Tự tình thơ

Dòng thơ tình chẳng biết gửi cho ai
Em cứ viết theo ngày dài nhung nhớ
Từng câu chữ là mạch nguồn hơi thở
Xoáy mỏi mòn vết thương hở đậm sâu

Dĩ vãng buồn em muốn vùi quên mau
Nhưng sâu thẳm nỗi sầu đau chất chứa
Ngày lại ngày như dài thêm vết cứa
Xót xa tình, tim chết nửa không quên

Tháng ngày dài theo nỗi nhớ không tên
Em chẳng thể xóa quên miền ký ức
Cũng chẳng thể vùi chôn sâu lồng ngực
Cho bóng hình trong vô thức mờ xa

Dòng thơ tình em lặng lẽ viết ra
Cũng là để bôi xóa nhòa nỗi nhớ
Lúc yêu thương, lúc buồn vương nức nở
Như phần nào giúp em đỡ ưu tư.

Mỗi ngày buồn dài thêm những dòng thư
Sẻ thương nhớ lên câu từ như thế.
Ai có hỏi …em nghẹn ngào rơi lệ
Để vơi lòng… chỉ có thế mà thôi…!

Tg TT

Yêu một người ở xa

Yêu xa là lúc nào cũng thấy nhớ
Cái Người mà không ở bên cạnh mình
Nỗi nhớ ai cứ dai dẳng, âm thầm
Nỗi nhớ ấy tưởng chừng như vô tận…

Là buồn vu vơ khi trời se lạnh
Chẳng có Người ở bên chia hơi ấm
Yêu xa là những khoảnh khắc tủi thân
Vỡ oà khóc…khi cần một bờ vai.

Là chờ điện thoại của ai mỗi tối
Người ta không nhắn tin thì giận dỗi
Tăt máy để nghĩ…mình không thèm nghe
Rất muốn biết..liệu người ta có gọi? Xem thêm →

Độc thân vẫn tốt hơn

Nhiều lúc nghĩ sao mình vẫn cô đơn
Đứa bạn thân có hơn gì mình nhỉ
Thế mà nó cùng người yêu thủ thỉ
Nhìn quen rồi… những chán vẫn ghen

Có phải tại mình luôn ăn nói vô duyên
Chẳng chải chuốt dù là trên hay dưới
Ăn xong rồi là lăn ra ngủ vội
Ai quan tâm cũng nói”tớ chẳng cần”

Chắc thế rồi chắc mình quá vô tâm
Đến bản thân cũng đành lòng mặc kệ
Thì có ai muốn yêu thương mình nhỉ
Thật đáng đời, thế mà suốt ngày kêu ?

Nhưng thật ra cô đơn tốt hơn nhiều
Thời gian yêu để dành mà ngủ nướng
Ở một mình tha hồ mà bay lượn
Chẳng có người nào, đến ngăn cản mất vui

Laika

P/S:khi trái tim đã bình yên trở lại ,cô gái lại mỉm cười với cuộc sống xung quanh. Cô lại có thể vui chơi ca hát cho cuộc sống tràn ngập sắc màu. Cuộc sống độc thân khiến cô tự do thoải mái vô cùng tuy không tránh khỏi những phút giây chạnh lòng
Trong một phút giây nào đó ,hình bóng xưa cũ lại thoáng qua tâm trí cô

Em chọn mỉm cười

Em vẫn muốn cười nhiều hơn khóc
Dù xung quanh khó nhọc vẫn thật nhiều
Cuộc đời này-dàingắn được bao nhiêu
Sao phải khóc than cho tiêu điều, ảm đạm

Mỗi khi buồn em ngân nga câu hát
Cho yêu thương lại chất ngất dâng đầy
Cho nỗi buồn yên giấc ngủ thật say
Để niềm vui được mỗi ngày nở rộ

Vui hay buồn là do mình chọn lựa
Đừng đổ cho số phận đã an bài_
Bởi sinh ra ai cũng giống như ai
Hạnh phúc dành cho những ai cố gắng

Sau cơn mưa trời lại lung linh nắng
Tiếng cười vui sau cay đắng sẽ bền
Nên em chọn tự làm mình vui lên
Cười thật tươi cho nỗi buồn tan biến

Lai ka

Mai anh về …

Mai anh về dựng lại mái tranh sơ
Qua lối nhỏ dại khờ ngày thơ ấu
Để mồng tơi mãi quấn quanh bờ dậu
Cho mẹ già hái nấu bửa canh ngon

Mai anh về cho luống mạ xanh non
Trời hanh nắng qua lối mòn ẩm ướt
Đi chân đất trên bờ đê cỏ mượt
Lùa trâu về tắm nuớc cạnh bờ sông

Mai anh về kéo vó bắt lòng tong
Cho bếp lửa thơm nồng ơ kho quẹt
Hương gạo mới đượm mùi cơm cháy khét
Mái tranh chiều thêm đậm nét tình quê

Mai anh về nghe hương bưởi đê mê
Hàng cau xanh buông tóc thề đứng đợi
Tận đồng xa cánh cò bay chấp chới
Tia nắng chiều khêu gợi ánh hoàng hôn

Mai anh về trăng ngã bóng đầu thôn
Treo lơ lửng thả hồn trên sông nuớc
Tóc em tôi hạt sương mềm óng mượt
Lệ vui mừng thấm ngược ướt bờ vai

Mai anh về ru lại giấc nồng say
Để xóa hết những tháng ngày xa vắng
Rồi mai đây trên đường quê rợp nắng
Mái tranh nghèo không thiếu vắng tình anh

Thơ S/T (giotbuonkhongten)

Có đôi lúc

Có đôi lúc thấy yếu lòng, buồn chán
Muốn cùng ai đến thế giới không người
Có bãi cỏ và một đồng hoa tuơi
Nằm ở đó tha hồ mà đùa giỡn.

