Hãy hiểu cho em

Có những ngày em chẳng kịp ghé thăm
Bởi guồng quay cuốn em đi mải miết
Trong tim này vẫn nhớ anh da diết
Công việc bộn bề em biết phải làm sao

Có những ngày em biết anh ước ao
Có em nắm tay , kề vai anh chung bước
Em cũng trách, giá như mình có được
Những phút bên anh cho vơi nhớ đong đầy
Xem thêm →

Gửi người nào đó trong tương lai

Có phải vì em cứ kể mãi về nỗi buồn
Nên chưa gặp một lần đã làm anh thấy chán
Có phải vì em mãi lạnh yên, lãnh đạm
Nên anh còn chần chừ chưa muốn đến hỏi thăm

Có phải vài lần anh muốn đến gặp em
Nhưng lại sợ u sầu làm buồn lem đáy mắt
Có phải đôi khi anh muốn mình chạm mặt
Nhưng em còn dè chừng nên anh cũng thấy ngại qua Xem thêm →

Mưa chiều tháng năm

Mưa chiều tháng năm

Tháng Năm rồi nắng có còn về lối đó
Lối nhỏ ngày xưa hai đứa bước chung đường
Nắng cuối chiều nắng hắt còn vương
Vàng óng ánh con đường kỉ niệm.

Tháng Năm rồi những giọt mưa ngọt lịm
Tuông xuống đời làm tươi mới nhưng mầm xanh
Đã qua rồi một thuở em có anh
Kỉ niệm cũ nào trôi về dĩ vãng? Xem thêm →

Phượng hồng thủa xưa

Thuở xưa em thích phượng hồng
Mỗi khi hè đến tôi vòng lên cây
Hái nhành phượng vĩ kết mây
Đề thơ tôi tặng quà này cho em
Phượng hồng tươi thắm ngọt mềm
Như môi em đó màu son ngọt ngào
Chữ tình ai chẳng ước ao


Chữ duyên chữ nợ đã trao nhau rồi
Ha đi từ lúc thu rơi
Lá vàng lớp lớp em rời xa tôi
Không lời giả biệt em ơi. ..!
Để nay hạ đến phượng rơi cánh hồng
Thẩn thơ đếm cánh long đong
Biết bao nhiêu cánh nhớ mong cho vừa. ..

Thinh Tran

Lỡ một mùa thương

Sao anh đành khép lại một mùa thương
Để con đường em qua giờ chông chênh nhiều quá
Ngày chia xa anh quên lời từ tạ
Từng giọt buồn lăn trên má em cay

Anh đi rồi – buông bỏ một đôi tay
Để em mãi trượt dài trong hoang hoải
Em biết mà đâu gì là mãi mãi
Nước mắt ngắn dài đâu giữ được tim anh

Sao anh đành giũ bỏ những mùa xanh
Tình em mong manh tròng trành như sương khói
Trả lại em đi – nụ hôn chiều bối rối
Vòng ôm gầy …nóng hổi ngực em đau !
Xem thêm →

Nói với em

Nói với em

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ bảo,anh nhíu mày xấu thế
Em thổi vào tim anh những cơn sóng
Mà anh như bão táp ở trong lòng

Em vô tình nên chẳng biết anh đau
Lại cứ nói,Trở giời nên đầu anh ấm
Em thổi vào tim anh những đốm tàn
Mà như đang đốt lửa nóng lòng anh Xem thêm →

Khoảng lặng mênh mông

Em bước đi trên đường đầy hoa nắng
Nâng gót hồng thoảng nhẹ gió Thu bay
Nghe trong lòng trào dâng bao nỗi nhớ
Lại hiện về trong khoảng lặng mênh mông

Ta đã đi trên đường đầy bão giông
Đã cùng nghe ve gọi về mùa Hạ
Đã từng nghe lá thì thầm khe khẽ
Nghe yên bình nhịp đập trái tim yêu

Ta đã đi trong bóng nắng liêu xiêu
Ráng đổ vàng khi chiều hoàng hôn xuống
Nghe âm thanh lạnh lùng trong đêm vắng
Bóng Nguyệt Hằng soi lặng lẽ chao nghiêng

Ta đã đi qua bao nỗi niềm riêng
Niềm yêu thương, ngọt ngào trong hạnh phúc
Nỗi buồn, niềm vui, đắng cay, trống vắng
Để bây giờ còn lại lắm niềm đau
Xem thêm →

Chào tháng năm

Thế là hết tháng tư rồi Em nhỉ.
Tháng năm về trong suy nghĩ vu vơ.
Vần thơ tình Anh viết chợt ngu ngơ.
Bởi câu chữ như vẫn chờ ai đó.

Tháng năm về trời quê Anh đầy gió.
Phượng vĩ buồn lại đỏ rực hồn ai.
Nỗi nhớ nào còn đâu đó giằng giai.
Em có thấy nắng xen cài trên lá.

Tháng năm về biển quê Anh đẹp quá.
Sóng dập rờn êm ả vỗ bờ xa.
Khúc nhạc tình vẫn hát biển bao la.
Bờ cát trắng sao hiền hòa đến thế.

Em về đây người quê Anh rất dễ.
Nặng ân tình như thể sóng ngàn năm.
Cả cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn.
Vẫn lặng lẽ in hằn trên nghềnh đá.

Tháng năm về phượng hồng trên sắc lá.
Anh lại ngồi …..
Êm ả ……
Viết tình xa !
Hồng Giang

Giấc Mộng Yêu Thương

Giấc Mộng Yêu Thương


Ngọt ngào em đến bên anh
Ngỡ rằng hạnh phúc thắm xanh cuộc đời
_
Nhưng ôi ! Sao quá xa vời
Chỉ là giấc mộng dã dời thôi sao
_
Chỉ là một giấc chiêm bao
Trong đêm hoang lạnh với bao giọt sầu
_
Ngỡ là hạnh phúc tình đầu
Bóng người xa lạ ánh mầu hồng qua
_
Ngỡ rằng tình đến với ta
Nào ngờ hi vọng đã qua mất rồi
_
Mình ta hiu hắt vẫn ngồi
Vỗ về giấc mộng mất rồi tôi ơi .
Bảo Trung

Từ hôm ấy

Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
Chẳng còn một ai nhắc hai chữ “đã từng”.

Từ hôm ấy ta bỗng hóa người dưng
Đôi chân bước đi không một lần dừng lại
Yêu dấu một thời cũng trôi xa mãi mãi
Chúng ta xem nhau chưa tồn tại bao giờ.

Từ hôm ấy ta ngừng những giấc mơ
Ngừng nhắc tên nhau, thôi đợi chờ nhau đến
Góc phố ngày xưa nơi ta từng hò hẹn
Bao người lại qua phủ hết dấu chân về.

Từ hôm ấy ta chẳng còn thức khuya
Để kể nhau nghe những buồn vui thường nhật
Điện thoại cũng buồn nằm cả ngày lay lắt
Thiếu tiếng chuông quen báo tin nhắn một người.

Từ hôm ấy ta đã mất nhau rồi
Mất đi tiếng cười vui tươi như ngày trước
Từ hôm ấy ta bắt đầu biết được
Không phải cứ yêu sẽ bước đến cuối cùng.

TG Lai Ka

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top