giá
Đã chớm Thu… tắt rồi tia nắng hạ
Trên sân yêu lác đác xác lá vàng
Em lặng lẽ bước khỏi đời anh
Trong một ngày Đông mưa giăng xám
Gót hồng đau trên sân yêu ảm đạm
Tuyết rơi rơi…khuất lối đến tim người.

BỞI YÊU EM NÊN SẦU KHỔ DỊU DÀNG

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng. 

Thơ tình Chê em còn nhỏ

 Chê em còn nhỏ, anh chả thương
Em ghét anh ghê kẻ tầm thường
Em thèm ai nhớ, mong ai đến
Hờn dỗi một thời chuyện vấn vương

Em chẳng như anh, một ông già
Vô duyên thích bám riết người ta
Ừ, em giận đó , làm sao ha?
Cầm ve, cầm vuốt, tránh em xa!

Nếu em còn nhỏ, lỗi em sao?
Vì chú dại khờ mới thôn thao
Đi theo cô nhóc rồi ảo não
“Bố thí cho anh chút ngọt ngào”

Thơ tình Cho Anh

Gửi cho anh chút mây trời lãng đãng
Phố trên cao vàng ngát những đóa quỳ
Chiều cao nguyên nền trời xanh vời vợi
Chút sương mờ nhè nhẹ bóng người đi
Em bé nhỏ giữa đời xa lạ vậy
Trở về đây nghe phố gọi mùa lên
Hoa quỳ nở trên đồi xa ngút mắt
Ươm vàng trên những mơ ước không tên
Gửi cho anh chút tình như lá mới
Giữ cho ta những kỷ niệm hao gầy
Mưa nắng mãi nên đời chai sạn thế
Biết làm chi để giữ được mình đây?

CHO MỘT NGÀY XA

Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức
Anh chợt đến thỏa lòng em khao khát
Yêu và được yêu (!)

Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng?
Biết rằng nếu yêu anh
Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu liệu có cập bến bờ…

Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Con đường nào em đến được với anh?

CHO MỘT NGƯỜI


Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngỗn ngang bàn ghế


Khi người không yêu ta
Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế
Như đánh mất điều gì
Lòng bâng khuâng khó tả
Như thể mắc nợ ai
Món nợ không thể tả
Có lẽ ta thương người
Giờ này đang lủi thủi
Hay là ta thương ta
Từng chịu nhiều hắt hủi
Ngỡ chẵng có gì đâu
Mà sao thành rắc rối
Tất cả chỉ một lời
Nói hay là không nói?!
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top