Nhật ký ngày xanh

Đêm lang thang giữa thành phố đông người
Phố phường vui nhưng đôi chân lạc bước
Nhìn cộ xe giữa dòng đời xuôi ngược
Chưa biết rằng một nửa đã ở đâu ?

Đời phải chăng chỉ là tháng ngày sầu
Bao yêu thương vùi sâu lòng biển cả
Mảnh hồn đau như vết thương hoang dã
Lịm chết dần trong rừng vắng âm u,

Trời bây giờ đã chớm độ sang thu
Bóng chiều rơi sương mù giăng phủ kín
Buồn làm sao khi trái sầu đã chín
Mưa lạnh về khép kín cả buồng tim

Tình phải chăng chỉ là dấu chân chim
Sao có thể tìm người khi xa cách
Chỉ còn đây nỗi xót xa thầm trách
Vì trái ngang phải cách biệt đôi đường,

Em chỉ muốn làm cơn gió mười phương
Quên đi hết chán trường tình nhân thế
Để niềm đau không kết thành suối lệ
Chảy vào lòng cay xé trái tim côi.

Em chơi vơi giữa thành phố đông người
Biết làm sao khi cơn mưa chợt đổ
Chỉ còn đây những mảnh tình tan vỡ
Đến bao giờ mình hội ngộ bên nhau ?

Em một mình rảo bước giữa đêm thâu
Nghe trong tim dạt dào bao nhung nhớ
Đừng để em viết bài ca muôn thuở..
Mười thu rồi dang dở cảnh ly tan./.

Ngọc Dung

Tiễn em …

Cơn mưa chiều giăng ngang tia nắng đỏ.
Ngày tiễn em tốt đọt lá sầu đâu.
Em qua sông con cá lội hụt đầu.
Cơn sóng buồn trắng ngầu trên bến đậu.

Ngày em đi theo gió mùa rệu rã.
Thổi trên dòng chưa đủ mát qua sông.
Ánh hoàng hôn chia nửa áng hư không.
Loài bão giông chực chờ xô nát ngạn.

Ngày em đi Anh buộc lòng nín lặng.
Khỏi đợi chờ nên rảo bước nặng thinh.
Dán như in câu chuyện của đôi mình.
Lật trang tình khóe mi đâu biết nhịn.

Ngày em đi chắc sẽ là mãi mãi.
Một lưng Trời chia hai dãy sao ngôi.
Em đi rồi giọt buồn cũng nhân đôi.
Lối dĩ vãng trống trơn mùa thu tới.

Ngày em đi anh kéo buồn về lại.
Buồn lăn dài kêu nũng nịu trên tay.
Anh nghiêng mình cho lệ chảy qua vai.
Trong đêm tối thắp lên đài nhang khói.

Ngày em đi.. Nhìn vô đời anh nói.!
Tận xa xôi xin người mãi yên bình.
Lãng quên đi đoạn tình ứa men tim.
Truyện thần tiên vẫn chỉ là cổ tích.

ChuHecodoc Le

Người yêu cũ

Bước về đâu để quay ngược nỗi buồn,
Ngược những yêu thương từng một thời dang dở,
Ngược tiếng yêu đầu hồn nhiên và bỡ ngỡ,
Ngược những dại khờ để ghép lại vẹn nguyên?

Có con đường nào đi ngược với đêm đen,
Để lại thấy êm đềm trong bình minh nắng phủ,
Để giây phút này riêng em không tự nhủ,
Mình chỉ còn là “Người cũ” của nhau thôi…

Con đường chiều nay bỗng vô tận xa xôi,
Nắng hồng mắt môi che nụ cười em lúng túng.
Ta gặp lại nhau giữa một mùa lá rụng,
Kỉ niệm ùa về lay nỗi nhớ đã xa.

Em vẫn là em của ngày hôm qua,
Còn anh lại là người mang tên “Người Yêu cũ”!
Nghe như tháng năm đã vô tình che phủ
Ký ức giữa chúng mình bằng lớp bụi không tên.

Đã cũ rồi tức là đã lãng quên,
Đã có thêm những điều hẳn nhiên, rất mới.
Anh mỉm cười chào rồi bước ngang qua vội,
Để lại phía chân trời dấu chấm hỏi vì sao.

Tại anh không muốn mình thành cũ kỹ trong nhau!!!

Du Phong

Kí ức về thu xưa

Ta đã xa nhau mấy mùa thu rồi nhĩ !?
Chợt chiều nay vàng lá nhớ về em
Anh cố tìm trang kí ức củ lấy ra xem
Mình gởi những gì vào trong thu ấy ?

Cái lần đầu con tim anh nhúng nhẩy
Nhẩy theo từng nhịp đập của lòng mình
Muốn nói thật nhiều, sao vẫn lặng thinh !
Để vương vấn một đời khi mà ngang trái

Lời nói yêu người có gì đâu anh ái ngại
Cho chiều nay vàng lá nhớ về ai !?
Rồi thu tàn sắc lá cũng nhạt phai
Nhưng kí ức lâu rồi vẫn làm anh nhớ mãi !!

Phan Thuan

Thơ vỡ

Kéo đi Em..kéo dài thêm nỗi nhớ.
Buông đi Em..buông rơi hết cuộc tình.
Xa đi Em.. Xa khuất vạn lần nhìn.
Lấp đi Em..lấp duyên mình sâu huyệt.

Giọt lệ sầu đã lâu im tiếng nấc.
Mềm cơn say cô đặc khóe mi cay.
Hồn lưu đày trong giấc mộng lâu nay.
Nên thể xác ủ ê loài dương thế.