Có đôi lúc chẳng thể nào bình thản
Muốn hét lên sợ bị nói là khùng….
Muốn gieo mình ở một khoảng không trung
Để biết được có chuyện gì sẽ đến.

Có đôi lúc cũng rất cần cuộc hẹn
Với biển đêm tâm sự lúc sóng trào
Những ưu phiền được ngọn gió thổi cao
Mang đi hết vơi chút nào nhẹ nhõm.

Có đôi lúc muốn được ai ôm trọn
Nói vào tai và cái cốc lên đầu
“Có anh rồi em sẽ chẳng sao đâu
Nào ngoan đi chẳng chuyện gì sảy đến”

( Uyên Nhi )

Đừng giận nữa em

Chủ nhật này anh bận phải hành quân.
Lỡ hẹn rồi.. chẳng về thăm em được
Hành quân đêm dưới mưa rơi .. ẩm ướt
Nỗi nhớ em…. nỗi nhớ cứ chơi vơi!

Chủ nhật này chẳng về được em ơi!
Chẳng cùng em .. ngắm hoàng hôn xuống phố.
Để em chờ trong cô đơn lặng lẽ!
Một mình ngồi trong quán vắng phiêu diêu

Chủ nhật này.. nhớ em lắm em yêu
Nỗi nhớ em.. cứ trào dâng da diết!
Nhưng hai ta… ở hai đầu cách biệt
Nên nỗi buồn cứ trống vắng chênh vênh!

Nhớ em nhiều anh chẳng thể nào quên
Em biết không ? lòng anh buồn lắm lắm..
Cành sim tím.. lỡ làng rồi mấy bận
Héo rũ chờ nằm dưới đáy ba lô.!

Chủ nhật này.. biết em ngóng em chờ
Song lần nữa anh phải đành thất hứa!
Bởi bận thôi.. chứ anh đâu lần lữa
Tha lỗi mà.. hẹn em chủ nhật sau..

Anh sẽ về ta sẽ lại cùng nhau..
Sẽ cùng em tay đan tay vui vẻ..
Chẳng để em .. nước mắt buồn quạnh quẻ
Xin lỗi rồi.. đừng dận nhé em yêu..!

Anh nguyễn

Cám ơn mình

Thuở mười bảy say tình ngây ngất
Em với người chung giấc mơ yêu
Bên nhau anh hứa đủ điều
Hẹn thề trọn kiếp yêu chìu em thôi

Lời chót lưỡi đầu môi bay mất
Em lặng người chôn cất nỗi đau
Bao đêm nỗi nhớ nát nhàu
Tim em đau đớn thét gào tên ai

Trời trở gió mây bay tan tác
Côn trùng buồn trỗi nhạc thê lương
Xa xa phía cuối con đường
Giữa hàng cây nhỏ, tơ vương ngang trời

Em cúi mặt nhìn đời cho rõ
Ngẫm lòng người khó tỏ nông sâu
Thời gian như thuốc nhiệm màu
Cho em quên nỗi đau nào năm xưa

Giờ em đã có chồng đưa rước
Cảm ơn mình chung bước cùng em
Đừng thề, không hứa gì thêm
Chỉ cần suốt kiếp êm đềm bên nhau.

THANH VÂN

Em giận anh rồi

Em giận Anh rồi có biết không ?
Bao nhiêu nỗi nhớ mãi còn trông
Nơi con phố nhỏ hàng cây đó
Chỉ mỗi mình em lệ đắng lòng

Em giận anh rồi chẳng nói đâu
Mi nhòa ướt lệ dạ u sầu
Đường em bước lẻ sao mà vắng
Dấu cũ phai rồi phai đã lâu

Em giận Anh rồi chẳng biết đâu
Mình em khắc khoải nỗi u sầu
Chiều hoang sương đẫm tràn mi mắt
Lệ đọng từng đêm dạ nát nhàu

Em giận anh nhiều giận lắm thôi
Con tim se thắt mấy lần rồi
Bầu trời thẳm vợi làn mây tím
Mưa ở trong lòng mãi vẫn rơi

Em giận anh rồi giận chẳng vơi
Bao đêm nỗi nhớ vẫn không nguôi
Tình nồng có phải dần vơi cạn
Để mãi tim buồn nỗi nhớ ai ?
St

Anh còn nợ em

Anh vẫn bảo rằng mình còn nợ em
Vòng tay ôm và nụ hôn ngọt mát
Chiều dần buông hoa sữa thơm ngào ngạt
Tay đan tay anh bảo nợ ân tình

Chưa một lần nhìn sâu đáy mắt xinh
Ru êm ái bên tai lời dịu mát
Chưa một lần ngồi lặng nghe em hát
Cho tiếng cười bừng sáng cả không gian

Anh còn nợ em cả những chiều tan
Khi phố lên đèn em lặng im đứng đợi
Nợ em cả đôi bàn tay mời gọi
Đan vào nhau khi gió lạnh chuyển mùa

Anh nợ em cả trong những đêm khuya
Chưa một lần bên tai dù khe khẽ
Nợ luôn em một nụ hôn rất nhẹ
Lướt trên môi ngọt lịm những đêm về

Anh nợ em cả những lời hẹn thề
Khi tan tầm chỉ mình em lặng lẽ
Phố vắng anh nên cũng thêm buồn tẻ
Cuối tuần rồi anh chẳng thể đón đưa Xem thêm →

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top