ĐÚNG NGHĨA TÌNH YÊU

Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách.
Anh:”Vạnlý trường thành …xa mãi bến bờ em “
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
Chuyện của một người … Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.

EM CÓ VỀ QUẢNG BÌNH VỚI ANH KHÔNG?

EM CÓ VỀ QUẢNG BÌNH VỚI ANH KHÔNG?
Em có về Quảng Bình với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Bình với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.
Em nhớ về đừng nở để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương.
Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.
Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.

GHEN

GHEN

Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai,
Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,
Đừng tắm chiều nay biển lắm người.

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức, chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô.
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân tôi in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được giẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,
Và nghĩa là cô và tất cả,
Cô, là tất cả của riêng tôi.

Tình Yêu Của Anh

Anh không hứa rằng yêu em suốt kiếp
Không thể cười khi thiếu vắng bóng em,
Anh cũng không thao thức cả một đêm
Không ăn uống chỉ vì em hờn giận.

Anh không thấy lòng mình như trống vắng
Như bầu trời không nắng lúc xa nhau,
Không cùng em đi suốt dưới mưa ngâu
Không lặng lẽ ầu sầu khi xa cách.

Anh không phải dạng người nhiều nước mắt
Không khóc vì lỡ đánh mất em đâu,
Anh cũng không tìm rượu để giải sầu
Không đi đến nơi nào cho dễ chịu.
Anh cũng biết tình yêu không êm dịu
Không thể như một điệu nhạc vần thơ,
Không lặng im bởi những phút mong chờ
Không hạnh phúc bởi những giờ giận dỗi.

Anh xin em xin hãy đừng bối rối
Cuộc tình anh không vẽ bởi màu đâu,
Anh yêu em ngay những phút ban đầu
Tuy giản dị nhưng dài lâu bền vững.

Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường
 
Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
 
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha
 
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
 
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
 
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa
Khi mùa đông đang trước cửa dập dồn
Ta đã vượt qua bao nhiêu đèo dốc
Mới thấy nhau trong nắng quái hoàng hôn.

Những khao khát dẫu đã nhòa trong gió

Những đam mê dẫu xa lạ đa phần

Anh giây lát như bỗng qua mê sảng

Hiểu điều anh duy nhất sẽ riêng cần.

Cứ đượm buồn bởi nhọc nhằn đã trải

Lơ đễnh đi như cạn cuộc chơi rồi

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa

Bởi chỉ em mới gợi được nên thời.

Anh kêu hãnh với trái tim rỉ máu

Không cúi đầu trước ngon ngọt phù hoa

Anh đã sống với niềm tin riêng có

Rằng sinh ra không phải để sa đà.

Với tất cả những gì không thực trải

Với những người không thực nhịp lòng nhân

Em có thể đã không cùng buổi ấy

Nhưng từ nay vĩnh viễn phải luôn gần.

Giữa rét mướt căm căm trong tình ý

Giữa hụt hơi của lãng tử sang chiều

Trong tất cả những ngày tàn thi sĩ

Nếu không em, chỉ còn lại tiêu điều…

Hồng Thanh Quang



Bài thơ “Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng biến thành thơ


Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau


Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu



Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khắng khít song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi


Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.


Mãi yêu anh

Bên gối trong đêm lặng thầm nguyện ước,
Em cầu mong anh sẽ nhớ đến em.
Những giọt nước mắt trên khóe mi hờ khép,
Mơ một tình yêu sẽ mãi lâu bền.

Sớm thức giấc trong ánh dương bừng sáng,
Em chợt quên đi nỗi nhớ lớn từng ngày.
Đám mây nhẹ trôi bên trời nỗi nhớ,
Em nhận ra anh trong nỗi nhớ đong đầy.

Ngày ngày trôi qua trong niềm thao thức,
Em giấu nỗi buồn đau nơi khóe môi cười.
Mong được một lần được nhìn anh trìu mến,
Trong vòng tay anh hạnh phúc yên vui.

Ngày mệt mỏi buông màn đêm an giấc,
Đêm bình yên em khắc khoải nhớ anh.
Em cố ngủ nhưng không sao ngủ được,
Biết làm sao cho vơi nỗi nhớ nhung.

Trong bóng đêm em vỗ về giấc ngủ,
Thầm nguyện cầu giữ mãi một tình yêu.
Đến bao giờ con tim anh thổn thức,
Hiểu được lòng em mãi mãi yêu anh
.

Sống..

Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên, theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
.

Love – Yêu

Love is love, the swelling song of the heart,

The sould on which is graven an image,

To yearn, to dream for endless nights,

To await the footfalls of the beloved,

Love is eyes caressing each other,

Tremling lips that can utter no phrase,

When together the forgetulness of a million sorrows,

And seeing life in brilliant colors.


Yêu là yêu, là nhạc lòng lên điệu,

Là trái tim ghi khắc bóng hình ai,

Là nhớ mong mơ mộng suốt đêm dài,

Là chờ đợi bước chân người thân mến.

Yêu là mắt nhìn nhau đầy âu yếm,

Môi ngập ngừng mà chẳng nói nên câu,

Lúc gần nhau quên vạn nỗi u sầu,

Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm.


Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top