Chuyện tình xưa

Chuyện ngày xưa chỉ một nhành hoa bưởi
♥ Ngát hương tình thơm mãi tuổi đôi mươi.
♡ Một tình yêu dẫu chẳng nói nên lời
♥ Sao say đắm không thể nào chia cắt.

♡ Nơi chiến trường hiểm nguy anh đối mặt
♥ Diệt quân thù quyết bảo vệ quê hương.
♡ Chốn quê nhà em gái đảm hậu phương
♥ Góp sức mình cho đồng xanh lúa mượt.

♡ Dẫu cách xa nhưng tình ta tha thiết
♥ Lửa tình yêu luôn bừng cháy trong tim.
♡ Dù cuộc đời còn thiếu những nụ hôn
♥ Nhưng tình đẹp như hương thầm thơm mãi.

♡ Ôi tình yêu, tình yêu ngày xưa ấy
♥ Như hương thầm dịu tỏa lan xa.
♡ Cứ nhẹ nhàng làm say đắm lòng ta
♥ Lòng chung thủy và niềm tin son sắt.

♡ Ngày xưa ơi! ngày xưa còn hay mất?
♥ Hương tình xưa đã mờ nhạt hôm nay.
♡ Bao lẽ đời bỗng xáo trộn đổi thay
♥ Ta bỗng tiếc những ngày xa xưa ấy.

———————-
THỜI HOA ĐỎ

Chiều vắng

Ôi nhớ làm sao cứ mỗi chiều
Cùng anh đi dạo cuối vườn thu
Xinh xinh hoa tím em cài tóc
Phiêu lãng mây trời đẹp ý thơ

Lá rụng ôi trông những buổi chiều
Nhớ về thuở trước với người yêu
Đâu rồi dĩ vãng không còn nữa
Người ấy đi rồi bến tịch liêu

Từ tạ anh ơi ! buổi cuối này
Rồi đây mỗi kẻ một phương mây
Đường tình mộng vỡ hờn duyên vậy
Đôi ngã mơ tàn trách số đây.

@My Chau Lam

Ngủ đi em …

Ngủ đi em,ngày mai trời lại sáng
Hà cớ gì? Thức trắng mãi thâu đêm
Trăng hôm nay,tỏa sáng cả bên thềm
Em ngủ nhé,chớ lo thêm rồi nghĩ…

Ngủ đi em,những lời anh thủ thỉ
Khuyên từng lời chân thật lắm biết không?
Em cứ đắn đo suy nghĩ lòng vòng
Anh lo lắm,bờ môi nồng tươi trẻ…

Ngủ đi em,cố giữ gìn sức khỏe
Mai này còn nhiều việc lớn lao hơn
Hãy gạt nhanh đôi mi lệ tủi hờn
Nghe anh bảo! Rồi mau đi ngủ nhé…

Đan nguyễn

Dòng đời … dòng người buông xả

Cuộc sống này có muôn vàn đau khổ
Muốn yêu thương mà khó quá người ơi
Dòng đời trôi, chẳng mấy nữa già rồi
Liệu có đủ thời gian mà nghĩ lại

Cả một đời ta sống trong ngu dại
Mãi lòng vòng, luẩn quẩn hãm hại nhau
Tại làm sao cứ muốn nhìn người đau
Người ta ngã mới hả lòng hả dạ

Ngồi xót xa, ngẫm đời này cũng lạ
Lửa thêm dầu, thêu dệt chuyện người ta
Bản thân mình, muốn hạnh phúc xa hoa
Sao lại muốn, người thân tàn ma dại

Ôi cuộc đời, một lần phai hương ái
Miệng lưỡi người, cùng phái sắc như dao
Họ thù hận, căm ghét mãi vì sao
Nếu có tội, nói một lần cho hết

Đừng rỉa rói, mỉa mai rồi khinh miệt
Đã im rồi, xin được sống người ơi
Lỡ mai này cuộc sống có chia phôi
Thì oan trái xin trôi theo dòng nước

