Đường tình đôi ngã

Em viết tặng anh giữa mùa xuân mới
Hoa mai vàng rực rỡ đón xuân sang
Vẫn màu hoa nồng nàn da diết nhớ
Xuân yêu thương sao nức nỡ nghẹn ngào.

Kỷ niệm xưa dạt dào từng hơi thở
Cứ dâng trào trong nỗi nhớ không tên
Khi bên nhau trong những lúc dỗi hờn
Từng câu nói yêu thương nhiều mọng đẹp.

Cánh cửa yêu bỏng e dè khép lại
Gió vô tình chia lối rẽ hai nơi
Anh phương đó, em nơi nầy thương nhớ
Rồi đêm về em sợ lúc cô đơn.

@Hoa Vang

Thủa ấy yêu người

Thuở ấy yêu người rộn xuyến xao
Con tim bé nhỏ mãi dâng trào
Đường xa vạn lý đâu hề mỏi
Róc rách mưa chiều mặc kệ sao

Thuở ấy yêu người đẹp biết bao
Đường đi trải nắng gió rì rào
Bình minh ló dạng mơ màng nhớ
Tĩnh lặng mây chiều thỏa khát khao

Thuở ấy yêu người ánh mắt trao
Tay đan xuống phố giữa muôn màu
Kề vai ấm áp tràn đông tới
Nóng hổi vành môi lắm ngọt ngào
Xem thêm →

Em…

Em vẫn thế giữa đông tàn lá đổ
Vẫn một mình trên phố ngắm mưa sa
Bước lang thang nơi lối cũ chiều tà
Cười nhẹ mỉm chuyện hôm qua thôi nhớ

Từ lâu lắm đã quên rồi trăn trở
Cũng chẳng buồn chữ duyên nợ nữa đâu
Tự yêu thương tự buông bỏ nỗi sầu
Tự trang điểm tự vá khâu vết xước
Xem thêm →

Có những ngày

Có những ngày chỉ muốn trốn chạy cô đơn
Muốn lãng quên một cái tên từ lâu trong trí nhớ
Muốn mượn một bờ vai dù chỉ là tạm bợ
Để được tựa đầu tìm kiếm chút bình yên

Có những ngày trên lối cũ thân quen
Bỗng ước mình hóa thành người mất trí
Để hình ảnh xưa chẳng về trong ý nghĩ
Chân nhịp bước nhanh không vấp phải bóng mình

Có những ngày khát khao tia nắng gọi bình minh
Cứu mình ra khỏi một đêm dài chết đuối
Nỗi buồn lên men trong màn đêm tối
Chuốc độc lòng người bằng triệu chén đắng cay

Có những ngày chỉ ước mình có thể hóa mây bay
Trút xuống thành mưa những cơn buồn nặng trĩu
Thiết tha mong chờ có một ai thấu hiểu
Khi nghe tiếng mưa như tiếng vỡ lòng mình

Có những ngày chán chường nên chỉ muốn lặng thinh
Mặc cuộc sống ngoài kia vẫn ồn ào chuyển động
Đặt tay lên tim chỉ thấy toàn khoảng trống
Vá víu bao lần chẳng lành được vết thương

Có những ngày buồn không thể buồn hơn…
Chỉ biết lặng im nghe mưa ghé bên thềm…

ST.

Có phải người về

Còn nhớ hẹn nhau mùa lá rụng
Người sẽ về may áo lụa hồng
Vậy đó mà ai trông ngóng mãi
Bao lần khô héo lá trầu không

Từ đó thuyền trôi không trở lại
Một ngày xa bến nhớ mênh mông
Phải chăng đời gọi hồn lưu lạc
Về thôi! dừng lại gót phiêu bồng
Xem thêm →

Trái tim yêu

Tình yêu đang ở nơi nào
Với mây cùng gió bay vào tim ta
Chạnh lòng mới nói thật ra
Để tim giá lạnh trăng xa thật rồi

Xa mây trăng phải bồi hồi
Nỗi buồn khôn xiết đỉnh đồi bơ vơ
Nhớ em anh phải làm thơ
Chờ cho sao mọc hết mơ thị hằng
Xem thêm →

Tháng giao mùa…em có nhớ tôi không

…Tháng giao mùa…em có thấy chơi vơi?
Kỷ niệm xưa có về cùng nỗi nhớ thương dai dẳng?
Cuộc đời dài, mà yêu thương quá ngắn!
Đôi tay mềm chưa nắm, đã vội buông…

Tháng giao mùa…em có thấy chợt buồn?
Nếu như đừng trẻ con, hay đừng kiêu hãnh quá!
Để bây giờ hai kẻ dưng xa lạ
Chỉ biết gượng cười khi nhớ đến người kia…

Tháng giao mùa…em có thấy không kìa!
Đôi tình nhân nép bên nhau dưới mái hiên màu tím,
Bờ môi tìm bờ môi ngọt lịm,
Mặc kệ bên ngoài sấm chớp mưa giông…

#duphong

Về với em

Hờn giận vậy em thấy cũng đủ rồi
Nhớ vẫn bám trên triền đồi băng giá
Khi yêu nhau sao không cho tất cả
Phút giây buồn ! Vất vả những hoài nghi

Giận đủ rồi anh về với em đi
Mưa bất chợt không làm ngày quá ngắn
Sương long lanh ! Bình minh nào quên bẵng
Chết thời gian mang nặng những chuỗi hờn
Xem thêm →

Tình xa nhắc em

Gió bấc về nhớ mặc ấm nghe em
Bởi cái lạnh dễ làm thêm ốm đấy
Anh nơi xa nhớ thương em là vậy
Ở quê nhà chắc em thấy lạnh hơn

Anh không về nên cái rét giận hờn
Để đêm đông dọa cô đơn hãi sợ
Anh lại xa tận phương trời trắc trở
Để em buồn rồi chìm đắm nhớ thương
Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top