Dấu chân kỷ niệm

DẤU CHÂN KỶ NIỆM

Anh đi rồi, chiều nay trời trở
Gió Thu về tung tóc em bay…
Nhìn lá rơi một trời nhung nhớ,
Giọt mưa bay buốt giá vai gầy !
Anh đi rồi , không gian oà vỡ
Mắt em giờ lặng lẽ xa xôi…
Giòng thời gian cứ hoài lần lữa,
Em một mình lạc lõng, anh ơi !
Anh đi rồi hoàng hôn xuống vội,
Mang màu buồn phủ kín hồn em,
Đường sao xa đi hoài không tới ?
Bước chân đơn lạc lõng mỏi tìm…
Anh đi rồi còn ai che chở,
Để mưa buồn làm ướt mắt em ?
Con đường quen lạc hoài, bỡ ngỡ,
Em, lối về hụt hẫng trong đêm…
Anh đi, và mang theo tất cả,
Chỉ để em một nỗi mong chờ !
Ai gây chi mỗi người mỗi ngả
Để giọng sầu dẫm nát lời thơ !
Thu Tâm

Tóc Ngắn

Tóc Ngắn
Có một mùa thu tóc ngắn đã qua
Cùng áo trắng xếp vào trong kỉ niệm
Có một mối tình nhuộm lòng đến tím
Đầy ắp nắng vàng, man mác hoàng hôn
Rồi mùa thu nay cũng..qua luôn
Em xưa thôi không còn tóc ngắn
Từng chiều hoang trôi trong lẳng lặng
Cứ thương hoài tóc ngắn thuở yêu người..

Lạc Thu

Lạc Thu
Em về tình lạc hư không
Vần thơ vỡ nát trôi trong nỗi sầu
Áo xưa vóc cũ đã nhầu
Cõi mơ còn lại đôi câu phũ phàng
Giọt tan trong sắc thu tàn
Lòng vô tâm để thơ tràn đêm nay
Đường xưa hoa áo bay bay
Dở dang xé nghiến những ngày yêu đương
Bóng chiều qua nửa con đường
Giật mình mới biết người thương chưa về
Biển dâu đầy sóng u mê
Giấc sơ nguyên mộng chưa đề tên em.

Đâu đó buổi tàn thu

Ta thả lòng trôi với tháng ngày 
Với miền hiu quạnh, áng thu lay 
Để nghe đâu đó câu hoài cảm 
Đọng lại tâm tư một chốn này! 
Đã thử đôi lần nương theo gió 
Theo trăng về với cõi thiên nhai 
Mơ nhặt vô ưu xâu chuỗi lại 
Một độ nhân gian đỡ miệt mài… 
Đã thử đứng trên ngọn giang đầu 
Nhìn dòng cuộn chảy tới nơi đâu 
Chợt thấy bơ vơ… trùng trùng sóng 
Xoáy đời mê mải giữa ngàn sâu… 
Loanh quanh, quay lại ngày tháng cũ 
Mệt mỏi, ơ thờ câu lãng du 
Còn chút niềm mơ nào lóng lánh 
Gửi vào đâu đó buổi tàn thu…
Nguyệt Thu

Bóng Thời Gian

Hôm nay đã đến thu chưa

Trên sân đầy những lá vừa rơi qua
Nghiêng nghiêng bóng ánh trăng tà
Tàn phai từ độ người xa…chưa về
Mưa rơi làm ướt câu thề
Giàn hoa tím cũng bốn bề gió bay
Khi nào mới tỉnh giấc say?
Luyến lưu gì nữa còn ai.nhớ mà……!
Gom đầy kỉ niệm đôi ta
Mà đem hoả táng lệ nhoà tim đau
Tro tàn còn cất được sao?
Mỗi khi gió cuộn hạt nào.. đã rơi….
Tiếc gì nữa cũng một thời
Tiếc gì nữa một khoảng trời ..đã xa
Giữa trời với biển bao la
Thời gian chìm lắng cho ta quên mình….
Băng Nguyệt

Có những mùa thu

Thu bốn lăm đưa quân dành độc lập
Cuối thu này người lặng lẽ ra đi
Hà nội năm xưa mừng quân chiến thắng
Áo trận phai màu sương gió chiến khu

Hà nội buồn nhạt nắng cuối thu
Chiều Ba đình người đi thanh thản
Chẳng so đo những gì được mất
Mất riêng mình được đất nước quê hương

Ước gì người vẫn trẻ như xưa
Điều quân ra biển Đông giữ đảo
Chẳng thế lực nào dám sang quấy nhiễu
Trước uy danh người anh Cả năm nào

Rời quê nghèo eo đất miền Trung
Tuổi thanh xuân bước vào đoàn Vệ quốc
Người dựng lên đoàn quân kiêu dũng
Thắng mọi kẻ thù đất nước yên vui

Văn võ song toàn huyền thoại ra đi
Gửi lại nhân gian nụ cười đôn hậu
Kính cẩn đứng nghiêm chào Đại tướng
Chào vị anh hùng của thế kỷ hai mươi

Bài thơ chiều thu

Ngoài hiên mưa nhè nhẹ

Xam xám một khoảng trời

Mây chiều vương vương khói
Lả tả lá vàng rơi
Man mác buồn chơi vơi
Mùa thu hiu hắt lạ
Cuối vườn xào xạc lá
Chuông chiều hôm đổ hồi
Nỗi nhớ trong nỗi nhớ
Quê hương mình xa xôi
Mưa ngâu chiều bay bay
Thoảng mùi hương rất lạ
Rung rinh cành hồng nhỏ
Trời thu chiều say say.

Thu về …

Thu về nằm trong ngấn nước
Ta thấy trong veo mặt hồ
Thu về ôm hôn đầu núi
Ta thấy sương mờ như mơ
Thu về ẩn trong vòm lá
Ta thấy sắc vàng phôi pha
Thu về trong tim con gái
Ta thấy mặt người mộng du
Thu bay lên trời xanh thắm
Ta thấy trăng vàng ngẩn ngơ
Thu gieo vào trong nỗi nhớ
Ta thấy hồn mình bơ vơ…
Y – C
Top