Tà áo trắng

Em yêu sao mỗi sáng đến trường!
Trong tà áo trắng rất thân thương
Sắc trời cho áo thêm hy vọng!
Cho dáng yêu kiều thêm vấn vương.

Rồi một buổi sáng trong thương nhớ.
Em gặp anh người cũng bước chung đường
Chung trường, và lớp thì chung vách!
Cùng bước chung một nhịp đến trường.

Rồi từng buổi sáng từng buổi sáng
Em bước bên anh để đến trường
Em cười với ánh bình minh mới
Anh ngẩn ngơ vì em với thơ…

Hai năm xa cách mái trường xưa.
Theo gió mưa xa đến xứ người!
Cảnh người gợi lại bao nhung nhớ
Kỷ niệm xa xưa với một người…

Không biết giờ này anh phương ấy.
Anh còn yêu những ánh dương tà
Có còn nhớ tới người em nhỏ..
Trong áo áo trắng, trắng màu uớc mơ./.

@Uyên Nhi

Em đi

Em đi tôi thấy lỡ làng
để anh cô lẻ lang thang bến bờ
em đi mang cả mộng mơ
để tình anh chết..vần thơ lụi tàn

Em đi mây trắng bay ngang
chiều buông lộng gió miên man nỗi buồn
em đi lệ có trào tuôn
hay là kéo cả tơ nguồn lòng anh

Em đi song cũng kéo mành
em đi có nhớ bóng anh đêm trường

n/sơn

Anh cũng cần

Ai cũng cần một ai đó để yêu
Để được yêu, được nuông chiều, giận dỗi
Chẳng một ai sống một mình còm cỏi
Đến cuối đời mà không thấy đơn côi.

Ai cũng cần một cuộc sống yên vui
Được hồn nhiên nở nụ cười tươi trẻ
Sau đoạn đời thầm trôi qua buồn tẻ
Ai cũng cần được khe khẻ…cố lên.

Ai cũng cần, cũng từng bước chênh vênh
Để vượt qua những những gập ghề trở ngại
Hơn một lần phải ngậm ngùi bỏ lại
Những yêu thương mặc cho gió chôn vùi

Ai cũng cần niềm hạnh phúc thảnh thơi
Xua giá băng nơi khung trời xưa cũ
Vết thương nào vẫn đang còn mưng mủ
Chỉ muốn rằng ai đó sẽ vá khâu

Ai cũng cần một ai đó……. để yêu…….

(NVTD)

Nắng tắt rồi

Nắng tắt rồi anh cũng phải về đi
Em ở lại ôm những gì đáng nhớ
Chuyện tình yêu không thần tiên sứ sở
Bức vẽ màu lọ mực vỡ đành thôi

Nắng không còn ở phía ấy dòng trôi
Anh về nhé quay mặt rồi bật khóc
Chuyện hợp tan trái tim mình đơn độc
Mảnh trăng vàng nhớ sợi tóc nào vương

Nắng tắt rồi còn ai nhớ ai thương
Em sợ lắm trên con đường lớn rộng
Tình dang dở thì anh ơi bến mộng
Có nỗi buồn như biển sóng ngoài kia

Nắng tắt rồi chỉ còn lại đêm khuya
Tình yêu ấy ai chia lìa đôi ngã
Để mai mốt ta trở thành kẻ lạ
Hai hướng đời ai sẽ vá con tim

Nắng tắt rồi sao anh mãi lặng im
Để nhung nhớ lẻn đi tìm bịn rịn
Bao ước vọng khi xa rời dấu kín
Chỉ một ngày con sóng biển cũng đau

Nắng tắt rồi mình còn nhớ đến nhau
Hẹn một kiếp đến mai sau em trả
Bởi kiếp này mình không về một ngã
Nắng tắt rồi còn chiếc lá cô đơn.

Hoa cỏ may

Dấu yêu xưa

Ta khép lại những hồn thơ mười bảy.
Thưở loay hoay tà áo trắng bên thềm
Thưở mộng mơ… thời phượng hồng ngày ấy
Chợt hiện về… bao nổi nhớ dịu êm.

Mùa Hạ đến như chạm vào ký ức
Tiếng ve kêu rộn rã góc sân trường
Chút kỉ niệm làm lòng ta thổn thức
Đã qua rồi hư ảo những mùa thương.

Giờ nhớ lại những vần thơ thưở ấy…
Góp nhặt nổi buồn vụn dại của ngày xưa
Thưở dầm mưa tóc ướt xõa lưa thưa
Gợi nổi nhớ cơn mưa mùa hạ đến…

Thắm một trời… nhớ thầy cô thương mến
Nhớ bạn bè thưở đến lớp xôn xao
Thưở cắp sách của một thời se tà áo
Ngốc ngếch đến lạ thường xao xuyến thấy mà thương

Hạ lại đến ta cúi nhặt cành hoa phượng
Nhớ mãi thầy cô một tình thương độ lượng
Chắp cánh ươm mầm cho ta những ước mơ
“Dấu Yêu Xưa” một thời trong ký ức…. chẳng thể quên !!!

@Uyên Nhi

Hoàng hôn trên biển

Hoàng hôn xuống bước buồn lê trên cát
Em một mình ngơ ngác giữa mênh mông
Biển thì thầm gửi anh nỗi nhớ mong
Em cũng thế ngóng trông từng ngày tháng.

Em một mình lang thang trên biển vắng
Mơ một bàn tay nắm để yêu thương
Anh xa quá thăm thẵm một đại dương
Em hiểu anh yêu thương em nhiều lắm..

