Sao Không Phải Là Anh

Sao Không Phải Là Anh
Sao không phải là anh
Mà lại là ngọn gió
Vuốt tóc em bỏ ngỏ
Ra dáng như làm lành
Sao không phải là anh
Mà lại là tia nắng
Ươm má em cháy bỏng
Ra chiều như đang hôn
Sao không phải là anh
Mà lại là cánh võng
Ru em vào giấc mộng
Như vòng tay đang ôm
Sao không phải là anh
Nồng nàn đôi mắt ấy
Xa nhau là thế đấy
Yêu anh nhiều, anh ơi!
Đoàn Thị Lam Luyến

Anh sẽ đưa em về

Anh sẽ đưa em về
Anh sẽ đưa em đi hết mùa đông
Ít lá rơi nhưng nắng sẽ hồng
Tiếng cười rất nhẹ cùng lời thì thầm khe khẽ
Giữa một bàn tay – có một bàn tay
Anh sẽ dắt em về trong một ngày vắng mây
Ngôi nhà Mẹ, gạch sân rêu đã rũ
Kể cho nhau nghe những câu chuyện xưa cũ
Anh sẽ nói với mẹ rằng – “bạn gái của con”
Anh sẽ đưa em đi hết những ngõ mòn
Chạy trên đồng vắng giữa mùa mây biếc
Thả những cánh diều bên dốc đê trùng điệp
Nhìn nhau, cười… – rất bình yên
Anh sẽ cùng em qua những mùa nhớ quên
Hái sen giữa trưa nắng và nhặt từng hoa bưởi rụng
Trêu đùa chú ếch xanh ngủ trên lá hoa súng
Cứ mỗi chiều, về cùng Mẹ nấu ăn
Anh sẽ dắt em đi hết những ngày xanh
Thêm cả ngày vàng lá và qua mùa mưa rét
Với mắt nhìn yêu thương giữa vùng quê có trái tim những con người rất đẹp
Cười theo nét nhân từ trên gương mặt mẹ vốn bình yên
Anh hứa sẽ cùng em qua hết cuộc đời nhiều nỗi truân chuyên
Trong tiếng khóc của em và bờ vai anh luôn ở đó
Trong ngôi nhà bình yên có chú chim nho nhỏ
Mỗi buổi sớm bay về hót trên những ngọn tre
Anh hứa sẽ yêu em đầy cả trong cơn ngủ mê
Chỉ cần đưa bàn tay ra cho anh dắt – đừng phân vân nữa

Trường Phong

Thôi thì

Thôi thì

Thôi thì qua một tình yêu
Nụ hôn nín lặng tóc chiều rưng rưng
Ta hữu hạn, người khôn cùng
Ai xé kỷ niệm, ai tung nỗi buồn

Thôi thì trả cỏ giận hờn
Bước chân thuở ấy giờ đơn côi rồi
Đi qua những cuộc đùa chơi
Thấy mình khờ khạo như thời mười lăm

Gió là gió, trăng là trăng
Đã đành mắc tội, ăn năn cũng thừa
Thôi thì… đứt đoạn… ngày xưa
Đóa hồng nguyên vẹn, người vừa trao ai

Tóc dài ôm lấy bờ vai
Tay mình ôm lấy hình ai bây giờ?
Thôi thì hết tuổi ngây thơ
Khi nào mới hết dại khờ tình ơi?

Nụ cười vương vãi trên môi
Mắt người liếc chéo làm rơi tóc chiều
Thôi thì qua một tình yêu…

Đinh Thu Hiền

Cho anh xin

Cho anh xin
Xin cho anh gặp lại em lần nữa
Để một lần anh sống thật anh hơn
Để cho anh không còn thấy cô đơn
Và hạnh phúc trong tay em tin cậy.

Anh vẫn mơ dù biết không được vậy.
Em giận anh – chối cả tình anh
Để cho anh trong giấc mộng đêm đêm
Anh khóc gọi tên em niềm nuối tiếc.

Em yêu dấu nếu như em có biết
Em có còn giân anh nữa không em?
Anh vẫn chờ, vẫn tha thiết mong em…
Vẫn hy vọng… dù biết là ảo ảnh..

Sưu tầm

Bước chân trên phố

Bước chân trên phố

Bước chân đêm âm thầm về trên phố
Bóng liêu xiêu hiu hắt ánh đèn vàng
Mơ màng xa tiếng ai ru vọng lại
Ướt hết cả câu từ và giọng hát

Ai chia tay đứng im nơi đầu phố
Ai đang run qua ánh mắt âu sầu
Mong sao cho duyên nghèo mai nắng ấm
Ánh trăng về soi sáng kiếp sống đêm

Tiếng ai ru đang rõ dần qua khe cửa
Ru yêu thương con ngủ ngoan hiền
Câu yêu thương êm đềm trong đêm vắng
Cho cha còn kịp chợ sớm bình minh

Vang đâu đây tiếng rao xôi nếp nóng
Như ấm lòng những kiếp sống đêm
Theo chân gió mùi nắng hồng đang đến
Con phố buồn đón ánh bình minh.
Sưu tầm