Bởi ngày mai không có ai biết trước
Ta mỉm cười hay nguyệt héo hoa rơi
Buông xuống đi cho lòng dạ thảnh thơi
Tôi xin nhận một tội đồ sám hối

Kể từ nay dù sáng, trưa, chiều, tối
Cầu mong người luôn vui vẻ thảnh thơi
Mở từ bi, duyên giác đã thành rồi
Tôi kính lạy với muôn lời từ ái

Hạnh Nguyện

Bắt đền em

Bắt đền em giữa chiều nóng nực
Dám chạm vào nỗi nhớ của anh
Anh cất giấu sao em còn chạm
Làm trái tim muốn vỡ tan tành

Bắt đền em nửa chiều chủ nhật
Đi phượt rồi sao chẳng tìm vui
Còn ngoái lại nhìn anh chi nữa
Để tay anh ôm giữ tim hoài

Bắt đền em!
Bắt đền em đó
Khiến người ta phải ngó lên G
Viết thơ tình chi mà hay thế
Khiến bao người ngồi đọc ngẩn ngơ

Anh đã bảo cuối tuần anh bận
Nỗi nhớ này chôn chặt vào tim
Sao em nỡ vô tình chạm đến
Để anh buông cả việc lên tìm

Bắt đền em cô nàng ẻo lả
Nói năng gì mà ngọt lỗ tai
Cứ nũng nịu như là con nít
Làm người ta cứ khổ tâm hoài

Bắt đền em!
Bắt đền em đó
Lỡ việc rồi anh biết làm sao
Đành làm chú voi trên trang mạng
Mời em yêu mau chóng lên nào…

Anh sẽ chở em đi dạo phố
Cho mọi người lũ lượt tới xem
Cho tất cả bạn bè trên mạng
Biết rằng anh yêu chỉ mình em…

(Sưu tầm)
Hình vẽ bởi : Anh Nguyen Cuong

Bắt đền em

Bắt đền em

Khóe mắt cay

Hoàng hôn cúi đầu lặng lẽ
Tà dương rải thảm cuối đường
Giọt tím đu tà áo khẽ
Mỹ miều mặt nước soi gương

Với tay đếm từng sợi bạc
Tiếc chi màu tóc ngày xanh
Đảo mắt tìm mình ngơ ngác
Chờ con gió hạ dỗ dành…

Đôi bờ cách ngăn mai trúc
Chậm chân lỡ chuyến đò tình
Trông nửa vành trăng nhói ngực
Điêu tàn nửa giấc phiêu linh…

Ước ta chỉ là hoa cỏ
Quên mau ảo ảnh hoài mơ
Cứu đôi trái tim vàng võ
Nhớ người, người nhớ ngẩn ngơ

Nâng niu đến từng khoảnh khắc
Dẫu là khoảng trống mộng thường
Bỗng đâu hơi cay khoé mắt
Đổ cho hạt bụi nào vương…


Lan Phương

Anh về đi …

Anh về đi …

Đường đời còn xa lắm
Ngoảnh lại nhìn có vẹn nghĩa trăm năm
Hay còn chăng là một mối tình câm
Người bước tiếp. .người thả hồn vào gió

Anh về đi!!
Sao vẫn còn đứng đó
Con tim này không cần vỗ về đâu
Bao yêu thương mình đã trót trao nhau
Thì cứ để mặc nhiên trôi đi mãi

Anh về đi!!
Tuổi xuân người con gái
Chỉ một thời ngắn ngủi lắm người ơi!
Em vùi mình trong sâu thẳm chơi vơi
Vì khung trời đã không hoàn lối mộng

Anh về đi! !
Bao bóng hồng trông ngóng
Em mệt rồi với cảm giác ghen tuông
Ở bên nhau là những chuỗi ưu buồn
Còn chi nữa để đôi mình quyến luyến

Anh về đi! !
Tình yêu như truân chuyển
Từ người này sang người khác mà thôi
Em tiễn người đến cuối nẻo tình phôi
Sau gặp lại hãy vờ như chẳng biết..