Ngày không gặp là đêm buồn lo lắng
Nghỉ về nhau mà nghe đắng cả lòng
Chẳng là thơ nên tình mãi long đong
Không là nhạc nên bềnh bồng phiêu lãng.

Mình đã yêu qua ánh nhìn đồng cảm
Áng thơ tình lãng mạng trói đời nhau
Để đêm về thao thức suốt canh thâu
Nỗi nhớ nhung từ đâu dâng đầy ắp…

Làm sao quên những dòng thơ mầu sắc
Mình theo nhau đi khắp các nẻo đường
Chẳng kiêu sa thơ giản dị bình thường
Nhưng thơ đã dẫn đường đưa ta tới…

Làm sao quên những dòng thơ anh gói
Cả yêu thương thêu gối…để em nằm./.

@Uyên Nhi

Ngỡ rằng

Ngỡ rằng tình đã phôi pha
Mà sao vẫn thấy xót xa vô bờ
Ngỡ rằng gặp sẽ hững hờ
Mà sao tim vẫn mong chờ được bên

Ngỡ rằng mình sẽ mau quên
Mà sao vẫn gọi thầm tên mỗi ngày
Ngỡ rằng sẽ tỉnh cơn say
Mà sao nỗi nhớ cứ dày mãi thôi

Biết rằng giấc mộng chia đôi
Đường ai nấy bước bồi hồi mà chi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Đường tình đứt đoạn sầu bi một đời!!!

LBT

Cũng như anh

Cũng như mưa, em thầm mang nỗi nhớ
Vụng về câu … không thể xếp nên vần
Dù thơ dài hơn cả tiếng chuông ngân
Trong mưa ấy … còn vương mang nhiều lắm

Cũng như mưa, khi biết tình thấm đẫm
Lệ cho người là một chút tri ân
Lệ cho đời là vạn tiếng thương thân
Từ mưa ấy … hồn quẩn quanh dấu lệ

Cũng như mưa, lời thơ buồn đến thế
Chảy miên man thành chuỗi những lời sầu
Cho sắc màu phai nhạt nét trong nhau
Thiên thu mãi còn nửa hồn thương nhớ

Cũng như mưa … giọt cuối cùng đã vỡ
Trên tay người trong giấc ngủ môi ngoan
Hồn thanh xuân và thơ đã sang trang
Mời lưu bút cho hạ xanh tình tự ….

Cũng như mưa, thơ có hồn viễn xứ
Nơi quê người … ta thiền tự… lưu vong
Cũng như mưa, thầm một chút nhớ mong
Bàn tay vẫy chợt nghe mùa về lại …

Cũng như mưa, đêm vọng buồn tê tái
Ta hiểu rằng rồi cũng phải nguôi, quên ..

Thuy Anh Lam – thơ tình yêu

Mình hẹn hò đi anh nhé >>?

Bạn bè em bảo chúng mình đẹp đôi
Rồi đánh tiếng xa xôi đòi một ngày giới thiệu
Em ậm ừ chẳng xong nên hứa sẽ lo liệu
Nhưng biết làm gì đây khi chưa phải người yêu?

Bọn nó còn khuyên con gái phải học kiêu
Dẫu nhớ nhiều cũng im và dối lòng không nhớ.
Nhưng trái đất rộng dài… Gặp bao người để nhớ?
Tội gì giả vờ để lại lạc mất nhau.

Em cũng nghĩ rồi… Ai nói trước nói sau
Thì cuối cùng vẫn gọi nhau là ” người yêu”, anh nhỉ?
Nên lo lắng làm gì để rồi phải suy nghĩ
Cho mệt cả người và hoang phí thời gian.

Mình hãy cứ yêu thôi để cho cả thế gian
Ghen hờn với tình yêu mà đôi ta sẽ có.
Mình hãy cứ nắm tay và cùng nhau dạo phố,
Cùng rạng rỡ cười kệ nắng gió mưa giông.

Mình sẽ yêu nhau qua xuân, hạ, thu, đông.
Hạnh phúc bên nhau qua cả mùa mưa nắng,
Cùng nhau trải qua những ngọt ngào cay đắng,
Pha thêm chút dỗi hờn cho nồng thắm tình yêu.

Khi mình yêu nhau… Đời sẽ đẹp bao nhiêu
Những niềm vui nhân hai và nỗi buồn chia nửa.
Nên anh trả lời đi còn ngại ngần chi nữa
Em tỏ tình rồi… Mình hẹn hò… Nhé anh?

(Stam )

Bến bờ

Dòng thời gian lững lờ trôi chầm chậm
Sao duyên em lận đận giữa dòng đời
Như con thuyền trôi dạt giữa biển khơi
Cứ lênh đênh chẳng đến nơi bờ bến

Yêu một người mà sao tình chẳng đến
Trái tim em đau điếng rỉ máu đào
Người mình yêu hờ hững đến thế sao
Để cho nhau mối duyên đầu cay đắng

Người ra đi bỏ em chiều hoang vắng
Không nụ cười cũng chẳng nói lời yêu
Em ngóng chờ bao điều còn ấp ủ
Trong giấc ngủ thổn thức chẳng trọn canh

Người ra đi nỡ đành sao không hứa
Bỏ lại em lệ ứa chảy trong đêm
Vì ngang trái hay bên ai hạnh phúc
Người ra đi đau nhức trái tim em

Nói đi anh đến bao giờ trở lại
Ngồi một mình chờ mãi vậy sao người
Để thuyền em chênh vênh giữa biển khơi
Mãi yêu người mong về nơi bờ bến

Ngọc Thiên!

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top