Nếu – Minh Gương Nguyễn

Nếu như trở lại ngày xưa
Em sẽ đi sớm về trưa cùng chàng
Nếu em là bãi cát vàng
Anh nguyện là sóng hôn nàng ngày đêm
Nếu anh chỉ là đêm đen
Em là trăng sáng cho đêm diệu huyền
Nếu em có lúc đau buồn
Em hãy sẻ hết ưu phiền cho anh
Nếu em là bến cảng an lành
Em sẽ luôn chờ đợi thuyền anh trở về.
Theo : MinhGuongNguyen Blog

Nỗi Niềm Đà Lạt

Nỗi Niềm Đà Lạt
 
Về: Cẩm Nhung Basancon, Paris France
 
Anh về Thiền Viện Trúc Lâm
Nghe câu kinh kệ mỗi lần nhớ em
Hoa đào nở rộ bên thềm
Nhắc anh ngày tháng lênh đênh phận người

Mới đây…hai mốt năm rồi
Từ ngày em bỏ núi đồi ra đi
Bỏ luôn cả tuổi xuân thì
Bỏ thương bỏ nhớ mà đi xứ người
 
Lòng anh mở cửa biển khơi
Cũng không ngăn được khung trời của em
Đành thôi, lỡ phận lỡ duyên
Paris – Đà Lạt xin nguyền kiếp sau
 
Chừ đây ngồi giữa núi đồi
Nghe câu kinh kệ cho nguôi nỗi niềm
Bóng trăng ngày cũ nằm yên
Chắp tay niệm Phật xin quên tháng ngày
 
Đà Lạt giá rét đã về
Nhìn hoa đua nở mà se sắt lòng
Còn đâu để nhớ để mong
Gánh câu thơ chạy lòng vòng cõi hư
 
Hai mốt năm – một thoáng qua…
Biết bao giờ hết nỗi xa xót tình !
Đêm về. Em đó…đứng im…
Ngày lên. Nắng đã…xua hình bóng tan..
 
Bây chừ Đà Lạt mùa sang
Tiếng thơ anh thả giữa ngàn thông reo
Gió đưa vọng tiếng lưng đèo
Paris – em có thấy heo hút buồn ?
 
Tuyền Linh
12.2009

Bán thơ – Ngọc Vân

Bán Thơ
Ngọc Vân

Bán sầu mua chút thơ say
Bán câu phong nguyệt mua này, tình câm
Bán lời hẹn ước trăm năm
Lắt lay chôn kín thăng trầm hôm xưa
Bán luôn cả nỗi buồn si
Hai tay rung rẩy ôm ghì thực hư
Thoáng kìa bên lối địa đàng
Bán câu thơ chợt để tràn ước mơ
Bán niềm tê tái ủ bên dòng
Chiều vắng sông dài bến nhớ mong
Đây mùa hoang phế sầu hiu hắt
Bán nhớ mua quên chẳng thỏa lòng
Bán mảnh nợ tình, ai đem trả
Hanh hao góc lụa, nét thêm nhầu
Hỏi ai, mua hết chiều quan tái
Còn lại đêm buồn khóc bể dâu
Bán nhớ buôn sầu, mua rượu đắng
Đời vui, vui có được bao lâu
Tiếng khóc trong lòng, hồn chưa lắng
Cạn hết chung cay, chẳng giải sầu!
Bán cả tình tôi sớm lỡ làng
Chỉ còn canh cánh giọt thơ tràn
Người ơi! Giủ áo chiều đi biệt
Bỏ lại vần thơ viết dỡ dang
Bán chẳng ai mua trong cõi mơ
Rao khan cả giọng mỏi tay chờ
Khép đêm xứ lạ, tình thi tứ
Lại bước về không với ngẩn ngơ!
TT

Máu Vẫn Về Tim

Cho dù em bỏ tôi đi
Ngàn năm gió vẫn thầm thì với mây
Trăng lên, trăng khuyết lại đầy
Yêu em, tôi vẫn tháng ngày yêu em
Làm sao chối bỏ com tim
Một khi hơi thở đã tìm về nhau
Cám ơn em đã cho vay
Tấm lòng thảo mộc thành cây đại ngàn
Một mai cốt rũ xương tàn
Lệ tôi vẫn ủ nuôi hàng cây xanh
Để khi lá có lìa cành
Bay vào cổ tích bay quanh linh hồn
Tình nào thệ ước trăm năm ?
Tình nào gió thổi trên cồn cát phơi ?
Dù mai vật đổi sao dời
Máu tôi vẫn chảy muôn đời về tim
Tuyền Linh

Nhớ – Trang Nhung

NHỚ
” Tặng em tôi”

Anh đâu biết giờ này… em vẫn đợi..?
Và vẫn ngồi trên dệ cỏ hôm nào
Em cứ bảo thôi ! anh đừng đến nhé
Nhưng lại buồn, sao chẳng hiểu lòng nhau…

Sông quê mình giát vàng trăng lấp lánh
Vắng anh, sông bỗng chốc nhạt nhoà
Cõi thẳm sâu, tiếng vạc vương đâu đó
Như gọi ai.! xao xác dưới trời khuya

Anh đâu biết giờ này…em vẫn đợi
Đêm đang tan…kìa! le lói nắng trời
Nhớ khi xưa ngày lại đêm…hai đứa
Mà giờ…chỉ mình em thôi..!

Nghe tiếng thời gian rơi…sao thương.!
Bóng mãi dài thêm, chẳng chịu nhường
lá vẫn xanh-vàng từng mùa đợi
Nên nhớ vô chừng…
Anh biết không..?

Trang Nhung
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top