Người xưa

Hôm nay gặp lại người xưa
hoa cài trong nắng gió đưa ngọt ngào
chiều tàn cứ mãi hanh hao
vòng tay ôm lấy siết vào lòng anh

Xa nhau từ lúc đầu xanh
giờ ta gặp lại đã thành già nua
tìm đâu mắt biếc ngày xưa
nhặt đâu nỗi nhớ cho vừa lòng ai

Gặp nhau từ buổi sớm mai
khoác lên tấm áo cho vai ấm tình
sao em cứ mãi lặng thinh
cho tim thổn thức với mình em ơi

Mai ngày em lại xa tôi
trăng tàn cô lẻ ru đời lặng câm
mình tôi cứ mãi âm thầm
ôm tình xưa cũ với năm tháng chờ

n/sơn

Mưa Bong Bóng Ngày Xưa

Phập phồng bong bóng trời mưa
Chút chua xót của ngày xưa có còn
Cây mơ lá rũ chiều đông
Hồn tôi nhàu nát mênh mông nỗi buồn

Trời mưa bong bóng phập phồng
Nhớ người môi thắm má hồng năm xưa
Mái nhà gió bạt phên thưa
Trái tim tôi vẫn mấy mùa buồn đau

Nhớ người vọc nước tay đưa
Tuổi hồng mấy độ như vừa hôm qua
Con tàu vắng bóng sân ga
Phố buồn không nắng nhạt nhòa mưa rơi

Mưa chia mấy ngã cuộc đời
Màu thời gian có đợi chờ ai đâu
Lạc bàn tay đã ngoài nhau
Vết thương khốn khó ngọt ngào lời ru

Mưa sương ướt lạnh vai hờ
Em ngày xưa đó bây giờ nơi đâu
Hàng cây rũ áo thay màu
Hồn tôi gối chiếc nát nhàu gió mưa

Nhớ quên như đã bao mùa
Chiều qua phố vắng như vừa nhớ ai
Hạt mưa giọt ngắn giọt dài
Trăm con bóng nước vào tay phập phồng

@Lưu Vĩnh Hạ

Mưa ngâu tháng bảy

Tháng Bảy sang rồi anh có hay
Mưa ngâu rả rích suốt đêm ngày
Người hỡi có mong về lối cũ
Cùng em gom lại giọt heo may?

Tháng Bảy sang rồi anh nhớ không
Đường xưa chiều ấy nắng ươm hồng
Tay xiết bàn tay tròn giấc mộng
Ngỡ tưởng thiên thu khúc tình nồng.

Tháng Bảy anh về anh lại đi
Tiễn đưa lưu luyến xiết ôm ghì
Từ đó một người tim gói lại
Gửi người lữ khách trọn tình si. Xem thêm →

Anh có phải là chàng trai ấy không?

Anh có phải là chàng trai ấy không?
Người em luôn nhớ mong bao ngày qua chờ đợi
Người làm ấm những đêm đen vời vợi
Người mang tiếng cười, mang nắng đến sau mưư

Anh có phải là chàng trai sẽ đưa em đi khắp bốn mùa
Dẫu nắng hay mưa, nắm tay em thật chặt
Anh có phải chàng trai nhìn vào đôi mắt
Mà hiểu em cười, hay khóc trong tim

Anh có phải chàng trai không chỉ biết lặng im
Mà sẽ ở bên mỗi khi em mệt mỏi
Xoa đầu em, nhìn mắt em và hỏi
‘Có chuyện gì thì hãy nói cùng anh

Anh có phải là chàng trai sẽ quan tâm em vào mỗi buổi bình minh
Cười khi em vui dỗ dành khi em khóc
Anh có phải là người nắm tay em qua thăng trầm khó nhọc
Sẽ ở bên em đến đầu bạc không rời
Anh có nghe gì hỡi chàng trai đó ơi

Laika – Thơ tình yêu

Đừng hối tiếc

Đừng hối tiếc vì những ngày còn trẻ
Đã yêu thương rất tha thiết một người
Dù không thể cùng nhau đi đến cuối
Nhưng đã từng rất hạnh phúc đó thôi.