Về bên Trời..Em xẻ đôi miền nhớ.
Đội Trăng tà Anh lần mối đường tơ.
Thuở dại khờ ôm tình giấu trong mơ.
Lòng cứ ngỡ trăm năm dài kết nợ.

Vỡ trên thơ..Nét buồn đau buốt dạ.
Vỡ trên thơ..Ngòi đâm sát ngập tim.
Vỡ trên thơ..Lòng tím rịm trong im.
Vỡ trên thơ..Hồn níu ghì dĩ vãng.

NgonNen LangThang

Làm sao mà quên được

Trôi đi ngày tháng tàn phai
Người trong cõi nhớ tóc dài như xưa
Quên rồi hò hẹn dưới mưa
Ngỡ chôn kín được tình xưa dại khờ

Tưởng tình đã chết trong mơ
Tro tàn phủ kín bụi mờ yêu thương
Tưởng như đã nhạt mùi hương
Lãng quên theo bước dọc đường phiêu linh

Chiều nay hiu quạnh một mình
Bên đường bỗng nhớ chuyện tình xót xa
Ba mươi năm đã trôi qua
Người ơi còn nhớ chiều tà năm xưa

Bên bờ sông nhỏ nhiều mưa
Một người bịn rịn tiễn đưa một người
Người đi còn đó môi cười
Mang theo nỗi nhớ một thời mộng mơ….

Xuân Mai

Người tình phụ

Chiều buồn chẳng thể viết thành thơ
Chẳng phải vì em đã hững hờ
Hay bởi duyên ta không chữ nợ
Mà vì lạc mất cả hồn thơ

Có phải tình anh đã lỡ trao
Chỉ như sương khói đọng bên rào
Đưa tay phủi sạch em đi tiếp
Để mặc anh sầu đứng ngó theo

Có phải anh nghèo chẳng có xe
Vi la biệt thự chốn xa hoa
Nên em quay gót không nhìn lại
Để áng thơ sầu mãi xót xa

Lữ khách chiều nay cứ vẩn vơ
Cuộc đời im ắng chỉ như mơ
Em như tia nắng hoàng hôn ấy
Chợt tắt trong ta mộng ước hờ

Liệu ta còn nhớ người tình phụ
Đã biệt theo chồng chốn viễn phương
Hỏi có còn không dòng lệ đẫm
Khi mà lỡ gặp có còn vương
VC

Chiều mưa cuối hạ

Cơn mưa rào ngang qua chiều cuối hạ
Để nắng hờn mê mẩn kéo hoàng hôn
Con chiện chiện cất giọng hót bồn chồn
Chiều yên ả bỗng dâng buồn man mác

Chiếc lá rơi cuốn theo chiều xào xạc
Trước hiên nhà chân nhịp bước vu vơ
Trời vào thu khiến mưa nắng phập phù
Mây du lãng …Chút bàng hoàng cuối hạ…

Màu cỏ non đã loang dần chiếc lá..
Suốt bốn mùa coi như đã vẹn sinh
Thật an nhiên giữ màu đất thanh bình
Cây thay lá… Cho mùa sang – Tiết trở…

Cơn mưa rào ngang qua chiều cuối hạ
Rất vội vàng nhưng thu đã kịp sang..
Mỏng mảnh thôi … Nhưng cũng đủ dịu dàng
Cho vạt nắng xênh xang ngày cuối hạ…!
……………………………………………………
Cơn mưa rào như làm thay màu lá
Rửa bụi trần cho trọn kiếp phù vân…
Chân dạo bước nghe tiếng thở phong trần…
Đời nhục vinh … Âu cũng mình đưa đẩy…
………………………………………………………..
Trọn kiếp này em ở bên anh đấy
Bởi chúng mình đã tìm thấy đời nhau
Nắng với mưa chỉ điệp khúc giao mùa
Anh thấy chưa… Những chiều mưa cuối hạ…!!!

===================================
Lan Anh

Anh có về lỗi cũ không anh

Anh có về ru lại giấc mơ xưa
Của một thủa đón đưa và chăm sóc
Anh có về vun trồng dù khó nhọc
Để vườn hoa em lại mọc loài hoa.

Anh có về lối cũ đã từng qua
Lối cũ có loài hoa anh cảm mến
Em sẽ chờ sẽ đợi khi anh đến
Cùng loài hoa yêu mến mãi chờ anh.

Về nhé anh cho trời lại trong xanh
Cho yên lành hai con tim bé nhỏ
Lời thì thầm còn đâu đó trong thơ
Em cùng anh trong mơ niềm hạnh phúc.

Hiền Hoàng

Dấu xưa

Đã mấy mùa trăng khuya mờ ảo
Vọng sáo diều … Ảo não màn đêm
Song thưa vấn nguyệt sau rèm
Ngóng phương trời ấy từng đêm sao dời..

Sóng mênh mông cuộc đời dâu bể
Khép lòng mình đâu dễ mờ phai
Thu sang ngập lối trang đài
Dấu xưa luyến mãi nét ngài phong sương…!
…………………………………………………………..
Dẫu biết rằng còn thương nhưng đã
Hai chúng mình giã biệt từ lâu
Trăng khuya nay đã đỉnh đầu..
Thôi đừng lưu luyến để sầu mãi vương..!

Cố gắng nhé giấu thương tấc dạ
Để nụ cười luôn nở trên môi
Hai ta đã ngược xưa rồi
Hãy ngăn dòng lệ để thôi hai hàng..!!!

Em nay đã sang ngang dời bến
Chuyến đò đầy đang nghẹn dòng trôi
Cùng chung chén rượu ly bôi
Bến nay cuối hạ trăng ngời đợi thu..!!!

=============================
Lan Anh

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top