Anh về đi! !
Có chi là bất diệt
Hà cớ gì mải miết kiếm tìm thêm?

@Hoa sữa

Chốn quê

?Dấu yêu ơi………!!!
Cùng về quê anh nhé!
?Chốn quê nghèo..vùng cây lá thiên nhiên!
?Quên suy tư…bỏ đi những ưu phiền!
?Tìm niềm vui…nơi miền quê thương ấy!

?Về quê anh………!!!
Dấu yêu ơi…sẽ thấy!
?Những con người lo trồng cấy quanh năm!
?Thôn nữ xinh…trong sáng tựa trăng rằm!
?Tuổi xuân thì…đằm thắm đậu bờ môi!

?Tuổi thơ anh…….!!!
Khôn lớn từ vành nôi!
?Tiếng ầu ơi….Mẹ ngồi ru đêm vắng!
?Thời gian trôi qua bao mùa mưa nắng!
?Mà trong lòng…anh chẳng thể nhãng quên!

?Về cùng anh……..!!!
Em sẽ thấy….bình yên!
?Nét thân thương nụ cười hiền chào đón!
?Người quê anh không có lòng hèn mọn!
?Cả cuộc đời mang trọn nghĩa thanh tao!

?Không nơi đâu…..!!!
Và chẳng có… nơi nào!
?Mà tình thương..ngọt ngào bằng quê cả!
?Những con người…quanh năm còn vất vả!
?Nhưng luô dành..cho ta những bình yên!

?Bao năm xa……!!!
Lòng không thể nào quên!
?Chốn quê nghèo..nơi miền quê…yêu dấu!

@hơn cả mong đợi

Tự khúc tháng tư

Suối tóc ngày thơ bừng nắng hạ
Hoa kèn trắng muốt tựa ngàn mây
Tay măng kỉ niệm thời son đỏ
Áo lụa môi hồng mắt đắm say

Gọi nhớ khơi lòng thêm chút nữa
Vừa hay tuổi ngọc thoáng miên du
Choàng mơ giữ lấy khung trời lạ
Phảng phất hương nồng vị tháng tư

Trót ướm vào tim màu tím biếc
Thời gian đọng lại mảnh thơ buồn
Cung gầy lỡ phím gieo vào gió
Ngõ ái bao giờ vọng tiếng thương?

Tự khúc nghìn thu người đã viết
Hương thầm một thuở vẫn còn đây
Khuôn chiều lộng gió chờ câu hát
Ngọt ấm hồn thơ lẫn hạ này !

Vô Tình

Lời cuối cho anh

Em chẳng trách anh tham vàng phụ nghĩa
Một đời người ngoảnh lại được bao lâu
Nhạn lạc nhau, nhạn cất tiếng kêu sầu
Tình đã lỡ, nhớ nhiều thêm hận tủi

Anh vẫn gọi tình mình là tình cuối
Không bao giờ  anh phụ bạc em đâu
Bất chợt một ngày nghe thông báo một câu:
Anh đang sống ấm êm cùng người mới

Trả lại anh lời yêu thương gian dối
Những ân tình nơi chót lưỡi đầu môi
Tôi chẳng phụ người, người nỡ phụ tôi
Thôi anh nhé ! đường tình chia lối rẽ

Trái tim yêu chẳng thể nào san sẻ
Em chúc cho người hạnh phúc dài lâu
Trách mà chi đời dâu bể, bể dâu
Không duyên nợ, tình mình đành dang dở

Em cố quên nhưng lòng càng thêm nhớ
Thôi cũng đành nhung nhớ để mà quên
Giấu vào tim một nỗi nhớ chông chênh
Tạ từ anh, em đi tìm duyên mới

Tình yêu vốn muôn đời không có tội
Có chăng là lòng dạ kẻ đổi thay
Em vẫn là em, một áng mây bay
Tình dẫu lỡ, vẫn tin yêu cuộc sống !

THANH VÂN

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top