Đừng hối tiếc vì ngày cũ xa xôi
Đã yêu người nhiều hơn yêu mình nữa
Đó là người ta đã từng chọn lựa
Yêu hết mình sao lại nỡ đếm đong.

Đừng hối tiếc vì sau những nhớ mong
Người chẳng thể vững lòng và ở lại
Chẳng ai biết điều gì là mãi mãi
Duyên không còn nên ắt phải đi thôi.

Đừng hối tiếc vì đã hứa chung đôi
Nhưng cuối cùng có một người thất hứa
Dù nhiều đêm ta một mình trăn trở
Nhưng những vui buồn đều đáng nhớ, phải không.

( Laika)

Đã đến lúc em phải quên

Cũng đến lúc, ta thành người xa lạ
Kỷ niệm xưa, chỉ còn là tàn dư
Chút suy tư, trong tâm trí mỗi người
Chưa đủ lớn, để trở về ngày cũ

Có đôi lúc, trong lòng em tự nhủ
Chia tay rồi, anh có nhớ nhiều không
Nhìn mưa rơi, có thấy nhói nơi lòng
Giống như em, hiện giờ đang cảm nhận ?

Em biết chứ! Chữ tình nhiều lận đận
Mà chúng mình…. hai vĩ tuyến khác nhau
Thời gian gần, lại chẳng được là bao
Không thể trách, những lúc…. tình ngược gió

Đã đến lúc, chính em nên từ bỏ
Giấc mơ xa, chấp nhận… hiện tại gần
Dẫu trong mưa, tim nhói biết bao lần
Em vẫn chúc…. nơi anh ” ngày nắng ấm ”

Diệu Nguyễn.

Tình yêu một lời …

Trong tình yêu không nói hai lời,
Núi non nhìn ngàn năm chẳng thay.
Kết thúc tình chẳng kéo nặng lòng,
Muốn đổi thay mời người bước đi.

Giữ tâm hồn vẹn chữ sắt son,
Nghe trái tim hát mãi du dương.
Đường hai ngả chân lý ánh lên,
Bước ung dung trăm năm hiểu đời.

Tình yêu ơi xưa nay tuyệt vời,
Trái tim thề sau trước như in!
Trắng hai tay sao sáng dẫn đường,
Hỏi khổ đau làm sao hỡi ai?
(Xuân Mới)

Mượn …

Cho em mượn bờ vai anh một chút thôi
Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả
Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá
Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi

Cho em mượn tiếng cười làm rạng rỡ đôi môi
Để thấy yêu thương chẳng xa xôi quá thế
Cho em mượn tiếng cười chỉ hôm nay thôi nhé
Ngày mai vui rồi em sẽ trả anh ngay

Anh lại gần đây cho em mượn vòng tay
Ôm chặt đi anh kẻo vai gầy lạnh cóng
Chỉ một lần thôi vòng tay anh dang rộng
Nhen nhóm lên giùm chút hi vọng mong manh

Em mệt quá rồi anh cho em mượn anh
Hàn những vết thương vẫn chưa lành, đau nhói
Cho em mượn đi cuộc đời không bão nổi
Mượn chút yên bình luôn ấm ở nơi tim.

(Stam)

Đợi …

Em mất anh rồi phải không anh?
Tình như mây nước thoáng qua nhanh
Bao nhiêu ân ái thành sương khói
Vỡ tan như sợi gió mong manh

Mất hết thật rồi phải không anh
Lời thương câu nhớ chỉ phong thanh
Dẫu biết cuộc đời tan rồi hợp
Sao lòng trăn trở suốt năm canh

Chốn cũ bây giờ mây vẫn xanh
Sông Tiền vẫn đẹp tựa như tranh
Chỉ lối đi về mình em bước
Khuya sớm trưa chiều đời vắng tanh

Nhắn cánh chim trời gửi đến anh
Biển xa nơi ấy dẫu long lanh
Cũng xin một thoáng người chợt nhớ
Bến vắng hẹn hò… em đợi anh

Hương Ngọc Lan

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top